Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hai người tuy là đã sớm qua một giai đoạn này, nhưng cũng biết được hiện tại là cơ duyên hiếm có được.

Không chỉ bản thân quyền pháp là tuyệt học khó gặp. Thời gian Tông Thủ đang luyện quyền biểu diễn ra võ đạo lý niệm, cũng không thể khiến người tỉnh ngộ.

Quyền kình lại càng luyện càng nhuần nhuyễn, đến cuối cùng đã hoàn toàn cùng với ý vận cương mãnh của Đại Viết Minh Liệt Quyền khác biệt. Ngược lại là có chút giống với Thai Tức Linh Quyền lúc ban đầu, bộ dáng nhu nhuyễn.

Nhưng mà mỗi một quyền đánh ra, lại luôn luôn một tiếng "không" trầm muộn vang lên. Thanh uy không hiện, nhưng vì xung quanh Phiên Vân Xa cấp tốc chạy đi. Mà mang theo phong lực lại đều bị bài xích đến ngoài mấy trượng có thừa.

Tố Sơ Tuyết nhìn không hiểu nhiều, lại biết được thiếu chủ nhà mình hiếu học. Chung quy không cảm thấy có gì không đúng. Nàng đến nay còn nhớ rõ ngày trước, Tông Thủ Thất Thập Lục Kiếm đã khiến cho Triệu Yên Nhiên bình thản chịu thua. Trên Minh Kiếm Đài, liền tư thế oai hùng phá thập bát kiếm.

Nhãn thần của Doãn Dương lại thấy là càng lúc càng sáng. Một cánh tay không tự chủ được, theo quyền thế của Tông Thủ khoa tay múa chân. Mà khí cơ quanh thân kia, cũng là một trận vang lên không ngừng. Linh Năng phun trào mãnh liệt. Lại bị một tầng ngăn cách vô hình đè nặng, chậm chạp không thể đột phá.

Khoảng chừng qua nửa khắc, Tông Thủ cuối cùng vô lực mà ngã xuống. Bộ Đại Viết Minh Liệt Quyền này vốn là cực kỳ tiêu hao thể lực, có thể chống đỡ qua hai khắc chung, đã là gần nhất hồn lực của hắn gia tăng mãnh liệt, áp chế song mạch, thể chất cải thiện trên diện rộng mà được.

- Thai tức vững chắc, quả nhiên là có ích vô cùng. Cư nhiên gần mười bảy ngày, luyện tủy của ta đã chỉ kém một bước cuối cùng! Đáng thương ah, kiếp trước ta vì hoàn thành một bước này cũng mất đến một năm!

Liên tục ba viên Thất Linh Luyện Thai Đan khiến Tông Thủ thai tức mạnh mẽ tới cực điểm. Mà luyện tủy thuật này, cũng là nước chảy thành sông. Trong cơ thể mấy trăm cái đẩu khớp xương, đều phảng phất như nhiều thêm một đoàn hỏa diễm ấm áp, cung cấp đại lượng huyết khí.

Chỉ cần lại có thêm ba ngày, hắn đã chân chính đem âm hàn tích lũy trong cốt tủy, triệt để dung hòa.

Tông Thủ vô lực nằm ở trên nóc thùng xe, bất quá vẫn như cũ tận lực duy trì tuần hoàn trong cơ thể. Rung động cơ nhục toàn thân, làm hô hấp dẫn đạo thuật, lấy hấp thu lực lượng liệt dương kia.

Tứ chi đều là ấm áp dào dạt, phảng phất như đặt mình ở bên cạnh hỏa diễm. Nhưng ở trong thần hồn, lại chỉ cảm thấy từng đợt không thoải mái.

Hồn lực âm tính, chịu không nổi liệt dương chi hỏa. Hết lần này tới lần khác Linh Sư vào lúc đầu tu hành, cần tích lũy đại lượng âm hồn chi lực. Đây là chỗ xung đột với Võ Tu, cần thời gian Hoàn Dương Cảnh mới có thể chuyển biến tốt đẹp.

Bất quá Võ Tu cũng không phải không có chỗ nào có lợi. Thân thể cường tráng, khí huyết tràn đầy, cũng có thể làm cơ sở cho hồn lực mạnh mẽ.

Ở dưới ánh dương quang phơi nắng, hầu như cứ qua mỗi khắc, Tông Thủ lại cảm giác được thân thể của mình, càng tráng kiện hơn một phần.

Chỉ tiếc Doãn Dương vẫn như cũ không có đột phá Tiên Thiên chi cảnh.

Khôi phục được chút khí lực, Tông Thủ thở dài một tiếng, ngồi dậy nói:

- Doãn thúc, chớ nên vội vàng. Tuy nói đột phá Tiên Thiên chi cảnh, cũng cần phải xem duyên cơ. Bất quá thúc hôm nay đã chạm được tầng màng kia, tấn giai phỏng chừng cũng chỉ ở trong vòng nửa tháng. Chỉ cần trầm hạ quyết tâm, không cần tận lực. Nói không chừng ngày đó sẽ tới!

- Đa tạ thế tử đề tỉnh!

Doãn Dương đang chuyên tâm lái xe, nghe vậy quay đầu lại cười, nét mặt ngược lại không có chút uể oải nào, chỉ có chút áy náy:

- Doãn Dương lại đúng là không sốt ruột thế nào. Chỉ là cảm thấy có chút xin lỗi thế tử. Những ngày này, thế tử cố ý tốn hao nhiều thời gian như vậy, biểu diễn võ đạo huyền ảo cho ta. Doãn Dương lại tư chất ngu xuẩn, thủy chung không có thể đột phá được.

Tông Thủ lặng lẽ cười, người hầu này của hắn, quả nhiên đã sớm nhìn ra được. Cố ý ở trên mã xa này luyện tập Đại Viết Minh Liệt Quyền, vốn là có ý chỉ điểm hai người này. Tiếp đó lại nghe Doãn Dương hiếu kỳ hỏi:

- Thế tử, mười bảy ngày trước, khi thế tử và Yên Nhiên kia đánh một trận, đúng là đã thi triển Kiếm Ý?

- Vì sao lại hỏi chuyện này?

Tông Thủ nhíu nhíu mày, sau đó là tự mình cười châm biếm:

- Muốn thi triển Kiếm Ý, chí ít cũng cần Võ Tông trở lên. Ta hiện tại nào có tư cách này? Có thể được kiếm thuật chi vận, đã không tệ rồi.

- Không đúng!

Doãn Dương sắc mặt ngưng trọng lắc lư đầu. Trong mắt tràn ngập vẻ không thể tưởng tượng:

- Từ ngày đó trở đi, ta mỗi ngày đều hồi tưởng kiếm thuật của thế tử, càng nghĩ càng là bí hiểm, khó nghiên cứu sâu cạn. Chỉ cảm thấy thành tựu võ đạo của thế tử đã vượt qua ta đến mấy lần. Đặc biệt một kiếm cuối cùng, trong trí nhớ của Doãn Dương đúng là toàn bộ không có ấn tượng. Có lẽ phải nói là ký ức không được...

Nghe đến đó, Sơ Tuyết cũng bỗng dưng trợn to mắt. Tỉ mỉ hồi ức, quả nhiên đẩy lùi một kiếm cuối cùng của Triệu Yên Nhiên. Ở trong đầu nàng đúng là nửa điểm ấn tượng cũng không có. Rõ ràng hơn mười ngày trước, chính mình đã tận mắt nhìn thấy qua.

- Thời gian ma nữ kia rời đi, từng nói thế tử điện hạ đã kiếm đạo thông linh, lại hỏi thế tử, có thể hiểu biết Kiếm Ý, nghĩ đến tuyệt không phải người thường. Lúc đó thế tử mặc dù chưa từng sử dụng ra Kiếm Ý, chỉ sợ cũng kém không xa nữa!

Tông Thủ cười mà không đáp, thầm nghĩ võ đạo ý niệm này, có cao thâm đi nữa thì thế nào? Lấy tình hình hiện nay của hắn, cho dù là Triệu Yên Nhiên chưa từng sử dụng chân khí Tiên Thiên, cũng chỉ có thể thắng hiểm mà thôi. Text được lấy tại Truyện FULL

Bất quá Doãn Dương có thể nhìn ra được những điều này, phỏng chừng thời gian hắn đột phá Tiên Thiên cảnh giới cũng thực sắp đến rồi.

Đang muốn lại chỉ điểm vài câu, Tông Thủ lại ngưng mi một cái, nhìn về phía trước.

- Đó là đang làm cái gì?

Không cần Tông Thủ nhắc nhở, Doãn Dương và Tố Sơ Tuyết đã chú ý tới dị thường phía trước.

Khoảng chừng ở ngoài nghìn trượng, rõ ràng là một dòng đại hà cuồn cuộn. Chính là chỗ mực nước cao thấp chênh lệch, một thác nước thật lớn màu bạc, rơi thẳng hơn ba trăm trượng, bắn lên phát ra tiếng ầm ầm như sấm.

Nơi này hai bên đều là cây cối rừng rậm, chỗ cao có thể đạt tới bốn mươi trượng. Chỉ có chỗ trung ương này, có thể cho phép mã xa và người đi thông qua.

Bất quá lúc này trong con đường này đã lấp kín hơn trăm cỗ mã xa. Những người đánh xe kia đều là vẻ mặt lo lắng, nhìn về phía bờ sông xa xa.

Tông Thủ có chút hiếu kỳ, sau khi đứng lên, lại kiễng chân một cái, xa xa hướng bên kia nhìn qua. Mơ hồ chỉ thấy một bóng người, đang ngồi ở chỗ trung ương của thác nước kia.

Thấy không rõ biểu tình, bất quá nhìn động tác của hắn, bộ dáng tựa hồ là đang than thở.

Người này cũng không có chỗ nào thần kỳ, nhưng mà mã xa ở hai bên bờ sông, này lại cũng không dám thông qua, đứng chắn kín cả chỗ bờ sông.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK