Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nói xong vài câu này, Tĩnh Đào chân nhân cũng không còn mặt mũi tiếp tục ở trên boong tàu, trực tiếp phất tay áo rời đi, bước vào trong cửa khoang.

Triệu Yên Nhiên rốt cục cũng ‘ Xùy~~ ’ cười, ánh mắt cổ quái nhìn Tông Thủ:

- Ngươi thật giống như vẫn còn đồng tình hắn? Thật sự là không rõ hắn đây là tham niệm quấy phá, gieo gió gặt bão, sao có thể trách người khác chứ?

Tông Thủ khẽ lắc đầu, biết được Triệu Yên Nhiên, đã lợi dụng linh chủng kia nhìn trộm tâm ý của hắn.

Cụ thể hắn đang suy nghĩ gì, tự nhiên không cách nào biết được, bất quá lại có thể biết được tâm tình đại khái của hắn.

Nhưng lại không để ý tới, bay thẳng đến bên hai người Chu Quân Hầu và Cổ Liệt Không nói:

- Bảo người trong cốc cẩn thận thanh lý một chút. Nhìn xem ba người kia, đến cùng có chết không?

Hai người đều khẽ khom người, xem như lĩnh mệnh. Nhưng mà toàn bộ đội tàu, lại lần nữa bận rộn như ong thợ.

Nơi này máu chảy thành sông, mùi tanh xông vào mũi. Bất quá mười vạn giáp sĩ phụ trách thanh lý đều sĩ khí dâng trào, nhiệt tình mười phần, không hề có nửa phần không tình nguyện.

Nhất là bọn người Hổ Trung Nguyên thần sắc càng hưng phấn, hăng hái, giờ này khắc này, dù là người không có mắt cũng có thể biết được, ba thành kia nguyên khí đã đại thương.

Tổn thất hơn hai trăm vạn giáp sĩ tinh nhuệ, cũng không biết phải bao lâu mới đào tạo được. Chiến lực tổn thất, càng cần mấy năm mới có thể đền bù.

Còn bốn ngàn chiếc vân hạm kia nữa, đó đều là bảo bối của Chư Thành. Sau khi tổn thất, muốn làm lại ít nhất cũng cần mấy tháng, thậm chí là nửa năm. Cũng có nghĩa là, ba thành này, tính cả chư thành phụ thuộc bọn họ trong vòng một năm, không thể nào xuống dưới vân hải săn bắn nữa. Đào Vân thành dùng Vân Hải mậu dịch lập nghiệp còn đỡ, hai thành Liệt Diễm Vân Hà kia trong vòng một năm, tuyệt không thể nào khôi phục được.

Nhân tâm chắc chắn ly tán, tổn thất cũng không cách nào đo lường.

Trước khi bị mang đến nơi đây, còn tưởng rằng Tông Thủ chỉ là vì thú mộ mà đến. Lại chưa từng nghĩ tới, mục đích thật của Tông Thủ lại là tính toán bốn ngàn vân hạm đi theo đằng sau!

Tình trạng ác liệt mà Càn Thiên Sơn thành gặp phải cơ hồ là trong vòng một đêm, đã bị thay đổi.

Hiện giờ đổi thành ba thành sẽ khiếp sợ Càn Thiên Sơn thành!

Những sĩ tốt tầng chót tỉnh tỉnh hiểu hiểu, không biết vì sao kia thì cũng thôi, nhưng quan tướng cao tầng, phàm có thể nhìn ra ảo diệt thì ánh mắt nhìn về phía Tông Thủ giờ phút này đều sùng kính dị thường.

- Có minh quân thế này, Càn Thiên Sơn nhất định có thể lần nữa quật khởi. Không đúng! Giờ này khắc này, xu thế của Càn Thiên bọn hắn đã không kém hơn khi Tông Vị Nhiên còn trên đời.

Mà giờ khắc này Chư Thành Chi Chủ theo tới thần sắc cũng hoảng hốt, như lâm vào trong mộng.

Lần này chạy đến, là ôm ý niệm cùng sống chết với Càn Thiên Sơn. Cảm giác lần này, có thể có chút ít thu hoạch, khiến cho bọn hắn có thể tiếp tục chống đỡ tiếp đã không tệ rồi.

Ai có thể nghĩ đến. Lần này khí này ba thành khinh người lại có kết quả như vậy? Ngược lại là bọn hắn lại thắng lợi trở về?

Vị Yêu Vương tân nhiệm thoạt nhìn chỉ hơn 14 tuổi một chút này thật có thể nói là là lật tay làm mây trở tay làm mưa, lần này tam đại thế lực, bốn ngàn vân hạm phải chôn nơi đây. Một khi truyền ra, thậm chí tình thế của toàn bộ Đông Lâm Vân Giới cũng sẽ kịch biến!

Đội tàu ở trong hạp cốc lại làm trễ nãi hai ngày mới lần nữa khởi hành xuất phát.

Thời gian hai ngày, từ trong núi thây biển máu kia đồ vật tổng cộng thanh lý ra được tổng giá trị quả nhiên giống như Sài Chu tính, đạt tới 360 vạn tứ giai thú tinh.

Về phần tổn thất đại khái của ba thành cũng được tính toán đi ra. Tổng cộng hơn 3800 chiếc vân hạm chìm nghỉm, có thể nói là mười không còn một.

Dựa theo một chiếc tam nha vân hạm, thấp nhất chở chừng 400 chiến tốt mà tính thì chí ít có 140 vạn chiến tốt tinh nhuệ bị đồ sát ở nơi này.

Duy nhất khiến mọi người tiếc hận không thôi chính là, ba người Việt Quan Vân, Phong Nộ và Hùng Bá đều sống không thấy người, chết không thấy xác. Cũng không biết là sống hay chết, đến cùng có đào thoát được hay không nữa.

Bất quá Tông Thủ, ngược lại không quan tâm lắm, cũng không có trông cậy vào bố cục của mình, có thể lưu ba người này lại.

Đứng đầu một thành, lại khống chế mấy tỉnh, luôn sẽ có chút ít át chủ bài tiền vốn. Mặc dù không thắng nổi những thất giai tinh thú kia nhưng thoát thân thì không vấn đề gì.

Ly khai thú mộ đã bị càn quét không còn gì kia, một đội thuyền cũng không chần chờ nữa.

Giờ phút này tất cả chi thuyền, không gian vốn có đều bị chất đầy thú thi tài liệu trân quý. Đang lo đêm dài lắm mộng, rất sợ sinh ra biến cố nào đó, vì vậy tất cả mọi người ý kiến nhất trí, không muốn chậm trễ thêm dưới Vân Hải nữa.

Tông Thủ cũng có chút ít lo lắng, mấy người Việt Quan Vân kia sau khi thoát thân trở về sẽ có ám chiêu gì không. Mấy người kia, đều là loại giảo hoạt, chỉ là nhất thời chủ quan, mới rơi vào bố trí của hắn. Đợi đến khi kịp phản ứng không thể nào không có kế sách phản ứng. Vì vậy cũng theo tâm ý mọi người, một đường tốc độ cao nhất quay về.

Kỳ thật đến dưới Vân Hải ngoại trừ săn giết tinh thú ra, còn có thể mượn đó luyện binh. Khiến cho binh tốt dưới trướng được tôi luyện trong chém giết sinh tử. Hàng năm đều có vô số người, vì vậy mà tấn giai. Bất quá giờ phút này bọn hắn, hiển nhiên không có thời gian này, cũng không có điều kiện này. Đặc biệt là khi đến một mũi tên cũng không còn, lương thảo cũng bị vứt bỏ để dọn ra nhiều không gian, chuyên chở thú thi như hiện giờ.

Khi trở về, thuyền chìm trọn vẹn mấy lần. Bất quá tốc độ lại không chậm hơn bao nhiêu, các thuyền đều cơ hồ sử dụng thú tinh bất kể tiêu hao, hôi phát linh trận để tăng tốc.

Tông Thủ cũng không hề ngốc trong tẩm cung của mình nữa, chỗ kia lúc này đã bị Hiên Viên Y Nhân chiếm cứ.

Cung điện mà hắn hao phí rất nhiều mới trang trí đổi mới hoàn toàn triệt để trở thành đan thất của Hiên Viên Y Nhân. Lần này trong thú mộ lấy được vô số tài liệu, mặc dù là Đan Tuyền Tông cũng là không có khiến Hiên Viên Y Nhân không thể chờ đợi được muốn thử luyện chế một ít linh đan cực kỳ hiếm thấy.

Chỗ đó cả ngày đều là sương mù lượn lờ, Hiên Viên Y Nhân vốn không cho hắn đứng ngoài quan sát, để tránh phân tâm.

Vì vậy Tông Thủ cũng chỉ có thể cả ngày đều đứng ở trên boong tàu.

Dưới mái dù lớn, Tông Thủ "Cờ rốp" một tiếng, hàm răng khẽ cắn, cắn một viên đan dược lớn bằng long nhãn trong miệng thành phấn vụn. Lập tức chỉ cảm thấy trong miệng, một hồi mát lạnh. Càng có một cổ mùi hương đậm đặc thấm người, chui thẳng vào miệng mũi. Khiến cho tâm thần Tông Thủ hoàn toàn say mê. Hồn lực sau đó cũng mạnh mẽ chấn động, tinh thần tràn đầy dị thường.

Phấn khởi và thanh tỉnh, trong tâm niệm của Tông Thủ triệt để dung hợp hai loại trạng thái hoàn toàn dị thường kia làm một.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK