Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chỉ có ước chừng hai thành tán tu, sau khi tự xưng là con dân của Càn Thiên, cái áp lực trầm trọng kia lúc này mới biến mất.

Cũng có rất nhiều người ở đây, đều hận không thể là quay đầu rời đi, rời nơi này thật xa.

Ở phía chân trời, lại bỗng dưng truyền ra một tiếng cười gằn:

- Như vậy ngay cả chúng ta cũng không được tiến vào?

Thanh âm âm lệ mang theo vài phần nhạo báng. Tông Thủ híp mắt nhìn về phương hướng âm thanh truyền tới.

Khí tức này, nên là người của ma đạo. Lập tức tiện tay một cái, đã có một thanh kiếm bát giai sáng loáng nằm ở trong tay.

- Tự nhiên là nhập không được!

Muốn khiến cho những người này can tâm tình nguyện thối lui, xem ra hơn phân nửa vẫn là không tránh được phải động thủ.

Bất quá xem tình hình, tựa hồ không phải là Tâm Ma tông.

Thanh âm kia lập tức liền lại chuyển thành mỉa mai:

- Khẩu khí thật lớn, ta cũng không phải con dân của Càn Thiên các ngươi, lại cứ phải thử một chút, xem có thể nhập được cái Âm Long cốc này không!

Vừa mới nói xong, một đạo kiếm khí màu đỏ bỗng nhiên thoáng hiện sau lưng của Tông Thủ.

Một kiếm thoáng hiện, lập tức hiện ra vô số Hồng liên, nhiều đóa nở ra. Ở nơi như Âm Long cốc, tựa hồ một kiếm này, được phát ra như cá gặp nước.

Mỗi một đóa hoa sen nở rộ, đều thu nạp vô số âm hồn chi lực ở nơi đây. Sau đó ở chỗ trung tâm của đóa hoa, tất cả đều có một đoàn nghiệp hỏa đen nhánh.

- Nghiệp Hỏa Hồng Liên!

Lôi Động cùng Kim Vô Hối đều hơi kinh hãi, cũng biết ngọn lửa này tuy không phải là nghiệp hỏa thuần khiết, nhưng thực sự cực kỳ khó chơi. Do oán lực tụ thành, không chỉ là hủy binh khí, càng có thể xâm nhiễm nhục thân nguyên hồn.

Cũng là thứ khắc chế vương đạo bí vũ nhất!

Đang muốn mở miệng nhắc nhở, chỉ thấy Tông Thủ nhíu mày. Rồi sau đó liền không để trong lòng, tay nắm Thanh Phong kiếm dài ba thước, tùy ý một kiếm hình cung chí cực, chém về phía sau lưng.

Hai đạo nhận ảnh chạm vào nhau, lại khiến toàn bộ phiến thiên địa này, bỗng nhiên bành trướng ra, phát ra một hồi chấn động oanh minh.

Cứ thế cái thanh âm binh khí giao kích kia, cũng bị che đậy xuống.

Rồi sau đó cái bóng kiếm màu đỏ kia liền sụp đổ đầu tiên, hóa thành trăm ngàn mảnh vỡ, liên tiếp toái tán.

Về phần nghiệp hỏa màu đen kia nhưng lại không đến kịp, liền ở trên khung trung biến mất hoàn toàn.

Phảng phất là bị cái gì đó hoàn toàn nuốt hết.

Một bóng người, cách Tông Thủ trăm ngàn trượng bỗng nhiên hiện thân. Cả người bị ném ra xa.

Trong miệng chảy máu, trong mắt hàm chứa vẻ kinh dị, tựa hồ đang kỳ quái, vì sao đoàn Hắc liên nghiệp hỏa kia hoàn toàn không có tác dụng. Trong miệng lập tức tức giận mắng:

- Hai người các ngươi, còn không đi ra cho ta!

Trên bầu trời, nhưng lại không một tiếng động, hoàn toàn tĩnh mịch.

Đến khi thấy Tông Thủ đem ánh mắt băng lãnh như đao đang quét nhìn sang, không khỏi càng cảm thấy kinh hãi, kinh hoàng nói:

- Ngươi dám giết ta? Ta chính là đích truyền đời thứ ba của Ma Liên Cung, Càn Thiên các ngươi.

Đã tháy Tông Thủ là không chút biểu tình một kiếm đâm tới, vẫn là tiện tay mà làm. Lại lăng không tới, trực kích mi tâm.

Người nọ hét lên một tiếng, cũng buông tha chó ý định cầu xin tha thứu, lại mạnh mẽ lấy ra một cây trường dao. Trăm ngàn đao ảnh bỗng nhiên bạo khởi đem không gian trước người toàn bộ phong tỏa.

Nhưng lúc này đao ảnh của hắn có nhanh đi nữa, nhưng cũng không cách nào ngăn trở điểm kiếm quang ấy.

Không có bất kỳ biến hóa nào, chỉ có mạnh mẽ tuyệt đối mà đến, lực lượng khiến cho người ta không cách nào chống cự được!

Nát bấy, nát bấy, lại nát bấy!

 

- Người làm trái ý bổn vương, giết! Ồ?

Ngạc nhiên ồ một tiếng, sau khi Tông Thủ đem một kiếm thu về, thân hình của thanh niên kia vốn là phải rơi xuống trong âm vụ, nhưng thế nào lại toái tán, bạo liệt thành vô số huyết nhục bột phấn.

Cũng không phải là có biến cố gì khác thương, mà là hắn đối với lực lượng của mình khống chế đã kém tới cực điểm, vì vậy mới đưa đến tình huống này.

Sau khi xây dựng quốc gia, cộng thêm ba mươi tỉnh còn lại của Đông Lâm vân lục, bốn mươi tỷ con dân.

Tông Thủ có thể thuyên chuyển vương đạo chi khí, tự nhiên giống như bão tố, nhiều hơn lúc trước mười mấy lần.

Tự nhiên việc khống chế nó, cũng là khó khăn hơn nhiều.

Hơn mười ngày dùng Trụ thư gia tốc, xem ra hiệu quả cũng không phải là quá lớn.

- Xem ra thật sự là cần một ít thời gian, ổn định lại một hai.

Trong nội tâm xẹt qua ý niệm này, Tông Thủ chợt liền không để ý nữa. Nếu như tạm thời không có cách nào lấy xảo phá địch, như vậy thì trước dùng lực áp người cũng tốt.

Dù sao lúc này hắn cũng có tiền vốn như vậy.

Chém giết xong người này, Tông Thủ nhưng lại giống như cười mà không phải cười, nhìn về phía trước:

- Hai vị có thể đi ra! Chẳng lẽ, các ngươi cũng không đồng ý với lời nói của bổn vương?

Mắt không tiêu cự, là bởi vì biết được, phương vị của hai người kia căn bản cũng không ở đây.

Chỉ chốc lát sau, chính là hai thân ảnh lục tục xuất hiện. Một người vóc người thon gầy, sắc mặt bệnh trạng tái nhợt, lại ăn mặc một thân hắc y, lộ ra bộ mắt giống như người chết.

Một người khác cũng tầm hai mươi tuổi, thân hình cường tráng, lúc này đúng là ánh mắt lóe ra, lạnh lùng nhìn lại. Chỉ là trong đôi mắt, lại hàm chứa kiêng kỵ, kinh dị, cùng cẩn thận chiếm nhiều hơn.

- Quân thượng nói đùa! Thượng Tiêu tông nói diệt liền diệt, đệ tử Ma Liên tông nói giết là giết. Hai người chúng ta, sao có thể đơn giản mạo phạm?

Người nói chuyện, lại là người thiếu niên như người chết kia, rồi sau đó lại cười híp mắt hỏi:

- Chỉ là muốn cùng quân thượng thương lượng, liền thật sự không thể dàn xếp một chút sao?

Tông Thủ nghe được thanh âm này, đúng là lúc ở trên đỉnh Thượng Tiêu Sơn, nghe được tiếng nói của Tâm Ma tông, cũng đồng dạng đột nhiên nở nụ cười.

- Thương lượng sao? Được, dàn xếp cũng không phải là không thể được!

Vốn không có ý định chính thực độc chiếm chỗ này. Phạm vi Âm Long cốc rất lớn, chỉ bằng một nhà Càn Thiên Sơn, còn có tán tu nơi này, chỉ sợ đến khi con Âm Long kia tỉnh lại thì cũng thăm dò không được một phần trăm.

Rất nhiều linh trận cấm chế, cũng chỉ có thể ỷ lại lực lượng của những tông phái này, mới có thể phá giải.

- Chỉ là Tâm Ma tông các ngươi, những thứ đoạt được ở Âm Long cốc, chỉ có thể lấy đi hai thành trong đó!

Nói cách khác, ở bên trong làm gì, tất cả tiền lời, muốn đem tám phần nộp cho Càn Thiên Sơn bọn hắn.

Người mặt chết kia lập tức trầm mặc, điều kiện này, thật sự cũng quá ác.

Do dự một lát, vẫn là mở miệng nói:

- Quân thượng như thế, không giống như đang thương lượng.

Tông Thủ nghe vậy, hai mắt khẽ đảo:

- Ai thương lượng với ngươi? Nếu không muốn mà nói, liền cút cho ta!

Người mặt chết kia lòng dạ có sâu hơn nữa, lúc này cũng không khỏi một hồi nổi giận. Nếu như đổi lại là người khác, hắn đã sớm một kiếm chém tới.

Nhưng hết lần này đến lần khác người trước mắt hắn là Tông Thủ.

Người đứng đầu Lục Tuyệt kiếm, người diệt Thượng Tiêu Huyền Linh tông, kiếm thuật có thể so với Tiên cảnh, có bốn ngàn Huyết Vân kỵ, thân là Càn Thiên Yêu Vương!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK