Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hôm nay một nhà Đạo môn độc đại, mặc dù không thể triệt để diệt vong, cũng cần phải đem nhà hủy đi.

Lại tiện tay lấy ra mấy phần chiến báo nhìn lại, ngày ấy sau khí chiến đấu cùng bảy ngàn Tử Lân Diễm Thương, hắn chính là bế quan dưỡng thương, cho đến hôm nay mới khá hơn một chút.

Cũng không biết lúc này, tình hình các nơi đến cùng là như thế nào. Duyệt qua một vài tấu chương, khóe môi Tông Thủ liền hiện lên vài phần vui vẻ.

Lúc này đại quân Dạ Ma ở phía tây Thất Hà sơn đã bị mấy người Khổng Dao cùng Nhậm Thiên Hành tru diệt hơn chín thành. Chỉ có hơn một ngàn trốn vào thâm sơn dã lâm ẩn núp.

Những người này đều là cường giả tinh nhuệ chân chính của Dạ Ma quân, nếu như tùy tiện truy đuổi vào trong rừng, ngược lại cho đối phương có cơ hội thừa dịp.

Vì vậy Khổng Dao chỉ dùng đại quân phong tỏa, cũng không xâm nhập.

Mà những con dân đào vòng ở Huy Châu lúc này cũng đã bắt đầu an trí trở về.

Trong vòng mười ngày ngắn ngủi, Nhâm Bác đã đem hàng tỉ thạch lương thảo vận chuyển tới Huy Châu.

Đủ cung cấp cho dân chúng nơi này ăn vào ban ngày.

Theo như bên trong tấu chương của Trương Hoài có nói, là chưa hẳn có thể an bài thỏa đáng toàn bộ, nhưng có thể bảo chứng cho mỗi người đều yên ổn trong hai quý thu đông.

Lúc đến cuối tháng tám, còn có thể làm một mùa lương thực. Đang hết sức khôi phục canh tác ở các nơi, nhất là Huy Châu, những mạch khoáng có trị số không rõ ràng kia.

Sau đó lại khiến cho Tông Thủ nhíu mày.

Là Trương Hoài đã đoạt ruộng đất của những nhà quyền quý nơi phía tây Huy Châu. Lúc này xin ý chỉ, nói là có thể đem các loại ruộng tốt, phân cho gia quyến của binh tướng chết trận nơi Thất Hà sơn, dùng đó làm trợ cấp. Còn dư lại, chính là có thể phát mại.

Cũng không phải là không thích Trương Hoài tự tác chủ trương, mà là hơi có chút ngoài ý muốn.

Một chiêu này, thật có thể nói là ngoan độc! Một khi sách lược này làm dược, Càn Thiên Sơn tại trong ngắn ngủi vài năm liền có thể đem trọn cái Huy Châu này toàn bộ tiêu hóa.

Bất quá từ nay về sau, Trương Hoài kia ở tham nghị điện, chỉ sợ là hình tượng bị hủy hết.

Những người kia ở Càn Thiên Sơn tuy là cùng những thế lực quyền quý ở Huy Châu không có liên hệ gì, nhưng cũng hơn phân nửa muốn sinh ra lòng kiêng kỵ. Những người kia có tâm tư gì, hắn là rõ ràng nhất.

Không khỏi là thổn thức không thôi, hắn thích nhất, chính là thần tử bất kể khen chê, chịu vì hắn gánh vác như vậy.

Đâu có giống như Nhâm Bác, mỗi ngày đối nghịch với hắn?

Lại hơi gảy ngón tay một cái, đem cái tấu chương này đánh thành tro bụi. Lại lấy một trương tơ lụa, vẽ mèo vẽ mổ viết môt trương chiếu thư, sau đó hạ đại ấn xuống.

Thần coi như tim gan của vua, thì vua cũng xem thần là tay chân.

Lại mở ra tấu chương thứ hai của Trương Hoài, nhưng lại là thỉnh việc quét sạch tham ô. Chửng những là nhằm vào Huy Châu, Đông Lâm nhị địa, càng đem tham nghị điện đưa vào trong đó.

Lập tức càng cảm thấy thoải mái, Trương Hoài này quả nhiên là biết tâm ý của hắn. Không đem những người kia gõ một phen, chính mình như thế nào có thể thư tâm khoái ý được?

Những ngày gần đây, một số người cũng càng ngày càng quá mức.

Hàm Hi hắn đã quyết định quy củ của mình, dĩ nhiên là càng không cho phép người khác ở bên ngoài pháp quy của hắn tiêu diêu tự tại!

Nhâm Bác kia, không phải là cùng với những người này cấu kết với nhau là việc xấu, lần này tốt nhất đừng đẻ cho hắn bắt được bím tóc.

Tấu chương của người cuối cùng, lại là đến từ hạm sư đô đốc Cổ Liệt Không. Phần đầu cũng không có gì, chỉ nói là Dạ Ma hạm sư đã chạy tán loạn.

Mà mấy dòng chữ phía sau, lại khiến cho Tông Thủ có phần ngoài ý muốn. Nói là Nhược Lan suất lĩnh hai mươi mấy chiếc Tam Nha Lâu hạm, dẫn mấy chiếc Dạ Ma đại hạm tiến vào trầm luân vâ hải. Sau đó không biết như thế nào lại đem các loại chiến hạm của Dạ Ma, bắt sống non nửa. Trong đó có một chiến hạm, càng là hoàn hảo không chút tổn hại. Hai chiếc còn lại, sửa một chút cũng có thể dùng được.

Tông Thủ lập tức há to miệng, có chút không thể khép lại.

Cái này đều là không hạm của Dạ Ma tộc! Thực sự không phải là vì chinh chiến vân hải mà tạo ra, mà là vật khổng lồ có thể xuyên thẳng qua không gian!

Vì vậy gần kề hơn hai mươi chiếc, liền có thể khiến cho hơn ngàn hạm quân của Cổ Liệt Không khó khăn ứng phó.

Mặc dù hầu hết Dạ Ma đã đi lên đất liền, nhưng trên hạm đội của bọn chúng, lại không thiếu cường giả.

Lại nếu là thật sự không chiến được, cũng có thể chọn một chỗ thời không bích lũy yếu ớt, tiêu hao số lượng lớn linh thạch, trức tiếp xé không mà đi.

Thật không hiểu Sư Nhược Lan rốt cuộc là làm sao mà làm được. Chẳng lẽ đây là trận chiến mở màn của hạm sư đệ nhất danh tướng trong mấy chục năm sau sao.

Lắc đầu, Tông Thủ chỉ cảm thấy là một hồi không thể tưởng tượng nổi.

Đáng tiếc Cổ Liệt Không chỉ ở trong tấu chương viết tình hình chiến đấu ước chừng.

Chỉ nói Sư Nhược Lan là dẫn tướng của địch hạm tới chỗ ma vụ lượn lờ, dần quân thú đến công phá. Lại mượn lực lượng của mấy man tộc nơi vân hải, lúc này mới thắng được Dạ Ma. Tình hình cụ thể, nhưng lại chưa từng nói rõ.

Tông Thủ khẽ hóp mắt một cái, so với vân lục, Sư Nhược Lan chỉ sợ là càng thích hợp với vân hải hơn.

Dùng điểm mạnh của mình, khắc chế điểm yếu của địch sao? Từ cái tấu chương này cũng biết, Sư Nhược Lan là đem thiên thời địa lợi nhân hòa, đều lợi dụng đến.

Mười ba chiếc không hạm, mỗi chiếc cộng thêm vũ khí trên hạm, liền có thể tương đương với 3000 miếng cửu giai linh thạch.

Sau khi trở về, nhất định phải thưởng cho nàng một túi kẹo. Không đúng, hiện tại Nhược Lan đã trưởng thành, vẫn là đỏi lại thành cái khác cho thỏa đáng. Xem hết tấu chương, tiếp đó là quốc thư, phân lượng nặng nhất, tự nhiên là đến từ Đại Thương.

Trước tiên là cử động của Tự Thừa, Ngụy Hải, Khổng Huyền, bị mất đi sự tin tưởng của bệ hạ Đại Thương, hiện đang chịu khiển trách. Tiếp đó ngữ khí lại chuyển hướng, sau khi tỏ vẻ cảm kích với hắn, lại bắt đầu chất vấn. Ngụy Hải, Khổng Huyền mặc dù là có tội, cũng nên giao cho Đại Thương xử trí. Tông Thủ hắn xử trí tựa hồ có hơi thiếu sót, bao biện làm thay. Bất quá hai nước chính là huynh đệ chi bang, chút chuyện nhỏ này, tự nhiên không cần quá mức so đo.

Vài câu cuối cùng, đều là ám chỉ Càn Thiên bọn hắn để cho Đại Thương tạ tội, cho bên kia một nấc thang.

Bất quá ngôn từ trong đó, đều chỉ có một cái hàm ý. Ước chừng là không muốn lúc này trở mặt với Đông Lâm.

Tông Thủ cười nhạo một tiếng, giống như hắn sở liệu lúc trước, quả nhiên có người cho rằng là bá chủ phía Nam.

Còn có những quốc thư khác, đều là những thế lực lớn trên hòn đảo phụ cận Huy Châu, đối với người hàng xóm mới này là hắn, tỏ vẻ ân cần thăm hỏi.

Chỉ có một bản, là ngữ khí nhàn nhạt, mang theo vài phần chất vấn.

Nam Phong Việt triều?

Ánh mắt Tông Thủ bình định lại, chợt liền không thèm để ý vứt sang một bên, không có ý định để ý tới.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK