Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khiến cho vô số quy tắc. Hoặc văng tung tóe gây dựng lại, hoặc nhạt nhòa lại hiện ra.

Vị trí tựa ở bên cạnh Vân Giới, ước chừng những thế giới lớn nhỏ ở bên cạnh là không may nhất!

Bất quá lúc này đối với Hàn Phương mà nói, lại rất may mắn.

Nguyên nhân chính vì năm vị chí cảnh đối kháng, mới khiến những thế giới này cực độ rung chuyển không yên.

Một ít quy tắc ẩn ở trong tầng sâu bổn nguyên thỉnh thoảng lại hiện ra, chiếu rọi trong Nguyên Hồn hắn, vĩnh viễn không phai mờ.

Nhật Lạc Tinh Trầm, cũng không biết qua bao lâu, Hàn Phương mới lại một lần nữa thức tỉnh.

- Sư thúc không việc gì! Ngụy sư đệ bố cục mưu tính, quả nhiên là đệ nhất nhân Thương Sinh Đạo ta!

Trong mắt Hàn Phương hiện ra một tia vui mừng. Không phải vì mình, mà là vì Thương Sinh Đạo --

Đã có Long Ảnh tương trợ. Sư thúc ngày sau cũng không còn lẻ loi, một mình phải độc kháng hai đại chí cảnh nữa.

Đổi tại trước kia, trong mấy chục vạn đệ tử Thương Sinh Đạo, ngay cả Nguyên Tĩnh tán nhân đã đi đường tắt, bước vào chí cảnh cũng không tư cách trợ hắn.

Trong Thương Sinh Đạo, cũng chỉ có thực lực đến trình độ như hắn mới biết Thương khung cảnh tam tông lục môn, tình thế hôm nay rốt cục đã nguy hiểm đến mức nào rồi.

Dù một thân thực lực, là mạnh nhất trong chư vị Chí cảnh Vân Giới nhưng lấy một địch hai, cũng quá mức miễn cưỡng.

Đạo Môn Nho gia sợ, chỉ là sư thúc đồng quy vu tận thôi.

Đến tột cùng cũng không thể làm được như Hi Tử, lực áp quần hùng.

Mà kết quả xấu hổ kia đến hôm nay rốt cục mới có biến hóa.

Dùng cục diện Long Ảnh hiện giờ, đã không phải do hắn nữa, cũng không thể không liên thủ cùng Thương Sinh Đạo!

Tư điểm, Hàn Phương bỗng dưng điểm một ngón tay. Khiến cho Huyền Mệnh Kim Sách lật qua lật lại về trước.

Bất quá một lát, đã đến tờ thứ hai. Chỉ thấy trên đó, thình lình đúng là chữ ‘ Thương Sinh Đạo Chủ Ngụy Húc ’. Vị trí thậm chí còn ở trước Nguyên Tĩnh tán nhân đã bước vào Chí cảnh!

Hàn Phương không nhịn được cười một tiếng, Thương Sinh Đạo hiện nay cần nhất chính là thời gian, hôm nay cũng có thế giới.

- Chỉ là vị Từ Bi Đạo Quân kia, quả nhiên vẫn nhúng tay --

Tám ngàn năm trước, vị kia cùng Đạo gia chia lìa. Chắp tay nhường Đạo Linh khung cảnh, nhưng đến cùng vẫn không thể chính thức bỏ qua hưng suy của Đạo Môn.

-- bất quá, cái này cũng nằm trong dự liệu.

Hàn Phương cũng chưa từng để ý, vị này tuy hiện thân, nhưng đa số vẫn là khuyên giải.

Mây vị bên ngoài Vân Giới đều không có chiến ý. Một trận chiến này, đánh không được! Tốn thời gian mấy ngày, cuối cùng cũng có lúc nói chuyện.

Chỉ là không biết cuối cùng song phương sẽ kết thúc thế nào thôi?

Chợt tự giễu cười cười, hắn hiện giờ tự lo không xong, nào có tâm tư đi chú ý những chuyện này?

Đối lập Long Ảnh tử chiến đến cùng, ở Thiên Nhân Ngũ Suy sắp tới Nhân chi kiếp, rốt cục thành công phá kiếp, bước vào chí cảnh. Bất quá Ngao Khôn kia lại được ăn cả ngã về không, không tiếc tu Thôn Long bí thuật, cũng muốn báo thù.

Hàn Phương hắn quả nhiên là buồn cười. Một năm trước kia đã nói muốn nếm thử trùng kích Thánh Cảnh,

Nhưng vẫn chần chờ do dự, cho tới giờ khắc này, đều không thể chính thức quyết định.

Không có ý chí buông hết thảy, đập nồi dìm thuyền thì sao có thể đi xa hơn trên con đường này được?

Lắc đầu, thân ảnh Hàn Phương lần nữa hóa thành một đạo tử mang, chạy ra khỏi tổ sư từ đường.

Lúc này lại không trở về tàng thư ất lâu. Mà trực tiếp xuyên ra bên ngoài khung cảnh, tiến vào trong giới hà.

Trong ngoại vực vẫn đang chấn động, dư âm của Chí cảnh tranh đấu chỉ cần lướt qua thôi đã có thể khiến Thần Cảnh đỉnh phong cũng phải hồn tiêu phách tán.

Hàn Phương cũng đã hoàn toàn không sợ, hắn muốn tới nơi trọng yếu nhất mà những người kia tranh đấu.

Đứng ở ngoài quan sát, đã không thể khiến hắn thỏa mãn nữa.

Chỉ có đầu nhập trong đó, ở trong trung ương phong bạo kia mới có được tất cả những thứ hắn muốn...

Đông lâm chi tây ba nghìn dặm, một đám mây sương mù phiêu miểu. Thạch Việt cũng đang đứng trong mây, trên một cô đảo. Ánh mắt cũng xuyên qua trùng trùng điệp điệp thời không bích chướng, nhìn Vân Giới Ngoại Vực.

- Quả nhiên là phiền toái! Mấy vị này, thật đúng là không dứt --

Thở dài một tiếng, trong giọng nói Thạch Việt tràn ngập lấy ý bất đắc dĩ.

- Đánh lại không đánh, đi lại không đi, không chút thú vị? Chẳng biết lúc nào mới bằng lòng bỏ qua đây?

Về tới Tiểu Thiên Thế Giới kia, đầu tiên phải vào trong giới hà.

Nhưng mà giờ Ngoại Vực, tất cả thế giới đều đang rung chuyển, tùy thời tùy khắc, cũng có thể sụp đổ.

Mà hư không càng có vô số Thời Không Phong Bạo lướt khắp bốn phía.

Giờ này khắc này, vốn không cách nào đi được.

Cho nên hắn dừng lại ở đây đã chừng mấy ngày.

Thạch Vô Kỵ ở bên cạnh lại không biết Thạch Việt nói, rốt cuộc là ý gì.

Cũng không biết ‘ mấy người ’ kia là ai, chỉ chuyên tâm nghiên cứu quyển thư tịch trên tay.

Đây là có được từ trong Càn Thiên Sơn, nếu Tông Thủ ở đây, tất nhiên sẽ cả kinh.

Quyển sách này, thình lình đúng là một trong chín bản Chân Long kiếm điển mà hắn đặt trong Càn Thiên Sơn để người trong nước nghiên tập.

Tuy là bản sao, nhưng lại không chút khác biệt kiếm điển chính thức.

- Một trận chiến này, hẳn là không thắng không bại!

- Ah?

Thạch Vô Kị im im lặng lặng nghe, một bộ thần sắc xin lắng tai nghe.

Ngày ấy hắn từ đầu đến cuối, đều thấy rõ. Đăng Thiên Đài mà Tông Thủ đứng bị Thạch Việt cưỡng ép đánh sập.

Bất quá cuối cùng ‘ Tam thúc ’ này của hắn lại chủ động rút đi.

Hắn muốn biết Tông Thủ và Thạch Việt, đến cùng là ai mạnh hơn, lại mạnh đến trình độ nào?

Vị Yêu Vương kia vô địch Vân Giới, Thạch Việt lại có thể chống lại.

Một trận chiến này, tuy chỉ có thể đứng xa quan sát nhưng cũng đủ khiến hắn nhiệt huyết sôi trào rồi.

Nguyên lai trong Vân Giới còn có phấn khích bực này.

Cho nên cực kỳ chú ý đến kết quả.

Thạch Việt lúc đầu còn mạnh miệng, sau đó liền du du thở dài:

- Nói là không thắng không bại, bất quá chỉ là nói hay ho, tính ra ta vẫn thua hắn nửa trù!

Thạch Vô Kị thầm nghĩ quả là thế, chỉ cảm thấy âm thầm buồn cười. Không nghĩ Thạch Việt, còn có một mặt như vậy, đối với mặt mũi cũng coi trọng như thế.

Thạch Việt tâm niệm linh mẫn thế nào, Thạch Vô Kị dù chưa hiển lộ nửa phần dị sắc, nhưng vẫn có thể phát giác. Lập tức như cười như không trông lại:

- Đây cũng không phải thúc phụ trọng mặt mũi, mà sự thật như thế! Một trận chiến này giao phong, mặc dù chỉ có ba quyền nhưng Tông Thủ đã biết được sơ hở trong Hoàng Thần Quyền, phá quyền pháp của ta. Bất quá nếu tiếp tục chiến tiếp, thắng bại vẫn chưa biết được!

Thạch Vô Kị vốn một hồi xấu hổ, tiếp theo lại bán tín bán nghi. Thạch Việt không phải tìm Huyết Kiếm Yêu Quân, xác minh quyền pháp sao. Nếu thắng bại chưa phân, vì sao lúc ấy lại vội vàng rút lui?

Tiếp theo chỉ nghe Thạch Việt, nhàn nhạt nói:

- Sở dĩ muốn lui. Là bởi vì người ấy chỉ trong hai kiếm đã nhìn ra căn bản của ta, quyền thế nhị pháp chỉ là bên ngoài, kỳ thật còn có căn bản khác.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK