Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tạo nghệ của người này trên thời không đại đạo sao lại sâu như thế?

Đúng rồi, còn có nhân quả chi lực. Nhớ rõ trước khi Ngao Khôn bị phong ấn chính là nhờ Đại Nhân Quả Thuật mà nổi tiếng.

Trách không được, Tiên Thiên hàn linh canh minh khí lại gãy, Minh Giới thiên nữ thua thảm hại như vậy.

Thứ Ma Tông Thượng Hàn, cũng bị hắn Nhất Kích Tất Sát.

Chỉ là Tông Thủ mới tu hành vài năm? Nhân quả đại đạo, thời không đại đạo, sao không chế đơn giản thế được?

Từ Vấn rất kỳ quái, chính mình rõ ràng còn có thể nghĩ tới những thứ này.

Thời gian dừng lại, trong đầu dùng tốc độ ánh sán toát ra rất nhiều ý niệm.

Sau đó ý niệm kế tiếp của Từ Vấn chính là chạy mau, dốc hết toàn lực trốn!

Quay lại khung cảnh, mang tin tức này về!

Buồn cười Đạo Linh khung cảnh bọn hắn chuẩn bị một năm, nhưng ngay cả Tông Thủ này đến cùng có át chủ bài gì cũng không biết rõ.

Phi đao điệp gia thời gian, không gian, nhân quả nhiều loại bí thuật thần thông, nhìn quanh khung cảnh hiện giờ, ngoại trừ mấy vị cường giả Thần Cảnh Tiên Cảnh tọa trấn ra, không người nào đỡ nổi

Nguyên Hồn vừa mới có ý định, muốn bay đi thì thanh phi đao kia đã nổ tung.

Khiến đầu lâu lẫn thần hồn của hắn đều nổ tung

Ý niệm cũng đều toái diệt vô tung.

※※※※

Cơ hồ cùng thời khắc đó, Triệu Yên Nhiên hoa quang độn xuống, đứng ở bên cạnh Tông Thủ.

Có chút kỳ quái nhìn hai gò má tái nhợt của Tông Thủ.

- Thương thế vừa rồi nặng vậy sao?

Minh Đế ra tay, mặc dù không biết cảnh giới như thế nào. nhưng nếu một thương kia đâm về phía Triệu Yên Nhiên nàng thì hơn phân nửa đã hồn phi phách tán rồi.

Tông Thủ lại khẽ lắc đầu, ý bảo không việc gì, thương thế hắn lúc này cũng không ngại.

Người nọ tuy toàn lực ra tay, thực lực cường hoành, thậm chí có thể cùng Ngao Khôn sánh vai.

Nhưng bị sinh minh lưỡng giới hạn chế, lực lượng truyền tới đã ít càng thêm ít. Có thể ngaycar một phần vạn cũng chưa tới.

Lúc này chỉ mới mấy hơi thở, nội tạng nghiền nát cũng đã khôi phục lại.

Thương thế rất nhỏ, sở dĩ suy yếu như vậy, chỉ là mới động phi đao, chém một người thôi.

Tuy nói chiến cuộc diệt sạch Đạo Môn đã bị Nhậm Bác bác bỏ. Nhưng những lời ‘ gặp người tất chém ’ của hắn vẫn rất chắc chắn.

Người này quả nhiên là ăn hết gan báo, biết rõ Tông Thủ hắn xưa nay một lời Cửu Đỉnh, cũng dám xuất hiện trước mặt hắn --

Cái này chẳng lẽ không phải tự mình tìm chết sao?

Trong khí hải, hàm quang đan đang phun ra một tia nội tức.

Bất quá một lát, trên mặt Tông Thủ lại khôi phục huyết sắc,

Kỳ thật mặc dù một đao kia, cũng không tiêu hao bao nhiêu. Tuyệt đại bộ phận chân lực, đều là lấy từ trong cơ thể vị thích khách Ma Tông kia.

Tông Thủ theo tay khẽ vẫy, thu mấy miếng diệt tà tỏa tâm đinh kia vào trong tay áo, càng kéo Củng Duyệt đang hôn mê đến trước người.

Trước kia cự thương đập tới vội vàng không kịp chuẩn bị, cũng không cách nào bảo vệ Củng Duyệt.

Lúc này xem qua, mới thầm thở nhẹ ra..

Còn thừa lại một hơi, sinh cơ cũng vẫn còn một đường, không bị minh tử khí, triệt để xóa mất.

Chỉ là sau khi tỉnh lại, trong một thời gian ngắn nguyên khí tổn hao nhiều lại khó mà tránh khỏi.

Bất quá có thể thấy tiên cảnh giao thủ trong khoảng cách gần như vậy, đối với hắn mà nói, lại là phúc không phải họa.

Một cái đại hồi hồn thuật đánh vào trong cơ thể hắn. Mắt thấy hô hấp của Củng Duyệt triệt để bình ổn lại. Tông Thủ tiện tay ném về phía không trung.

Thấy Tô Thần cười, tiếp lấy Củng Duyệt, Tông Thủ liền lại thi lễ thật sâu với mấy người trên không trung, xem như tạ ơn.

Rồi sau đó trực tiếp một người đi về phía nam. Ý niệm tản ra, vẫn xa xa khóa lấy khí cơ của Củng Hân Nhiên.

Ba người kia đã trốn đi xa xa, bình thường thì không thể tìm được..

Đáng tiếc chính là hai cây tà diệt tỏa tâm đinh là Củng Hân Nhiên cưỡng ép giãy giụa ra.

Có vài tia tàn hồn vẫn quanh quẩn trên người nàng.

Cộng minh cảm ứng, vô luận Củng Hân Nhiên đến nơi nào, đều không trốn thoát khỏi lòng bàn tay hắn!

- Ngươi muốn đi đâu thế?

Triệu Yên Nhiên vội vàng đuổi kịp, trên mặt đều là vẻ nghi hoặc:

- Nói đến thì mỹ mạo như Củng Hân Nhiên ta thấy mà thật tiếc. Lại là sư tỷ của ngươi ở đông lâm thư viện, Tông Thủ ngươi rõ ràng cũng thật có thể hạ thủ được --

Tông Thủ bên kia không hề đáp lại. Triệu Yên Nhiên đối với cái này đã tập mãi thành thói quen, tự đắc vui mừng nói:

- Đúng rồi, nghe Củng Hân Nhiên nói, ngươi khi đó thầm mến nàng, đây chẳng lẽ không phải mối tình đầu? Những lời này đến cùng thật không vậy?

Lời nói mới nói đến một nửa, thân hình Triệu Yên Nhiên đã dừng lại. Chỉ thấy trước mắt, một tòa núi lớn đứng vững.

Ma Thi Sơn?

Huyết vụ tràn ngập, ma khí bắt đầu khởi động. Triệu Yên Nhiên nhướng mày lên, lại một hồi khó hiểu.

Tông Thủ bình tĩnh nhìn núi này, rồi sau đó cười cười.

- Hẳn là các hạ hôm nay, cũng muốn xuất thế?

Dựa theo lịch sử hắn biết, cung điện dưới Ma Thi Sơn này, đích thật là xuất thế trong năm này.

Lại vài năm sau, vị dị tộc yêu ma bị phong ấn ở dưới núi cũng sẽ thoát khốn mà ra.

Nhưng đó dù sao cũng là kiếp trước, linh triều lúc này đã sớm hơn vài năm.

Minh nữ hiện thế, Minh giơi mở cửa. Tựa hồ gông xiềng cuối cùng cũng đã bị nghiền nát.

Không cần xem xét liền có thể cảm ứng bốn phía linh năng đang dần dần dồi dào lên.

Nhếch miệng cười cười, Tông Thủ bỗng nhiên rút kiếm. Kiếm quang xanh trắng chiếu sáng khắp nơi. Như Bạch Hồng quán nhật, như linh dương treo giác, nhẹ nhàng phiêu dật đến cực hạn, lại trầm trọng tấn mãnh cực đỉnh.

Loong coong!

Kiếm quang vạn trượng lóe lên rồi biến mất. Kiếm quang vào vỏ, Ma Thi Sơn ở xa xa cũng vào lúc này phát ra tiếng ‘ răng rắc ’.

Sau đó toàn bộ sơn thể, bỗng nhiên nghiêng xuống phía huyết cốc

Ma khí đầy trời lập tức vừa thu lại, đều toàn bộ lùi về trong một nửa sơn thể.

- -- hừ! Thật là bá đạo --

Thạch mộ của Củng Hân Nhiên cách Ma Thi Sơn không xa. Giữa cả hai chỉ mấy trăm dặm thôi.

Động tĩnh bên kia tự nhiên có thể rõ ràng thấy được.

Sơn thể cực lớn một kiếm mà đoạn, di tộc yêu ma vốn vì cuộc chiến minh môn mà phong ấn buông lỏng, đang muốn xuất thế cũng rụt trở về, không dám lộ diện,

Mắt Tô Thần có chút nhíu lại, rồi sau đó liền cười ha ha.

- Khí phách bực này, mới không hổ là kiếm giả vô địch đương thời. Có một kiếm này, vị ma đầu phía dưới sợ rằng phải an ổn đã nhiều năm, dưỡng thương tốt mới bằng lòng đi ra--

Ngày đó trong hố sâu, trong mấy vị võ giả thiên tài đương thời, ngoại trừ Linh kiếm Nhược Đào ra, cũng chỉ Tông Thủ là tính tình bình thản nhất.

Ngay cả Lôi Động thực lực yếu nhất cũng kiêu ngạo hơn Tông Thủ vài phần.

Ở trong mắt Tô Thần, khí phách như hôm nay mới không thẹn là vô địch Vân Giới --

Bích Trúc lại không để ý đến để tử này, cùng Bách Nhược nhìn nhau, đều không nói gì.

Ngược lại cũng không vì một kiếm vừa rồi mà kinh hãi, Tông Thủ hôm nay chiến liền hai người Liêm Nhị Cốt Diệt, lại kiếm bại Củng Hân Nhiên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK