Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kỳ thật hắn không lạnh, tập võ đến cảnh giới Huyền Vũ, toàn thân khí huyết mười phần, không sợ nóng lạnh. Mặc dù ở trần trong trời đông giá rét cũng không cần phải quan tâm.

Mặc thân da cầu này chỉ là khoe khoang mà thôi.

Đây là làm từ đầu tinh thú ngũ giai đầu tiên hắn tự tay săn giết dưới Vân Hải, ý nghĩa bất phàm, cực kỳ khó được.

Trong miệng ‘ phi ’ một tiếng, Hổ Trung Nguyên khinh bỉ, liếc nhìn đông đảo tộc nhân Tuyết Sư tộc chỗ này, rồi sau đó cũng theo mọi người, nhao nhao nghênh ngang rời đi.

Phiên Vân Xa, tính cả hơn mười thớt kỵ thú tứ giai, chỉ một lát sau đã dần rời xa.

Cũng ngay khi Phiên Vân Xa của Tông Thủ cuối cùng biến mất khỏi tâm mất, trong đám con cái của Sư Pháp Thiên, một nữ tử tóc bạc mới lòng đầy căm phẫn mở miệng:

- Khinh người quá đáng! Hắn xem Tuyết Sư nhất tộc chúng ta là gì? Còn hối hận? Ai mà cần nha đầu kia. Cái tai tinh kia, mang đi rất tốt.

Lời còn chưa dứt, lão già tóc bạc kia đã hừ lạnh một tiếng. Một chưởng vung ra, lập tức ‘ BA~ ’ một tiếng giòn vang. Đúng là sinh sinh tát cho cô gái kia một cái.

Sư Pháp Thiên mặt âm trầm, rõ ràng cũng không đi quản, chỉ dùng ngữ khí trầm ngưng hỏi thăm:

- Huynh trưởng, các ngươi nói Nhược Lan kia là đích mạch Tuyết Sư nhất tộc ta, lời ấy là thật sao? Chẳng lẽ đúng như Tông Thủ kia nói?

- Ngươi dám gọi thẳng tên hắn?

Lão giả tóc bạc hung hăng trừng Sư Pháp Thiên, lộ ra chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:

- Ta nghe nói người này, không lâu trước từng có một hồi đại thắng trọng yếu. Dùng lực năm tỉnh kháng ba nước. Chẳng những khôi phục đất đai bị mất, nghe nói còn khiến quốc thổ khuếch trương. Trên chiến trường, chưa từng thua trận, nghe nói Đông Lâm Vân Giới, đã không có thế lực nào sánh bằng nữa. Thực lực quốc gia quá lớn, mặc dù là Sư bộ chúng ta lúc toàn thịnh, cũng không bằng. Nhân vật như vậy, dù là thật sự tay không có lực trói gà như lời đối cũng đáng được chúng ta tôn sùng, có tư cách trở thành Vương giả Yêu tộc. Huống chi hôm nay, người nọ quả thật đã là Quận chúa của chúng ta. Ngươi dám xưng hô như thế?

Sư Pháp Thiên thần sắc tối tăm phiền muộn, không nói một câu. Bất quá giây lát chợt nghe lão giả tóc bạc cười lạnh một tiếng:

- Đồn đãi cuối cùng chỉ là đồn đãi mà thôi! Người có thể khuất phục ba bộ Hùng Hổ Lang, quả thật cho rằng hắn một chút tu vị cũng không có sao? Sư bộ ta cường giả vi tôn, xác thực không sai. Vị Yêu Vương kia, chẳng những mạnh hơn ngươi, mà còn vượt cả ta. Càng chỉ cần nói một lời đủ khiến Tuyết Sư nhất tộc chúng ta rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, ngươi sinh ra lá gan gì rồi mà dám chống đối hắn? Thực cho rằng vẫn còn là lúc dưới Vân Hải, ngươi một lời Cửu Đỉnh sao? Ở dưới mái hiên, há có không cúi đầu? Ta xem ngươi tộc trưởng này, cũng không cần làm nữa. Hôm sau Sư La Thiên ta sẽ đảm nhiệm chức tộc trưởng! Trong vài năm, ta sẽ nghĩ biện pháp đón Nhược Lan trở về.

Sư Pháp Thiên thân hình hơi chấn, bình tĩnh nhìn về phía lão giả tóc bạc. Trong nội tâm mặc dù không tình nguyện, cũng không dám cải lời, chỉ hồi hộp hỏi:

- Nói như vậy, Nhược Lan thật sự là ta đích mạch Tuyết Sư ta sao?

- Chưởng thượng Tuyết Sư.

Lần này trả lời lại là lão tế tự, hắn cười khổ một tiếng:

- Ta sớm nên nghĩ đến, nhất mạch này của chúng ta, thần thú chi huyết kế thừa, Lục Linh Tuyết Sư, xưng hô khác, không phải là Chưởng Thượng Chi Sư sao? Trách không được Nhược Lan, thân hình nhỏ gầy như thế. Nha đầu kia, cũng không chỉ là đích mạch của Tuyết sư tộc ta thôi đâu, mà càng được lịch đại tổ tiên phù hộ. Cuồng Sư Tuyết Ấn, nàng ngày sau tiền đồ rộng lớn chúng ta khó mà tưởng tượng được. Ta chỉ biết người có được Cuồng Sư Tuyết Ấn là một vị tổ tiên vạn năm trước. Mượn Cuồng Sư Tuyết Ấn chi lực, thân mang dị năng, từ sớm đã đăng nhập Thánh Cảnh.

Ánh mắt Sư Pháp Thiên lập tức co rút, một đôi tay níu chặt vạt áo. Hối hận vô tận lập tức gặm nhấm tâm thân.

Vị Yêu Vương kia lại nói thật! Sư Nhược Lan, thật sự là đích mạch thuần huyết Sư gia bọn hắn!

Huyết dịch tinh khiết, so với hai con trai trưởng của hắn còn mạnh hơn vài phần!

Ẩn ẩn biết được, mình chỉ sợ đã mất đi gì đó, thanh âm Sư Pháp Thiên càng thêm khô khốc.

- Đã như thế, hai người các ngươi vì sao còn nhìn nàng bị mang đi?

- Ngồi nhìn? Chỉ bằng chúng ta, ngăn cản được sao? Ta thấy Yêu Vương kia chẳng những đã nắm giữ kiếm ý và Vương đạo bí võ trong truyền thuyết mà Linh pháp rõ ràng đã đến cảnh giới Dạ Du, còn mấy người trẻ tuổi kia nữa, đều bất phàm cả, đặc biệt người cầm thương kia, dù là ngươi, cũng chưa hẳn là đối thủ của hắn! Nói đến trên người vị Yêu Vương kia, rõ ràng cũng có được Tinh Văn.

Thanh âm khoan thai, nói đến đây, ngữ khí lão tế tự lại có chút trầm xuống.

- Ngược lại là Pháp Thiên ngươi, biết rõ Nhược Lan được Yêu Vương kia coi trọng, vì sao còn dám đối đãi như thế ?

Thấy Sư Pháp Thiên lại trầm mặc không nói. Ánh mắt Sư Bân lại chuyển qua trên người mấy người con của Sư Pháp Thiên, ngay lập tức đã hiểu rõ ra, hừ lạnh một tiếng liền phẩy tay áo bỏ đi.

- Ba ngày sau, đưa toàn bộ đám người này đến Càn Thiên Sơn cho quân thượng xử trí, thẳng đến khi hắn nguôi giận mới thôi. Ngươi gây họa cho tông tộc, chết đi càng tốt!

Phiên Vân Xa tiếp tục đi về phía tây nam được chừng hai ngày cũng đã tiến vào một mảnh khu vực cự thạch lởm chởm gập ghềnh.

Cái gọi là Tụ Long Sơn Long Môn, ngay ở cảnh nội tây bình tỉnh, gần vùng duyên hải. Hôm nay đã thuộc phạm vi hắn quản hạt, chung quanh nơi này có chừng bảy vạn mã bộ quân dưới trướng Sài Nguyên đóng quân.

Vì vậy mặc dù không mang theo thân quân, một mình tiến về trước Tông Thủ cũng không lo lắng cho an toàn của mình.

Bất quá trước khi đến chỗ đó, Tông Thủ lại định đi một chỗ khác.

Mà phiến khu vực này, mặc dù lấy sự ổn định của Phiên Vân Xa cũng không khỏi theo địa thế mà không ngừng phập phồng.

Tông Thủ cũng không cách nào tiếp tục tu hành trong xe, đành phải lấy trêu chọc Sư Nhược Lan làm vui.

Cầm một khỏa đường đậu óng ánh sáng long lanh quơ quơ trước mặt Sư Nhược Lan.

- Có muốn ăn kẹo không?

Sư Nhược Lan hai mắt lập tức sáng lên, không chút do dự nhẹ gật đầu. Đang muốn vươn tay đi lấy, chợt nghe Tông Thủ cười một tiếng chỉ vào má mình nói:

- Hôn ta một cái, kẹo đường này liền cho ngươi.

Sư Nhược Lan lập tức một hồi do dự, mấy ngày nay, nàng đối với Tông Thủ đã không còn sợ hãi nữa.

Bất quá ' ca ca ’ này có đôi khi thật sự rất cổ quái. Dựa theo lời Y Nhân tỷ tỷ thì... thật là hèn mọn bỉ ổi.

Còn có Sơ Tuyết tỷ tỷ, cũng muốn nàng cách xa vị ca ca này một ít, miễn cho bị ô nhiễm.

Đang chần chờ có nên đáp ứng hay không thì vừa hay Hiên Viên Y Nhân hái thuốc trở về, về tới trong xe. Trông thấy một màn này, lập tức liền tức giận.

Một tay ôm Nhược Lan vào trong ngực, tiếp theo Hiên Viên Y Nhân lại thối lui mấy bước, cách Tông Thủ rất xa:

- Lan Lan, đừng ăn kẹo đường của hắn, chỗ tỷ tỷ có rất nhiều kẹo đường này. Tông Thủ, cũng xin ngươi có chút kiềm chế chứ? Ngay cả hài tử nhỏ như vậy ngươi cũng có ý niệm không chính đáng trong lòng, thật sự là đáng xấu hổ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK