Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thế nhưng hắn nguyên bản đã biến mất tựa hồ đã trở lại một ít. Tông Thủ thoáng suy ngẫm, liền biết hơn phân nửa là di chứng ở trong Quan Tinh Lâu.

Cảnh tượng nhất giới sinh ra, đã xung động đến đạo cơ của hắn.

Sau đó Tông Thủ lại là lặng yên cười. Không hề có ý áp chế, một bản thân khác cũng là chính mình, là một trong bản tính của hắn, thuận theo tự nhiên là được rồi, cần gì phải chống cự.

Trở lại bên trong đồ thư quán kia, tận lực kiềm chế sát tâm, lại cũng không vì chính mình hối hận, mà là biết được có tiếp tục giết chóc xuống dưới, đối với mình không lợi mà có hại.

Hiện tại, nếu bản tâm cho rằng thủ đoạn bạo lực này dùng tốt, cũng là không sao cả.

Hắn cứ hoành hành ngang ngược thì thế nào?

Diệp Phi Sương lại không biết Tông Thủ tâm tư biến hóa, thấy ngữ khí giữa hai người tựa hồ đã hoàn toàn không đem Nguyên Thủy Ma Tông đặt ở trong mắt, không khỏi chán nản một phen.

- Thật không biết nên nói các ngươi là cuồng vọng, hay là tự đại mới đúng đây!

Châm chọc một câu, Diệp Phi Sương thoáng suy ngẫm, lại vẫn là đem một khối ngọc giản ném tới:

- Truyền thừa chi địa kia là một mê trận. Bất quá lại vẫn có mạch lạc có thể đi theo. Lúc này ta cùng với Phi Hàn, đối với ký ức truyền thừa chi địa, đối với hai người các ngươi có thể có chút tác dụng. Còn có một chuyện cần phải ghi nhớ. Bên trong truyền thừa chi địa có khả năng không thể sử dụng ngoại lực.

Trong mấy người, nàng cùng với Phi Hàn cũng không thể đi vào. Sơ Tuyết cũng đồng dạng không đủ tư cách, hơn nữa là đang ngủ say. Nhược Thủy thì không có vật gì liên quan tới Long tộc.

Hai danh ngạch này cũng chỉ có hai người Tông Nguyên và Tông Thủ.

Tông Thủ không chút khách khí tiếp nhận, đem linh thức tham nhập bên trong ngọc giản, bất quá giây lát, đã ghi nhớ được, tiện tay lại đem nó đưa cho Tông Nguyên.

Ngay khi mấy người đang nói chuyện, bên kia Phương Minh đã đem ba mươi danh ngạch, toàn bộ xác định xuống.

Bầu không khí trong đại điện này đã lập tức trở nên thoải mái xuống. Tuy là có mấy người bất mãn, cũng không muốn lên tiếng. Hơn mười tông phái đều tự đẩy ra mấy nhân tuyển.

Đa phần là lấy Thất Giai làm chủ, mà nếu đại tông như Thái Linh Tông và Nguyên Thủy Ma Tông cơ bản đều có một hai vị Linh Võ Tôn Cửu giai cảnh giới.

Giống như Phương Minh cũng là chuẩn bị tự mình đi vào. Cũng không biết là thi triển bí pháp gì đem một thân khí tức áp chế tới trình tự Thất Giai.

Cửa vào truyền thừa chi địa ở chỗ sâu trong điện tại một phiến thạch môn, cũng là vô cùng khổng lồ.

Tông Thủ theo những người này nối đuôi nhau mà vào. Đầu tiên là bị một đợt quang mang mạnh mẽ đâm nhức tới không thể mở mắt ra được.

Mà đợi được hắn khôi phục thị lực lại bình thường, đã đặt mình ở trong một mảnh hoang dã rộng lớn.

Lúc này mới hiểu ý khi Diệp Phi Sương nói truyền thừa chi địa không thể mượn ngoại lực.

Hai tấm Khôi Lỗi Hàng Linh Phù, ngay trong nháy mắt khi hắn tiến nhập đã bị một cổ dị lực áp chế. Bất đắc dĩ kiềm chế lại hóa thành hai tấm ngân phù một lần nữa, trở lại trong tay hắn.

Hàm Hi tựa hồ cũng là cực kỳ không thoải mái, cư nhiên là chủ động, nhập đến cái túi linh thú bên hông hắn tránh né.

Mà Lôi Đình Dực Long lại vẫn là ẩn giấu thật sâu ở trong cánh tay của hắn, đã không còn động tĩnh.

Một ngoại lực không qua này hẳn là lực lượng Thất Giai trở lên.

Tiểu Kim ôm lấy tay trái của hắn, chính là không hề có dị trạng.

Đưa mắt nhìn xung quanh, chỉ thấy phiến cánh đồng bát ngát nhìn như vô cùng vô tận này còn có mấy người.

Cũng đều là cảnh giác đề phòng nhìn ngó lẫn nhau. Đám người tu giả Nguyên Thủy Ma Tông lại có hai người, ánh mắt nhìn về phía Tông Thủ, đặc biệt nguy hiểm.

Về phần Tông Nguyên, thì là toàn bộ không thấy bóng dáng. Truyền tống phương vị, hẳn là không tại một chỗ.

Tông Thủ lặng lẽ cười lạnh, tay nắm kiếm bên hông, cũng nhàn nhạt nhìn qua hai người này.

Hai ngã tu giả Nguyên Thủy Ma Tông dường như nói tới cái gì. Thực lực của Tông Thủ thật sự cũng không chỉ dựa vào hai người giấy cửu giai này, kiếm đạo của bản thân đã thông linh.

Sau đó hừ nhẹ một tiếng, bất mãn quay người rời đi.

Nhìn qua thân ảnh của hai người này biến mất, Tông Thủ cũng khỏi lắc đầu, tùy ý chọn một phương hướng.

Dựa theo Diệp Phi Sương nói thì trong cánh đồng hoang vu này thật sự không có Tiên Đạo tiến vào, căn bản không cách nào bài trừ ảo cảnh. Cho dù là chọn phương hướng nào cũng như nhau cả. Cơ duyên đến sẽ có thu hoạch. Truyền thừa chi địa có kỳ trân gì cũng xuất hiện trước mặt của ngươi.

Quả nhiên giây lát thì Tông Thủ chỉ thấy trước mặt biến thành màu xanh đậm. Lúc trước còn là cánh đồng hoang vu, giờ phút này lại đặt mình trong hồ nước. Một cầu nhỏ đi thông tới trung ương hồ.

Một long ảnh màu tím bát giai xoay quanh cầu đá. Vậy mà là một cự long màu tím, nhìn qua Tông Thủ gào thét một tiếng.

Tông Thủ không có ý đi tới, nhìn qua trung ương cây cầu, chỉ thấy ba miếng tinh thạch nhỏ như móng tay đang lơ lửng trên không trung của hồ nước.

- Vận khí không tệ!

Mỉm cười, Tông Thủ giẫm chân đi vào cấu đá trước mặt.

Kỳ thật nơi này không có nước không có cầu. Nhưng mà lúc này cần gì quan tâm?

Long ảnh màu tím đối với người đi tới địa bàn của mình thì tức giận, gầm lên giận dữ, mạnh mẽ trùng kích tới.

Con mắt Tông Thủ lóng lánh, sau đó nắm kiếm, bỗng nhiên một đạo ngân quang lóe lên.

Nơi này không có người nào bên cạnh cả, cũng không cần cố kỵ cái gì. Kiếm vừa ra là dùng toàn lực!

Bạch Kim Long kiếm! Trảm!

Kiếm sáng lóng lánh, như giống như một cự long hoàng kim bay vút. Tông Thủ có khí tức của long còn thuần khiết hơn cả nó!

Đầu long ảnh kia cũng gào thét lớn, trước mặt Tông Thủ hiện ra long ảnh màu tím, liền trực tiếp bị kiếm quang này chém thành hai đoạn.

Rồi sau đó cái kia cả thân hình long ảnh nhao nhao tan rã, không có huyết nhục, cứ như vậy sụp đổ trong hư không.

Tông Thủ lúc này đang cầm kiếm trong tay của mình.

Kiếm đạo của mình dường như có tiến bộ. Ngay cả long ảnh kiếm ý của mình không quá thông hiểu cũng đạt tới cấp độ kiếm hồn.

Hơn nữa nhiều ra một ít gì đó, dĩ vãng không có khí tức bây giờ lại có, tự phát dung nhập vào trong kiếm đạo của mình.

Tông Thủ nhíu mày, rồi sau đó hắn thu hồi kiếm vào trong vỏ.

Bước lên đảo nhỏ trong hồ, đem mấy miếng tinh thạch kia lên, thu toàn bộ. Đây không phải là cảnh tượng hư vô huyền ảo, mà là chân thật.

Trên mặt Tông Thủ cũng hiện ra thần sắc vui mừng. Đem mấy tinh thạch cầm vò trong tay, cánh tay phỉa điểm lên là dung nhập vào trong tay.

Nhìn qua thu vào trong da thịt của hắn, kỳ thật đã bị lôi đình dực long hấp thu rồi.

Mấy miếng tinh thạch này là của lôi đình dực long nhất mạch, truyền thừa huyết mạch thần thông, cũng có phương pháp vận dụng lôi pháp.

Dựa theo Diệp Phi Sương nói thì đây là thứ đồ vật khó tìm nhất, tìm được phải xem vận may. Một khi tìm được thì đủ khiến tiềm lực của lôi đình dực long tăng lên một đoạn.

Mà ở đằng sau bóng loáng, không gian màu xanh da trời đang dần dần sụp đổ. Từng khối mảnh vỡ rơi xuống, sau đó biến mất không còn gì nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK