Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thế nhưng hiện giờ Thạch Việt vẫn chưa thể hoàn thiện nó.

Vì vậy mới bị hắn trong nháy mắt, tìm được sơ hở lớn nhất của quyền pháp.

Không chút tốn sức liền khiến quyền ấn kia tan rã.

Bất quá sau khi văng tung tóe nó liền tán dật ra bốn phía.

Tông Thủ cũng không cách nào ước thúc toàn bộ, bên tai chỉ nghe vài tiếng ‘ răng rắc xoạt ’ nhẹ vang lên.

Đăng Thiên Đài dưới chân dưới sự trùng kích phía cũng không thể chống đỡ nổi nữa, văng tung tóe sụp đổ.

Tông Thủ cũng cười, người đời sau chỉ biết sự uy mãnh của môn Hoàng Thần Quyền này.

Tu giả hơi mạnh một chút, cũng chỉ có thể từ trong điển tịch thời cổ niết được môn quyền thuật này là do hai pháp ‘ quyền ’, ‘ thế ’ làm căn cơ.

Cuối cùng là mười hai loại diệt thế, tiếp cận mười ba loại hoàng đạo chi võ Vô Thượng!

Nhưng thế gian ngoại trừ vài người ra, không người nào biết được, môn võ học này rốt cục lợi hại ở chõ này.

Trận chiến hôm nay, mặc dù hủy đi Đăng Thiên Đài, nhưng có thể nhờ vậy mà hiểu rõ căn bản của Thạch Việt cũng rất đáng.

Dưới thân sụp đổ, Tông Thủ dứt khoát lăng không hư lập. Vươn tay khẽ vẫy, vô danh kiếm đã lần nữa kiếm quang lượn vòng, lọt vào tay hắn.

Kiếm quang vung lên, liền hóa thành một đạo bạch quang bay ra bên ngoài hơn mười dặm.

Lúc này vẫn là Lục Long hợp nhất chi kiếm, bất quá lại dùng Bạch Kim chi Long làm căn bản, dung hợp năm loại kiếm ý còn lại .

Kiếm tốc hơi chậm, không bằng Thuấn Không chi Long, cũng không bằng Lôi Đình chi Long, lại càng thêm lăng lệ ác liệt sắc bén!

- Bạch Kim Long kiếm, không có gì không trảm!

Loong coong!

Nếu nói trước kia, kiếm đầu tiên của Tông Thủ phảng phất chém nửa thế giới chỉ là khoa trương ngữ điệu, hình dung khí thế của nó.

Nhưng giờ khắc này, lại chính thức khiến thế giới trước mắt bị mở ra làm hai!

Xa xa sắc mặt Thạch Việt cũng hơi đổi. Tiếp theo lại cười khẽ một tiếng:

- Quả nhiên quốc quân, không khiến cho ta thất vọng!

Rồi sau đó lại mang theo Thạch Vô Kỵ, mạnh mẽ phi không mà lên. Cả người giống như một mảnh lá rụng, toàn bộ không có lực. Theo kiếm quang màu trắng kia không ngừng phiêu lui về sau.

Bất quá thần sắc lại trầm trọng, trong ba phần mười nháy mắt đã thối lui đến ngoài trăm dặm.

Cũng mắt thấy Bạch Kim Long Kiếm kia triệt để cắt đứng không gian một trăm dặm.

Mà thế kiếm kia, vẫn cường hoành như cũ, không thấy biến mất chút nào .

Thạch Việt cũng không dám lại kéo dài nữa, bay lên không trung, rồi sau đó một cước đạp xuống!

- Yên Thế Ấn!

Chân phải đạp mạnh, toàn bộ phạm vi ba mươi dặm đều đang chấn động.

Nhưng tiếp theo lại chỉ thấy kiếm quang biến đổi. Từ bá đạo lăng lệ ác liệt trảm phá núi sông, chuyển trở thành tú hoa châm xinh đẹp.

Bóng kiếm như thoi đưa, xen kẽ trong hư không, dưới tâm niệm Tông Thủ chỉ dẫn, từ dưới lên trên, đòn đnáh như Ngân Hà đổi chiều vậy.

Tận dụng mọi thứ, thủy ngân lưu, chỉ trong chớp mắt, Yên Thế Ấn đã bị phá giải toàn bộ.

Thạch Việt thấy thế giật mình, rồi sau đó cười khổ một tiếng.

- Huyết kiếm Yêu Hoàng, Vân Giới kiếm đạo đệ nhất, thực danh bất hư truyền. Thạch Việt hôm nay lĩnh giáo!

Thanh âm hạ thấp, quanh người liền có vô số đạo phong đao, chém ra bốn phương tám hướng.

 


Thoáng bức mở bóng kiếm huyết sắc, sau đó tiếp tục xé mở một đạo kẽ nứt trong hư không, không chút nào lưu luyến mang theo Thạch Vô Kỵ, bước ra bên ngoài Vân Giới.

Chỗ đứng lúc trước vẫn còn khí kình chấn liệt, âm ba chưa tan.

Đã qua hồi lâu, mới dần dần bình phục.

- Thạch Việt này, thật mạnh.

Khổng Dao một mực tĩnh quan sau lưng Tông Thủ, lúc này mới than nhẹ một tiếng:

- Thế nhân đều nói Thần Hoàng vị tương lai hơn phân nửa là tam đại môn phiệt ở Trung Thổ, nhưng Khổng Dao vẫn cảm giác, Thạch Việt còn hơn cả mấy vị kia.

Lại hiếu kỳ nói:

- Cũng không biết vị bên cạnh hắn vừa rồi là người nào? Cốt cách thanh kỳ, thân không tu vị, lại có thể trong lúc các ngươi giao thủ mà đứng thân hình không ngã. Tâm chí nghị lực như vậy quả thật bất phàm!

- Tự nhiên bất phàm! Người này gọi là Thạch Vô Kỵ, quan hệ cùng Thương Sinh Đạo cũng không cạn! Nói đến hai chú cháu này, đều gặp may mắn cả!

Thấy ánh mắt Khổng Dao kinh ngạc nhìn sang. Tông Thủ lại cười cười:

- Đây là tối ta xem tinh tượng biết được, tiểu ngọc ngươi không tin cũng không sao.

Khổng Dao nghe vậy, lại xì mũi coi thường. Cái gì đêm xem thiên tượng? Chuyện ngay cả phụ thân nàng cầm Văn vương quái tiền cũng không làm được, tên này lại có thể làm được? Hơn phân nửa là hồ ngôn loạn ngữ.

Lập tức không hề để ý tới nữa, tiếp tục nhập định, minh tưởng hồi tưởng.

Tông Thủ thì trong tay kết ấn, vận dụng Địa Tự chân quyết, theo pháp lực vung giương, Đăng Thiên Đài đã sụp đổ liền giống như thời gian nghịch chuyển vậy.

Những đá vụn kia liền bay ngược về từng tảng, chỉ qua mấy lượt nháy mắt, Đăng Thiên Đài lại lần nữa đột ngột mọc lên từ mặt đất.

Khôi phục như lúc ban đầu, toàn bộ không một chút dị trạng. Phảng phất như từ đầu đến cuối, đều chưa từng bị đánh sụp vậy

Mà trong khi nơi này lần nữa hội tụ nguyên linh tới thì cánh tay Tông Thủ lại run lên, Lôi Đình Dực Long thoát thể ra từ trong cơ thể Tông Thủ.

Thân hình biến ảo, bắt đầu bành trướng từng chút một. Mà thiên không cũng lại một lần nữa bắt đầu dị biến.

Tiểu Kim Hàm Hi, còn có Khiếu Nhật, lại về lại trong tay áo hắn, đã bắt đầu ngủ say.

Tứ chi linh thú, đều là thiên sinh hộ giá của hắn, tâm linh tương hệ.

Lần này hắn độ kiếp, bốn thú lấy được chỗ tốt mặc dù không bằng Khổng Dao song tu với hắn nhưng cũng đủ để khiến Lôi Đình Dực Long tiến giai đến tiên cảnh.

Mà ba tên tiểu Kim Hàm Hi ba cùng cần thời gian để tiêu hóa chỗ tốt nhận được từ chỗ hắn.

Mà giữa mi tâm, linh thai, giờ phút này cũng đang nhảy nhót không ngớt.

- Yêu nữ Triệu Yên Nhiên kia rõ ràng cũng bắt đầu độ kiếp. Nhanh như vậy? Không sợ thân vẫn sao --

Yêu nữ này, trước đây cũng mới chỉ là cửu giai thôi.

Đám Tiểu kim tốt xấu cũng cùng hắn ở trong không gian được Trụ Cực Mệnh Thế Thư gia tốc qua ngây người mấy chục năm.

Nhưng Triệu Yên Nhiên lại chính thức không có chút tích lũy nào cả.

Mặc dù thừa dịp hắn xong kiếp tấn giai tiên cảnh hậu kỳ, có đại lượng Chân Nguyên quán chú, cũng cần bốc lên không ít phong hiểm.

Nàng này từ mấy năm trước đã theo hắn, hai người lại là đồng môn, hoặc nhiều hoặc ít cũng có chút ít cảm tình.

Thực không hi vọng, nữ nhân lại sớm vẫn lạc như thế.

Tông Thủ lại tự giễu cười cười.

Đúng rồi! Có Phật gia bảo vệ, Yêu nữ kia sao có thể bỏ mình được? Hơn phân nửa là bình an.

Còn mình, đến giờ khắc vẫn dùng quan niệm thời đại để nhìn hiện giờ.

Vào lúc linh triều đê mê, tu sĩ thường thường cần phải có căn cơ vô cùng hùng hậu mới có thể tiến giai độ kiếp. Tốc độ tu hành cũng rất chậm chạp.

Nhưng vào thời điểm linh triều nổi lên như giờ, tư chất hơi mạnh một ít, trong ba năm là đã có thể vượt qua Nhân Địa Thiên tam cảnh rồi.

Thời đại này, người như vậy không có một vạn cũng có 3000, cũng không phải chuyện lạ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK