Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mà thanh âm thân đao chấn động càng là vang vọng cả trăm dặm.

Ngay từ lúc đầu Già Minh La còn có thể gần như là không cần có ý nghĩ gì cả, chỉ cần tuần hoàn theo thân thể, trải qua thiên chuy bách luyện, tôi luyện thành bản năng không ngừng xuất đao, tiếp tục xuất đao.

Chỉ cầu đao cương càng mạnh hơn nữa, đao tốc càng nhanh hơn nữa!

Chỉ còn lại một điểm tâm niệm, cũng chỉ là khu động cái Xích Lôi đao ý kia chú ý đến kiếm lộ của Tông Thủ, không khiến cho mình rơi vào bẫy rập của đối phương.

Nhưng mà thời gian dần trôi qua, lại chỉ cảm giác trọng đao ở trên tay cũng tràn ngập hôi bạch chi khí, hướng đến từng chỗ chuôi đao lan tràn xuống.

Trên thân đao khi chấn động, lại tơi xuống một tia bụi kim loại.

Đây là đao ở trong tay đang dần dần bị mục nát, triệu chứng băng tán không ngừng hiện ra.

Không khỏi là hít vào một ngụm khí lạnh, thanh đao trong tay của hắn, chính là bát giai pháp binh thứ thiệt, rõ ràng cũng không ngăn được cái tử khí chết tiệt này xâm nhập?

Một đao lại một đao mãnh lực áp bách, khiến cho kiếm quang của Tông Thủ dần dần bị áp súc đến 10 trượng quanh người, lại khó mà mở rộng ra.

Nhưng chỉ sau ước chừng ngàn kích, thân ảnh của Già Minh La bỗng dưng hướng về phía sau lùi lại.

Chẳng những đem toàn bộ thắng thế được tích lũy lúc trước vứt bỏ đi, càng mạo hiểm bị Tông Thủ đuổi theo truy kích, lùi lại đến ngàn trượng.

Xích Cương thần lôi, khí huyết trong cơ thể một lẫn nữa đảo ngược. Già Minh La ‘Hô’ một tiếng, hộc ra một miệng hôi bạch chi khí nồng nặc, đem những khí tức tối tăm đang tụ tập ở trong thân thể một lần nữa khu trục ra bên ngoài hơn phân nửa.

Đao trong tay, cũng vang lên một tiếng, vô số hôi bạch chi khí cũng toàn bộ bị gột rửa sạch sẽ.

Sau đó nhưng lại kiêng kỵ dị thường, nhìn thoáng qua Tông Thủ.

Chỉ cảm thấy kiếm thuật như vậy, không có sự tinh diệu của Cửu Cử Long Ảnh kiếm lúc trước, cũng lại không có quá nhiều biến hóa.

Nhưng hết lần này đến lần khác càng là biến hóa kỳ lạ khó dò, so với Long Ảnh kiếm kia, thích hợp với cận chiến hơn.

Nhất là cái Âm Tử lực kia, đoạt sinh cơ của người khác. Tu vi thoáng chênh lệch chút ít, chính là chết ngay tại chỗ!

Nếu bàn về cấp bậc của môn kiếm thuật này, thật sự là không tốt để đánh giá!

Nếu bàn về uy năng, như vậy thời điểm đến lúc tận cùng, là đệ thập đẳng Thánh Linh nhất cấp, thậm chí đối với mười một loại thần thông cấp võ học, cũng có thể so sánh!

Chỉ là muốn dùng kiếm này, bản thân lại cần trả giá một cái đại giới mới được!

Trọng đao nghiêng nghiêng, cho dù là thời điểm Già Minh La đang toàn lực khu trừ những tử khí trong cơ thể, cũng y nguyên giữ lại bảy thành lực lượng, cùng hơn phân nửa thần niệm để cảnh giác nhất cử nhất động của Tông Thủ. Lúc này lại bỗng nâng mí mắt lên, đạm mạc nhìn về phía đối diện:
-    Quân thượng ngự sử kiếm này, không biết đã tiêu hao bao nhiêu thọ nguyên? Lại lấy thọ nguyên không đến 30 năm của quân thượng, còn có thể chi trì được bao lâu?

Tông Thủ cũng đang lẳng lặng cảm giác trong cơ thể, tạm thời chưa có ý truy kích.

Lúc này nghe vậy, lập tức âm thầm bật cười. Kỳ thật hắn cũng không giải thích được, vì sao hôm nay thi triển môn kiếm thuật này thì ngay cả thọ nguyên cũng không giảm bớt. Tử khí quấn thân, chỉ là lấy đi một ít sinh cơ trong cơ thể mà thôi, thật sự không có ý nghĩa.

Vừa lúc thấy Tiểu Kim và Hàm Hi lục tục hóa thành quang điểm bay tới, rơi xuống trên vai của hắn.

Nếu muốn nguyên thần hồn lực, âm hồn không vực lúc này của hắn đã có đến hai mươi vạn!

Mặc dù số lượng so với trận chiến lúc trước công phá Liên Vân đảo thì nhỏ hơn rất nhiều, nhưng bàn về độ mạnh của thần hồn, thì hai mươi vạn âm hồn ở đây lại xa xa hơn hẳn.

Vì vậy lúc này hắn thi triển Minh Hà Cáo Tử kiếm, uy năng còn mạnh hơn ngày đó mấy lần!

Cũng thừa đủ cung ứng cho tiêu hao của Luyện Thần kiếm trong tay hắn!

Bất quá lúc này, hai tiểu gia hỏa này mang đến cho hắn, lại là mấy cái nguyên hồn của thất giai Dạ Ma.

Sau khi đến Thiên Cảnh, nguyên hồn của những người này đã có thể kháng cự với lực điều khiển của Minh Hà kiếm, chưa từng bị chiêu mộ mà đến.

Lúc này Tiểu Kim, Hàm Hi đem những nguyên hồn này bắt tới, Tông Thủ là không chút do dự liền đem đầu nhập vào trong Luyện Thần kiếm!

Trong hồn hải, thương thanh chi hỏa một lần nữa đốt lên. Mà Hàm Quang đan ở trong khí hải cũng chỉ trong ngắn ngủi mấy hơi thở liền khiến cho nội tức tiêu hao lúc trước hồi phục lại như cũ. Linh mạch trong cơ thể, cũng bằng tốc độ kinh người đang hồi phục linh lực.

Đổi lại là dĩ vãng, là tuyệt đối không thể có được lực lượng lâu dài nhưu vậy.

Tông Thủ théo dài mà cười, sau lưng một lần nữa truyền đến một tiếng nổ mạnh ‘ Răng rắc’.

Phảng phất như là có đồ vật gì đó vỡ ra, âm tử chi khí lại càng nhiều hơn nữa, lao ra giống như đê vỡ.

Như dòng nước xiết mãnh liệt, bao trùm ba trăm dặm không trung. Thân ảnh Tông Thủ xông lên, tiếp đó liền mang theo trăm vạn thương bạch kiếm khí, trụy kích mà xuống, đem thân ảnh của Già Minh La hoàn toàn bao phủ vào giữa!

Cũng là buông tha cho tất cả biến hóa của kiếm thuật, chỉ cầu càng mạnh hơn, càng nhanh hơn nữa. Minh Tử kiếm cũng càng biến hóa kỳ lạ khó lường hơn!

Trong mắt Già Minh La co rụt lại, sau một cái hô hấp, liền khiến cho khí cơ quanh thân khôi phục lại trạng thái đỉnh phong nhất.

Rồi sau đó là không chút do dự, đao ở trong tay lại lần nữa nghênh đón.

Cũng là càng bá đạo, càng bén nhọn hơn!

Lúc này không chỉ là sát cơ chiến ý của Tông Thủ mạnh đến mức trước kia chưa từng có.

Mà Già Minh La hắn cũng là giống như thế! Có thể sớm một chút chém chết kẻ này, tình cảnh của chi tàn quân dưới trướng hắn càng tốt thêm một phần!

Sau một kích, thân ảnh của hai người cũng hơi rung rung. Bên cạnh khóe môi cũng tràn ra một tia máu. Từ chỗ binh khí va chạm, cương lực được truyền thẳng tới, khiến cho thân hình hai người đều không thể chịu đựng!

Nhưng tiếp theo sau đó lại va chạm càng mạnh hơn! Đao quang kiếm ảnh phảng phất như là hóa thành hai cỗ cuồng phong, đan vào nhau tại một chỗ, lại chưa từng tách ra.

Chỉ trong một nháy mắt, chính là ngàn kích. Trong đôi mắt của Già Minh La dần dần hiện lên vẻ lo lắng.

Môn kiếm thuật này, đúng là tụ tập càng nhiều âm hồn, uy năng sẽ càng mạnh lên sao?

Lại nhìn xuống phía dưới, là không ngừng có người chết trận. Rồi sau đó những người may mắn thần hồn chưa bị câu diệt kia, hôn phách còn chưa kịp tán đi, đã bị Tông Thủ dùng lực nhiếp lên thân kiếm, hấp thụ vào thiên không.

Trách không được hôm nay Tông Thủ lại chưa từng thi triển những cái Linh pháp kia đến kiềm chế.

Thân là Dạ Ma, nhưng lần này Già Minh La lại lần đầu mong đợi, chờ mong cho ánh sáng mặt trời mau chóng hiện ra.

Lại nhìn về phía xa chân trời, lúc này cách thời gian đến rạng sáng, còn cần đến hơn một canh giờ! Dĩ nhiên là cách lúc mặt trời lên không xa!

Duy nhất làm hắn vui mừng là, chính là ở phương hướng trung ương, vẫn là bất phân thắng bại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK