Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Ta cảm thấy vị kia chỉ sợ không dễ ra tay như vậy. Tư tâm của sư đệ, coi chừng không nuốt được hắn, ngược lại còn gãy răng đấy.

- Tam đại thánh địa hợp lực, ít nhất năm cái Linh Phủ, cũng không tin hắn có thể lật trời!

Hừ lạnh một tiếng, trên mặt La Minh mang theo vài phần cười lạnh.

- Nếu không có Long điện truyền thừa chi địa, ta một thân pháp lực không thể dùng ra hai thành thì khi đó ta liền khiến hắn thân vẫn! Quản hắn khỉ gió Long Ảnh gì đó!

Đã đến đảo nhỏ phía trước, xa xa bay đến trên không tòa thành trì kia. Lúc này Mật Đà La cũng không nói thêm gì nữa.

La Minh cười lạnh một tiếng, cũng không làm gì, chỉ đánh xuống vài đạo ma tức

Thế nhưng lập tức, tâm thần La Minh liền cảnh giác. Người chung quanh cũng đều nhao nhao.

Chỉ thấy mấy trăm thanh kim châm, đều nhao nhao hiện ra. Từng đạo hỏa diễm đỏ thẫm huyền lập xuất hiện ở bốn phương tám hướng.

- Mai phục?

La Minh nhăn nhíu mày, vô ý thức liền thả ra pháp đàn của mình. Trong đầu đầy nghi hoặc, đây rốt cuộc là ai, dám mai phục Nguyên Thủy Ma Tông bọn hắn?

Chính đạo chư tông?

Linh triều sắp tới, lúc này dàn xếp ổn thỏa còn không kịp. Lúc này mà nhấc lên đại chiến, chính là được không bù mất.

Tâm niệm này vừa nổi lên, chỉ thấy lại là vô số Lôi Đình bỗng nhiên hiện ra, hợp cùng một chỗ với hỏa diễm, thoáng chốc chuyển thành đen nhánh, mạnh mẽ nổ ra.

Mấy chục tu giả Nguyên Thủy Ma Tông trên không thần sắc đều ngưng trọng, sớm đã bắt đầu phòng bị.

Mà khi hắc diễm kia vọt tới như nước thủy triều. Trong chớp mắt tràn ngập phía chân trời. Vô luận là linh pháp hộ chướng hay là cương khí gì đó cũng đều không thể ngăn được, trực tiếp bị lửa đốt cháy

Khiến hơn mười thanh âm kêu thảm nhao nhao vang lên.

Ngoài ra còn có vô số Lôi Đình không ngừng chớp lên trên những cây ngân châm kia.

Chỉ qua một lát đã có trọn vẹn bốn gã tu giả thất giai hóa thành tro bụi tại chỗ,

La Minh chỉ cảm thấy là trong nội tâm nhỏ máu. Đây đều là tinh anh chính thức mà tông môn tuyển ra để tiến đến Long điện a!

Chỉ là lúc này, hắn tự lo cho mình cũng cực kỳ gian nan, hắn mượn pháp đàn chi lực, duy trì quanh người không bị hắc diễm thấm vào

Chung quanh hai vị hộ pháp, thực lực cao tới bát giai cũng dựa vào pháp đàn, có thể may mắn thoát khỏi. Linh quyết khẽ dẫn, hai đầu cửu giai hồn thú bay ra. Linh giác của La Minh thì dốc sức cảm ứng, dọ thám ngọn nguồn của hắc diễm linh pháp.

Giây lát sau mắt liền lộ vẻ tàn khốc

- Mấy tên súc sinh! Tượng Long, đi ra cho ta!

Tiếng nói vừa dứt thì một đầu tinh thú khổng lồ liền từ trong Linh Thú Đại bay vút lên mà ra.

Phảng phất hình rồng, cũng có Long Uy cường hoành, nhưng thân hình nhưng lại to gấp ba lần Chân Long cửu giai bình thường!

Mật Đà La kia cũng chạy ra khỏi hắc diễm, theo sát phía sau.

Quanh người lóe lên ánh sáng màu đó, nhanh chóng phóng về phía bên dưới.

Lúc này ở trong lòng đất, Tông Thủ cũng đình chỉ thần thông Thiêu không chi diễm. Trong miệng niệm lên một đoạn chân ngôn, lập tức hóa lưỡng tấm Khôi Lỗi Hàng Linh Phù thành Ngân Giáp Chỉ Nhân

Nguyên Hồn cũng thoát khiếu mà ra, lẻn vào trong cơ thể một cỗ Chỉ Nhân bên trái. Rồi sau đó tay cầm lấy Đoạn Thu Kiếm, hai đạo thân ảnh, tính cả bảy điểm bạch quang, mạnh mẽ phóng ra khỏi lòng đất.

Vừa mới thoát ra mặt đất, kiếm quang của Tông Thủ liền ngưng tụ, khống chế lấy Chỉ Nhân trực tiếp phóng tới Tượng Long kia.

Chỉ thấy trong Long khẩu vốn là lộ ra một cổ hàn tức khổng lồ, trong vòng ngàn trượng cơ hồ tất cả mọi thứ đều lập tức đông lại, càng lan tràn ra xa xa

Cái long trảo khồng lồ phía trước cũng mạnh mẽ đánh tới.

Tông Thủ cười lạnh một tiếng, thân ảnh xoay tròn lóe lên, liền không tốn sức chút nào thoát khỏi cự trảo kia.

Lại không chút nào né tránh cái kia hàn tức, toàn thân Liệt Diễm cuồng nhưng.

- Viêm Long Hạo Kiếm, Diễm!

- Phong Vân Long Kiếm, Phong!

- Lôi Đình Long Kiếm, Lôi!

Ba loại Chân Long kiếm ý, ngay lập tức điệp gia. Một điểm kiếm quang trên mũi kiếm Tông Thủ cũng chuyển hóa thành màu đen.

Mượn nhờ Khôi Lỗi Chỉ Nhân cửu giai này, cự lực mấy ngàn vạn kia cũng khiến kiếm mang càng thêm chói mắt.

Kiếm quang màu đỏ 999 trượng chỉ xoáy một cái liền khiến hàn tức kia toàn bộ đều nát bấy!

Trong mắt Tượng Long lập tức lộ ra vẻ sợ hãi. Thần sắc Tông Thủ lại lạnh lùng, kiếm quang lóe lên, mạnh mẽ chém vào đầu con Tượng Long kia.

Giống như tồi hủ kéo khô, liền triệt để xoắn đầu tinh thú đinh giai cửu giai kia thành phấn vụn,

- Tông Thủ! Là ngươi?

La Minh thấy mà tròng mắt như muốn nứt ra, không chút nghĩ ngợi liền ném một lệnh bài thiết chế màu đep, vứt bỏ pháp đàn.

Giữa không trung, mạnh mẽ hóa thành một đạo lôi điện màu đen trùng kích về phía Ngân Giáp Chỉ Nhân của Tông Thủ.

Điện quang thoáng hiện, ngay cả Mật Đà La cũng co rụt đồng tử lại.

Tông Thủ có chút ‘ồ’ một tiếng, không hề do dự, trực tiếp khiến Nguyên Hồn thoát thể, chuyển đổi thân hình, đến trong cơ thể một Chỉ Nhân khác.

Mà trong chốc lát khi hắn thay thế thân hình thì Ngân Giáp Chỉ Nhân vừa rồi cũng bị lôi quang màu đen kia nổ cho nát bấy!

Tông Thủ mắt cũng không nháy lấy một cái, kiếm quang lại lóe lên, cùng Mật Đà La mạnh mẽ giao kích!

Khanh!

Một tiếng kiếm minh, hai người vừa chạm vào liền bay ra, ngay khi Ngân Giáp Chỉ Nhân vừa bị Cự Long trùng kích, rời khỏi mấy trượng thì Nguyên Hồn Tông Thủ lại thoát thể mà ra. Dùng hồn ngự kiếm, lần nữa đuổi chém về phía Mật Đà La.

Tên kia thuần túy không kịp đề phòng, nỗ lực chống cự. Hai người chớp mắt trăm kích, không trung một mảnh tiếng kiếm va chạm.

Nhưng sau ba hơi thở, kiếm của Tông Thủ rốt cục cũng phá vỡ kiếm quang trùng trùng điệp điệp, trực tiếp bổ đầu Mật Đà La làm hai.

Cũng trong chốc lát này, đạo lôi quang màu đen thứ hai lại từ trên pháp đàn đánh xuống.

Tông Thủ nhíu mày, cuối cùng là tâm niệm một dẫn. Từ trong Càn Khôn Đại của mình liên tục đánh ra vài Linh Khí bát giai. Từng cái nghênh tiếp, quả nhiên cũng lập tức nát bấy, hóa thành tro bụi!

Lúc này phiến không trung này tình hình chiến đấu dĩ nhiên đã ngừng lại!

Mười tên tu giả Nguyên Thủy Ma Tông may mắn thoát khỏi hỏa diễm hơn phân nửa đều là chết trong tay Thánh Hỏa Ngân Nghĩ, trong đó càng có hai người, là bị Nhược Thủy nhảy không, một kiếm mà tru.

Lúc này đệ tử Nguyên Thủy Ma Tông còn sót lại cũng đã trốn tới pháp đàn kia.

Mà La Minh thì hai mắt trừng lớn. Nhìn qua Tông Thủ, trong tay rõ ràng còn có một quả lệnh bài màu đen.

Tông Thủ tâm thần cảnh giác, liếc nhìn trong tay người này, thầm nghĩ quả nhiên là Kiếp Lôi Lệnh.

Lại không thèm quan tâm, tay xa xa một dẫn. Nhục thể của hắn liền từ dưới đất bay ra, cùng Nguyên Hồn dung làm một.

Rồi sau đó lại đạp không một bước, đi đến trước mắt pháp đàn kia. Một cỗ Ngân Giáp Chỉ Nhân còn lại thì bảo hộ phía sau hắn.

- Kiếp Lôi Lệnh này sợ rằng là quả cuối cùng rồi phải không? Ngươi là muốn tự mình kết thúc hay chờ ta động thủ? Nếu tự sát, ta có thể đồng ý cho bọn ngươi Luân Hồi!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK