Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tú Quan cũng thấy Tông Thủ có thêm vài phần buồn bực, lại cười nhạt nói:

- Con thú này một khi uẩn dưỡng sống lại, lại phục linh thức, liền nhất định sẽ là thiên sinh hộ giá của ngươi. Dựa vào Vô Lượng Chung Thủy pháp của ngươi mà sinh, đối với Hắc ám chung kết chi đạo, căn cơ càng là thuần túy rất nhiều.

Tông Thủ bán tín bán nghi, bất quá nếu là đệ nhất Chí cảnh đã nói như vậy, tất nhiên là không giả được. Phán đoán như thế, hắn cũng tất là có căn cứ.

Nhưng trong lòng cảm giác có chút không được tự nhiên, ở trong nguyên hồn của mình lại có thêm một con hung thú.

Nếu là một ngày nổi giận, có thể hay không lại khiến cho hắn thần hồn câu diệt?

Còn có Khiếu Nhật, từ khi Hắc Kỳ Lân này chui vào trong Hắc động pháp tướng của hắn, liền thần thái lo lắng, vây quanh hắn di chuyển, phát ra từng tiếng kêu gào bất mãn.

Tông Thủ lúc đầu không rõ ý nghĩa, rồi cũng dần dần hiểu rõ ra. Tên tiểu tử này rõ ràng cũng muốn đi vào bên trong nguyên hồn của hắn.

Lại là ở đầu Hắc Kỳ Lân hiện nay đã vô ý thức.

Tên tiểu tử này, chẳng lẽ xem hồn hải của hắn là loại vật như sào huyệt của thú sao? Thật sự là không biết nên nói như thế nào mới tốt.

- Cũng không sao cả!

Long Ảnh ở bên giống như cười mà không phải cười:

- Chung Thủy pháp tướng của ngươi coi trọng nhất đúng là bình hành chi đạo. Ở trong Vô Lượng Hắc Nhật đã có một đầu Hắc Kỳ Lân trấn áp. Như vậy tới đối ứng, ở bên trong Vô Lượng Bạch Nhật tự nhiên cũng cần một đầu Thánh Kỳ Lân tọa trấn.

- Chỉ là ngươi cần ghi nhớ, mặc dù có Hắc Kỳ Lân là hộ giá, cũng tuyệt đối không thể làm nhiều ác sự. Trị quốc càng phải cần cẩn thận, nếu bị đầu ác thú này trái lại áp chế mặt thiện, tất có đại họa vào người.

Thần sắc Tú Quan nghiêm nghị, trong lời nói mang theo ý cảnh cáo:

- Khi đó mặc dù là ta, đoán chừng cũng chỉ có thể bảo vệ một mình ngươi. Hai đầu thần thú này, sợ là hơn phân nửa có lẽ không thể bảo trụ được.

Tông Thủ lắc đầu, đúng là đang nghĩ có nên hay không cũng đem Khiếu Nhật thu vào trong hồn hải, như cũ vẫn là còn do dự trong lòng.

Tâm tính của hắn như thế, chuyện tình quá ác, hắn là kiên quyết không làm được.

Bất quá lại không thể quản được nhân tâm, vương đạo chi khí là nhân tâm tụ lại, cũng là kỳ vọng cùng cảm nhận của dân chúng đối với hắn.

Nếu như trong nước chính trị thanh minh, quốc thái dân an, con dân tự nhiên là thiện niệm chiếm đa số. Nhưng nếu là đi ngược lại, dân chúng lầm than, sẽ có ác niệm ngưng tụ.

Hết lần này tới lần khác chính hắn không thể cảm giác được. Trong lịch sử cũng có rất nhiều minh quân liền là như thế, lúc tuổi già bất tri bất giác liền làm ra rất nhiều chuyện hồ đồ.

Mặc dù là cung dưỡng Ti Thiên giám, một đám tế tự Thái Thường lệnh. Trong đó có bổn sự mạnh một chút, có khả năng nhìn thấy vương khí, nhưng lại bị thiên địa hạn chế, không có khả năng đề tỉnh.

Thu phục đầu Hắc Kỳ Lân này, chỗ tốt là không ít, nhưng hậu hoạn cũng lớn.

Nhưng lại biết được cử động lần này của Tú Quan và Long Ảnh, là chỉ đại họa của hai đầu thần thú này.

Hành động hôm nay của hắn, tựa hồ đạt được thiên địa tán thành, thậm chí còn bị gọi thành là Tại thế Thánh vương.

Nhưng ai có thể cam đoan, những việc làm của hắn, liền vĩnh viễn chính xác?

Thế gian này, tuyệt không có Thánh nhân chân chính hoàn mỹ vô khuyết!

Cho nên muốn đem hết thảy quyền lực, hết thảy chuyện tình đều cho về công bằng phân xử. Đây là cử động trốn tránh trách nhiệm, nhưng cũng là tránh cho mình phạm phải sai lầm.

Sở dĩ không muốn đem Khiếu Nhật thu nhập vào trong Bạch động pháp tướng, cũng là vì không muốn tiểu thổ cẩu nhi này trở thành hình nhân thế mạng.

Có Hắc Kỳ Lân ở đây, cả hai chúng nó đã là địch của nhau, cũng có quan hệ phối hợp.

Nếu thật có một ngày, hắn làm xuống những chuyện mà nhân thần công phẫn, như vậy tên tiểu tử này muốn rời khỏi hắn cũng không thể được, phải cùng nhau suy vong.

- Kỳ Lân thực khí mà sinh, không thể xa ngươi được, sư đệ mặc dù không tình nguyện, nhưng đợi đến một thời gian qua đi, nó vẫn là không thoát thân nổi. Phương pháp này cũng chỉ là tạm thời có chút phong hiểm, đợi cho một ngày sư đệ bước vào Chí cảnh, liền có thể không lo.

Ngụy Húc cũng cười khuyên hai câu, bất quá lại không có ý tiếp tục nói đến chuyện này, ngược lại hỏi thăm:

- Con Vạn Tượng kia của sư đệ có mang trong người không? Có thể hay không lấy ra ta xem một chút?

Trong nội tâm Tông Thủ càng là nghi hoặc, nhưng vẫn là đem Tiểu Kim thả ra. Vốn là quấn quanh ở trên cánh tay hắn, tựa như hộ tí.

Lúc này thu lại ở trong tay hắn, phảng phất như một kim sắc quả đống. Lại có hai mắt mở ra, long lanh nhìn xem mấy người ở đây.

- Tuyệt đỉnh thần thú xếp hạng thứ năm trên thế gian, quả nhiên khiến người ngạc nhiên!

Ngụy Húc cười cười, tiếp đó ở giữa ngón tay liền bỗng nhiên vỡ ra. Liên tục ba giọt kim sắc huyết dịch bắn ra, đánh vào thân thể của Tiểu Kim.

- Lần này sư huynh ta có thể độ kiếp, sư đệ ngươi mà công cao chí vĩ. Ta không có vật gì có thể đa tạ, chỉ có thể dùng ba giọt tinh huyết này giúp linh sủng của ngươi lại lên một cấp.

- Sư huynh!

Sắc mặt Tông Thủ thay đổi, Ngụy Húc nói đúng là rất hời hợt, nhưng ba giọt kim sắc huyết dịch kia lại sinh nguyên tràn đầy, bên trong càng là bao hàm khí cơ vô cùng huyền diệu thâm ảo, lại to lớn vô cùng.

Rõ ràng là bản mệnh tinh huyết của Ngụy Húc, bên trong ẩn chứa lĩnh ngộ về đại đạo chữ ‘Kính’ của sư huynh hắn.

Nói là máu huyết, lại cùng cấp với một quyển vô thượng đạo kinh cùng với ba miếng tiên phẩm linh đan kết hợp.

Mà tinh huyết tiêu hao bực này, dù Ngụy Húc thân là Chí cảnh thánh tôn, cũng cần ít nhất ba trăm, năm trăm năm mới có thể tu phục.

Tiểu Kim kia cũng là cơ linh, đều không để Tông Thủ mở miệng cự tuyệt, liền phi tốc đem ba giọt tinh huyết này hấp thu vào.

Nguyên bản là đã đột phá Tiên cảnh, lúc này lại cũng giống như Khiếu Nhật lúc trước, chân nguyên điên cuồng tăng trưởng, thân hình tức thì chậm rãi mềm hóa, dần dần rơi vào trạng thái ngủ say.

Tông Thủ há hốc mồm, đành phải đem ngôn ngữ từ chối thu hồi lại.

Hắn lần này vốn là muốn mưu cầu vài món trấn tông chi khí trong tổ sư đường, lại bị Ngụy Húc làm như vậy nên không có cách nào mở miệng.

Trong nội tâm oán thầm không thôi, nhưng Tông Thủ lại sinh ra thêm vài phần chờ mong. Vạn Tượng có Nghĩ Hóa thần thông, cùng với Kính Ánh của Ngụy Húc, mặc dù không phải là cùng một loại đạo, nhưng lại có chỗ tương đồng.

Cắn nuốt nguyên tinh của Vô Tướng thần ma, lại kinh qua Ngụy Húc truyền kính ánh pháp tắc, tương lai không biết sẽ phát triển đến tình trạng như thế nào?

Nhưng trong lòng đáng tiếc, chút ít trấn tông tiên bảo ở trong Tổ Sư đường kia, có vài món là xuất ra từ tay của Hi Tử, cũng là vô chủ từ trước đến nay. Nếu có thể lấy ra, nói không chừng cũng có khả năng tấn chức thần bảo. Ngụy Húc sư huynh này, hơn phân nửa là nhìn ra ý đồ của hắn, nên sớm phong miệng hắn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK