Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cho dù là quanh người tỏa ra nhiệt độ rất nóng nhưng lại không có một chút khó chịu nào, một thân giáp xác màu bạc cũng không hề có dấu hiệu hòa tan. Mặc dù bạch diễm hừng hực kia đang ở thế hạ phong nhưng vẫn có thể nỗ lực duy trì.

Tông Thủ hừ nhẹ một tiếng, sớm đoán được cái Phần Không chi viêm này cũng không làm được gì nó. Tiếp đó lại gảy ngón tay một cái, đang muốn đem một đoàn lôi cầu màu tím nho nhỏ bắn ra, đã thấy hai mắt màu tím của nhân hình kiến chúa bỗng nhiên hiện ra từng đạo linh văn, lại phảng phất giống như là một cái pháp trận quỷ dị, từ ánh mắt của nó nhìn thẳng tới ánh mắt của Tông Thủ.

Trong lòng hắn biết không ổn, vô ý thức muốn nhắm mắt lại, lại không tránh kịp, chỉ nhìn có một cái, tiếp đó cũng chỉ cảm giác một cỗ hồn năng mênh mông cuồn cuộn, thế như chẻ tre, trùng kích vào trong tâm thần của hắn.

Đầu tiên là tâm thần hôn mê một trận, tiếp đó lại khiến Tông Thủ tỉnh táo lại, liền thình lình chỉ thấy ở trong hồn hải của hắn, có nhiều hơn một cái ấn ký.

Tông Nguyên cũng bị biến cố này làm cả kinh, bỗng dưng tiến lên phía trước mấy bước, ngăn ở trước người Tông Thủ.

Tử Lôi thương ở trong tay, chỉ về nhân hình kiến chúa ở phía xa, lại thấy đối phương ở giờ phút này, đều là không có nửa phần động tĩnh, tựa như là một tử vật, yên lặng ở bên trong Phần Không chi viêm.

Trước tiên là nhẹ nhàng thở ra, tiếp đó tâm thần Tông Nguyên lại mạnh mẽ tập trung, trường thương như cũ vẫn là chỉ về phía xa, không dám có một chút phân thần, cành giác nhìn qua, trong miệng thì hơi lo lắng hỏi:

- Quân thượng, có chuyện gì không?

Tông Thủ im lặng không đáp, tĩnh tọa nửa khắc thời gian, cẩn thận quan sát cái ấn ký kia, sau một hồi lâu, mới cười khổ một tiếng.

- Vô sự! Bất quá lúc này đây, thật đúng là cuối cùng đánh nhạn lại bị nhạn mổ vào mắt.

Sau khi đứng người len, thần sắc Tông Thủ là dị thường phức tạp, nhìn xem nhân hình kiến chúa nọ, chỉ thấy đẹp đẽ quý giá, giống như mộng ảo, tựa như sinh vật tinh linh, nhưng mà khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào mắt hắn, không nhượng bộ chút nào, ở trong tròng mắt màu tử kim, không hề có chút nhiệt độ.

- Mới vừa rồi là một loại linh ấn, có chút tương tự với cộng sinh linh trận, lại có chút ít bất đồng, hẳn là một trong những thiên sinh của nó. Nếu như nó chết đi, thần hồn của ta cũng bị thương nặng. Bất quá cũng có thể mượn cái linh ấn này, thi triển một ít thần thông của nó, thậm chí có thể chia sẽ cho nó một ít bộ phận sinh mạng.

Tông Nguyên vốn là khó hiểu, nhưng nghe tới nếu như nhân hình kiến chúa này bỏ mình, thần hồn của Tông Thủ đồng dạng cũng bị tổn hại, liền triệt để hiểu rõ ra, hai con ngươi hơi sáng nói:

- Nó cũng là đang sợ, sợ quân thượng đem nó giết đi, hoặc là tặng nó cho người khác!

Nói đến chỗ này, Tông Nguyên ngược lại là hít vào một ngụm khí lạnh. Ý của nhân hình kiến chúa này, đúng là muốn cùng Tông Thủ chế ước lẫn nhau. Tông Thủ cố nhiên là có thể dùng trận pháp nhận chủ linh kế, còn có Thái Huyền Tỏa Tâm Định Phách Phù, chế trụ con nhân hình kiến chúa này.

Có thể sinh vật quỷ dị này, thực sự dựa vào cái cộng sinh linh ấn, bảo đảm an toàn tính mạng của mình.

Tông Thủ cũng là chau mày, khổ não vuốt vuốt mi tâm.

Nếu như không ngoài dự liệu, cái ấn ký cộng sinh kia, hẳn là được truyền thừa từ bản thân mẹ đẻ của nó, là kết quả cùng với Nghĩ đạo nhân quanh năm cộng sinh.

Cũng không biết như thế nào, liền tạo thành một loại thần thông của nhân hình kiến chúa này.

Bây giờ hắn nhức đầu, là mình nên xử trí thứ này như thế nào mới tốt.

Cái cộng sinh linh ấn này, ở hắn mà nói, kỳ thật cũng không phải là không có cách giải quyết, chỉ là cái giá hơi lớn một chút, muốn tổn thất ít nhất một phần sáu hồn lực, cần phải có thời gian mấy tháng mới có thể khôi phục.

- Cố ý a, vật nhỏ này, rõ ràng còn có linh trí không thua gì con người.

Sau khi phá xác mà ra, liền lập tức công kích. Đúng là biết được Thái Huyền Tỏa Tâm Định Phách Phù cùng linh khế nhận chủ, sẽ theo lức đó chuyển dời, khiến tâm thần nó triệt để bị khống tỏa, cũng vô pháp phản kháng.

Mà ám sát Tông Thủ không thành, lại cảm thấy về sau không thể làm được chuyện này nữa, liền thay đổi một loại thủ đoạn khác, lấy cái phương pháp chế ước này để giúp nhau, khiến cho chính mình không cách nào hạ thủ.

Luận đến tâm trí, Lôi Đình Dực Giao cùng Tiểu Trí, tương tự cũng có trí tuệ không tầm thường, nhưng ước chừng chỉ tương đương với hài đồng tám tuổi, đang còn khờ khạo ngây ngô.

Nhưng mà con nhân hình kiến chúa này lại bất đồng, chỉ vừa mới ra đời, thì đã tương đương với người trưởng thành, thật khiến cho người ta ngạc nhiên.

Thoáng trầm ngâm, Tông Thủ liền vung tay áo, đem cái Phần Không chi viêm kia toàn bộ tản ra.

Cái cộng sinh linh ấn này, là khởi nguyên từ trận pháp cộng sinh của Nghĩ đạo nhân, tự nhiên cũng liền bất lợi với linh sủng hộ giá. Thần thông thiên sinh của nhân hình kiến chúa này, cũng là nhất mạch tương thừa, nếu như Tông Thủ chết đi, nó nhất định cũng phải bỏ mình.

Vì vậy Tông Thủ ngược lại là không úy kị con nhân hình kiến chúa này đột nhiên bạo khởi phản kháng, hướng hắn ra tay.

Mà một cái chớp mắt tiếp theo, chỉ thấy hai con mắt màu tử kim kia một lần nữa bình tĩnh nhìn hắn một cái. Tiếp đó thân hình ngân bạch thánh khiết kia liền chợt chớp động, sáu đôi cánh mỏng trong suốt, nhẹ nhàng một cái, đã đến bên ngoài tế đàn.

Một đạo ánh đao lóe lên, tựu xuyên thấu vào bên trong thân thể của một đầu lục giai Ma Nhãn Sư.

Tức thì huyết quang vọt lên, ma vật cao tới lục giai này, đúng là không có một chút lực phản kháng nào đã bị tru sát, bên trong mi tâm bị xuyên thủng ra một cái lỗ máu.

Mà Bạch sắc hỏa diễm thánh khiết kia cũng điên cuồng đốt lên, chỉ trong chốc lát càng đem huyết nhục của đầu Ma Nhãn Sư này luyện hóa thành một tia tinh nguyên màu trắng sữa, hòa nhập vào bên trong thân thể màu ngân bạch.

Rồi sau đó nhân hình kiến chúa kia, liền phảng phất như hóa thành tật quang màu trắng, ở chung quanh pháp đàn uốn lượn một vòng.

Nguyên một đám lỗ máu xuyên ra, từng con tinh thú bỏ mình tại chỗ.

Đặc biệt là những ma vật và tà mị kia, bị cái Thánh bạch sắc hỏa diễm thiêu đốt, lại phảng phất giống như là bị tương khắc. Phàm là nơi bạch diễm lướt qua, khí tức tà ma ở chung quanh đều không có chút nào trì hoãn lập tức bị chôn vùi!

Khóe môi Tông Thủ cười nhạt, lộ ra vài phần trào phúng. Sau khi dùng cộng sinh linh ấn, đây là muốn hướng về hắn biểu hiện ra giá trị của mình sao?

Đúng là thực lực mạnh mẽ, còn hơn cả Lôi Đình Dực Giao bên cạnh hắn! Không chỉ có tốc độ phi độn nhanh chóng mà thôi, ngay cả một thân ngân giáp cũng vô cùng chắc chắn, hai đôi đao tí cũng không kém hơn Linh binh bát giai bình thường. Bên trong thân thể nho nhỏ, lại càng ẩn chưa sức lực lớn đến cường hoành!

Dạng chiến lực bực này, thậm chí còn có thể cùng một ít tinh thú bát giai có tốc độ chậm chạp chống lại!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK