Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cho dù lúc đang đối kháng với Cửu Đô Nhận Vũ Tiên cũng có thừa lực tru diệt một vị tu sĩ Thần Cảnh!

Đạo bạch quang kia, vẫn đánh xuống. Không còn người ngăn trở, cưỡng ép oánh kích lên đóa hắc mai trên không trung mấy trăm trượng.

Lại từng đợt tia sáng trắng chói mắt tản khắp mọi nơi. Linh Năng không hoàn toàn kịch liệt co rút lại, mà lại bành trướng.

Đợi đến khi thị lực của mọi người khôi phục lại thì đã thấy nửa cái Vạn Nhận Tru Ma Trận còn lại cũng đã không còn nữa.

Nửa đóa hắc mai kia triệt để văng tung tóe ra. Hơn ba trăm vị Cửu Đô Nhận Vũ Tiên may mắn còn sống sót đều nhao nhao tứ tán.

Mà bốn phiến hắc nhận cực lớn đã sớm không thấy tung tích đâu nữa.

- Bại rồi!

Trận này tản ra, mọi người đã biết những Cửu Đô Nhận Vũ Tiên này đã triệt để thua những đạo binh ở đối diện.

Thậm chí không cách nào lần nữa trọng chỉnh trận thế, hơn 280 người vẫn vong tại chỗ.

Mà một ít người còn lại phần lớn đều bị bạch diễm quấn thân. Tru tuyệt kiếm kình, đẫ xuyên vào cơ thể.

Làm sao để khu trừ hoàn toàn cũng là một vấn đề. Nếu không sớm muộn cũng bị dư kình tru tâm mà chết.

Còn tòa đạo binh đại trận ở đối diện vẫn đang vận chuyển.

Chỉ có trận thế thoáng co rút lại, Thiên Địa chi linh thôn phệ cũng giảm bớt một chút.

Mà khi đạo Tru Tiên Kiếm Cương thứ sáu ngưng tụ

Tất cả mọi người đều run như cầy sấy. Lúc này đã không còn Cửu Đô Nhận Vũ Tiên để ngăn cản, cấm trận trong thành cũng đã sụp đổ.

Dù uy năng của một kiếm này hơi hơi kém một ít thì bọn hắn cũng không cách nào địch lại nổi.

Một kích này, đủ chôn vùi mười vạn đại quân!

Cũng ngay trước khi bạch quang đánh xuống, một đạo quang ảnh, cũng bỗng nhiên đâm thẳng keeb trời cao.

Xa xa nhìn lại, chỉ thấy một cây đoản mâu đâm vào bạch quang kia..

Va chạm vô thanh vô tức lại khiến không vực mấy ngàn trượng chung quanh vào thời khắc này đều bị chôn vùi toàn bộ.

Tòa đại trận này không hề có dấu hiệu dao động. Bất quá đạo Kiếm Cương khiến người hồi hộp không thôi lúc trước cũng cùng cây mâu kia đồng quy vu tận, bị kích vỡ ra.

- Là Liệt soái!

Men theo chỗ đến của đoản mâu nhìn lại, thanh âm kinh hỉ của mọi người nhất thời nổi lên bốn phía.

Chỉ thấy Liệt Khuyết chẳng biết lúc nào, đã mang theo chiến câu, đứng ở trước gần hai vạn bốn ngàn Cửu Đô Bá Kỵ Vệ.

Mượn nhờ xu thế 300 vạn quân nơi này phát ra một kích, cũng cuối cùng có thể chống lại toàn đại trận không biết tên ở giữa không trung kia.

Hồng Cửu Trần lại không mừng rỡ như những người khác mà sắc mặt càng thêm tái nhợt nhìn đối diện.

Nếu đối phó tòa đại trận này đã cần Liệt Khuyết dùng lực toàn quân chống đỡ.

Như vậy lúc gần bảy vạn đạo binh tinh nhuệ ở đối diện đánh tới phải làm sao?

Mọi người trên thành cũng chỉ kinh hỉ một lát, sau đó cũng đều yên lặng như tờ.

Sau đó nghe được đối diện, phát ra từng tiếng nổ ầm vang.

Trong quân trận đối diện, mấy chục vạn bộ quân phương trận ngay ngắn đi phía trước, tiếp tục tới gần.

Thanh âm hơn mười vạn người giẫm chận tại chỗ giống như sét đánh, cũng chỉnh tề đến kinh người. Đồng thời nâng lên, lại đồng thời đạp xuống.

Trong tiếng ầm vang, thanh thế chiến ý cũng đều bay vuốt đến cường thịnh.

Mà chỉ sau nữa ngày đã có tiếng lo lắng.

- Bảy vạn đạo binh này, chỉ sợ chịu không được --

- Liệt soái dù cường thịnh trở lại, cũng là song quyền nan địch tứ thủ. Những đạo binh này cũng không biết chiến lực như thế nào, không biết có như trên bầu trời không?

- Người đâu rồi? Sao còn không ra tay, lần này Thần Cảnh của Cửu Đô Tiên Đình các ngươi chạy đến T chẳng phải có hơn sáu mươi vị sao? Sao còn không thấy hiện thân?

- Nhắc tới cũng thật là kỳ quái, chẳng lẽ mấy vị Tôn Giả kia là muốn thấy mấy người chúng ta tan tác chết hết sao?

Tất cả mọi người ở đây liền triệt để tỉnh ngộ lại.

Vốn là nghi hoặc, sau đó sau một khắc liền lạnh buốt.

Những Thần Cảnh Thánh Cảnh tọa trấn ở Ngoại Vực hư không lúc này lại không có một người!

cái này ý vị thế nào?

Chỉ có một khả năng, những người này ở Ngoại Vực, chỉ sợ cũng có phiền toái không nhỏ.

Thế cho nên căn bản không rút ra được chút dư lực đến can thiệp Nguyên Liên thế giới, trợ giúp bọn hắn một tay!

Hồng Cửu Trần cũng ánh mắt mờ mịt, nhìn ra hư không xa xa.

Thầm nghĩ Tông Thủ kia rốt cuộc đã làm gì? Khiến hơn trăm tên tu sĩ Thần Cảnh, mười vị Thánh Cảnh Tôn Giả do bốn nhà điều đến đây đều toàn bộ không thấy tung tích?

Cửu Đô Tiên Đình bọn hắn hôm nay phải bại ở chỗ này sao? Làm sao có thể?

Cùng một thời gian, trong Đại Càn quân.

Trang Vũ lại thu hồi ánh mắt, không hề nhìn bầu trời, mà mà nhìn cuộc chiến trước mắt.

- Mặc dù không biết quân thượng, đến cùng ở Ngoại Vực có bố trí gì, làm cái gì. Xem ra một trận chiến này, thật đúng là đã nắm chắc thắng lợi trong tay rồi --

Nhàn nhạt nói lấy, Trang Vũ cũng không tận lực đi chỉ huy đại quân. Chỉ không nhanh không chậm cưỡi ngựa, đi về phía Huyền Hồ Thiết Kỵ.

Giờ này khắc này, cũng không cần đi tận lực chỉ huy dùng chiến thuật đặc biệt gì cả.

Chỉ cần cường thế nghiền áp là được, tướng lãnh và người thống quân ở các nơi đều trải qua bách chiến, biết được lúc này nên làm thế nào.

Hắn hôm nay lại muốn đích thân thống soái chi Huyền giai kỵ quân mới xây dựng không lâu này xông trận khắc địch.

Đối với chiến lực chân thật của chi cường quân này hắn rất là chờ mong!

Chỉ cần lưỡng khắc, lưỡng khắc chung, Trang Vũ hắn liền có thể triệt để đạp phá quân trận của địch rồi...!

Vừa muốn hết sức giữ lại dư lực lớn nhất! Càng muốn tận diệt cường địch!

Sau trận chiến này, chính là chinh phục ngoại vực.

Quản hạt mấy chục thế giới chung quanh sao? Không thể tưởng được Nguyên Liên Giới bị người thống trị, con dân mặc người khi dễ, rõ ràng cũng có thể ngày hôm nay

Trở thành quản hạt mấy chục thế giới, trọng địa căn bản của một cái tiên triều chính thức, tiềm lực vô hạn!

- Tựa hồ thật đúng là thế!

Cũng giật mình còn có Phong Thái Cực, trên mặt đều là dị sắc.

Chúng cường giả của Cửu Đồ Tiên Triều nếu muốn tham gia thì đã sớm nhúng tay vào rồi.

Lại hết lần này tới lần khác còn không thấy bộ dáng.

Trong hư không ngoại vực, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Khiến những người chủ sự của Cửu Đô Tiên Đình chỉ có thể là ngồi nhìn 600 Địa giai đạo binh diệt vong?

Một trận chiến này, hắn vốn muốn toàn lực ứng phó, thậm chí dùng tới thủ đoạn cuối cùng mà sư môn ban cho cũng sẽ không tiếc.

Không phải vì Tông Thủ. Chỉ vì cơ nghiệp mà Kiếm Tông vất vả kinh doanh ra ở Nguyên Liên Giới trong hai năm qua.

Nhưng kết quả này lại hoàn toàn nằm ngoài ý định. Căn bản chưa từng xuất lực, nhưng chiến sự đã chấm dứt/

Trong nội tâm hiếu kỳ, Phong Thái Cực dứt khoát vạch tìm giới chướng, bước chân vào trong hư không.

Chiến sự nơi này, đã không cần hắn nữa

500 Dịch Linh Tru Ma Sĩ, tăng thêm bảy vạn đạo binh, đã có xu thế Thái Sơn áp đỉnh rồi!

Trừ phi có biến cố khác, nếu không tuyệt không khả năng thất bại --

Mà lúc này hắn muốn xem nhất chính là ở Ngoại Vực lúc này tình hình đến cùng thế nào...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK