Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vẫn như trước chỉ là giai đoạn chân phù, nhìn thậm chí còn có chút khiếm khuyết, lại vẫn đem Nguyên Hồn của Tông Thủ triệt để đẩy tới Cửu giai viên mãn chi cảnh.

Hồn lực kia giống như đại dương mênh mông, hạo hạo đãng đãng.

Bất quá tương ứng với nó, võ đạo tiến triển ngược lại nhanh hơn một ít. Lấy Hắc Huyền Thiết Sa ngày đêm liên tục luyện thể, Tông Thủ chỉ dùng thời gian ba năm, đã đem nhục thân rèn luyện đến Thiên Cảnh, có thể đạt tới cực trí. Cũng đem bốn cái thiên mạch cuối cùng kia, dung nhập tới bên tỏng thân thể của mình, đạt được Cửu giai chi cực.

Mà mấy năm còn lại, Tông Thủ tuy quá nửa thời gian, đều đang tìm hiểu Nhân Quả Luận do Ngao Khôn lưu lại. Võ đạo của bản thân, lại cũng chưa từng chậm trễ. Luân mạch chư huyệt đang không ngừng cọ sát, hàm dưỡng khí cơ. từng bươc đem chân lực trong cơ thể, đẩy lên tới hoàn cảnh hoàn mỹ.

Đến một bước này, Tông Thủ cuối cùng cũng minh bạch, trên đời nhiều Cửu giai cường giả như vậy, rõ ràng đã cũng đủ thực lực tấn. Nhưng vì sao phỉa dừng lại ở cảnh giới này, chờ đợi hắn.

Đây là e sợ căn cơ của bản thân, không đủ viên mãn, không đủ thâm hậu, ảnh hưởng đến ngày sau tu hành.

Mặc dù là chỉ có một tia dấu vết, cũng không thể dễ dàng tha thứ được.

Tông Thủ cũng là như vậy. Hận không thể có thời gian càng nhiều một chút mới tốt.

Chỉ là hôm nay thọ mệnh của hắn sắp tận, cũng không cần quá nhiều linh thạch, cung ứng trụ thư tiêu hao.

Căn cơ đã vô cùng hùng hậu, cứ mỗi lần tiến thêm một bước, đều cần thời gian mười năm tám năm, cũng không thỏa đáng.

Ngoài ra linh triều kia đã gần đến lông mày, nhiều nhất tỏng vòn một năm rưỡi, đã có thể bạo phát.

Thậm chí lúc này trong Vân Giới đã có thể dung nạp được Linh Cảnh cường giả.

Nếu không ở trong mấy năm này, đột phá thiên chướng, đem tu vi đẩy lên tới Linh Cảnh, ngày sau chỉ sợ càng khó khăn hơn.

Nếu không cần thiết, Tông Thủ thực sự không muốn mượn Thương Sinh Đạo chi lực.

Ở ngoài thạch điện, đột nhiền truyền đến một tiếng chuông vang lên.

Tông Thủ nhíu nhíu mày, biết được bây giờ đã là giờ Thìn, bắt đầu thời gian "nghị triều".

Mỗi khi tới lúc này, vị phụ thân kia của hắn cuối cùng sẽ chuẩn bị đi Cần Chính Điện, cùng với quần thần thương nghị chính vụ.

Bất quá đổi thành Tông Thủ, quy củ này đã lại hoang phế từ lâu.

Tuy không phải là chân chính vạn sự không quản, nhưng Tông Thủ ở trong phòng tu luyện mới xây thành thời gian gần đây, đã ở đu ba tháng rồi.

Hay nói cách khác, trong thời gian ba tháng này, hắn chưa từng đến xử lý qua chính vụ nửa phần.

Lúc này đồng dạng cũng không dự định đi để ý, nhất là hôm nay, càng không muốn qua đó.

Tông Thủ cứ như vậy lẳng lặng ngồi ngay ngắn ở trung ương thạch điện, rơi vào trầm tư.

Xung quanh lông mày nhíu chặt lại, sau một lát, cuối cùng mới dần giãn ra, có quyết đoán.

- Cũng được! Đạo được mất, có mất mới có được. Chân phù này đối với ta tuy có lợi, nhưng chung quy vẫn là không bằng mệnh vận chi đạo kia. Đã như vậy, cần gì phải do dự, lo lắng không quyết....

Ý niệm nổi lên, trong Nguyên Hồn của Tông Thủ, mai chân phù chữ "linh" kia liền lập tức nổ tan ra! Hóa thành vô số mảnh nhỏ.

Bất quá cũng ngay khi những lục văn này tan vỡ, liền hòa vào trong hồn hải. Trong hồn hải của Tông Thủ, âm dương nhị phù kia bất chợt lại là quang mang trán phóng, đem những chân lục linh cấm này thu thập toàn bộ qua đây.

Tông Thủ nhất thời ngẩn ra, điều này cũng là biến hóa trước đó hắn tuyệt không có ngờ tới.

Nhíu nhíu mày, Tông Thủ tỉ mỉ minh tưởng quan vọng. Cảm giác âm dương nhị phù này, vẫn chưa bởi vậy mà cường đại hơn phần nào. Lại đồng dạng chưa từng có gì không thích hớp, nên không đến lưu ý nữa.

Thốn đạo quả nhiên là pháp tắc thế gian này, đại khái đều có thể tiến vào âm dương nhị pháp.

Sớm biết như vậy, hẳn là sẽ đem chân phù chữ "Linh" càng thêm hoàn thiện hơn, đợi nó dung nhập là được.

Là chính mình quá mức nóng ruột, cũng may căn cơ chưa tổn hại, ngày sau chỉ cần dùng nhiều thời gian chữa trị.

Chốc lát tiếp theo, trong tiếng niệm động của Tông Thủ, bên trong hồn hải đã lại có biến hóa.

Một tấm phù chữ "mệnh" gần như là trong nháy mắt tụ kết lại, gia nhập trong Thập Bát Chân Phù.

Bởi vì tấm phù chữ "linh" bị vỡ nát, mà Nguyên Hồn hơi có chút tổn hại, trong nháy mắt đã khôi phục trạng thía viên mãn dung nhập thông suốt như lúc trước.

Hai chữ mệnh vận kia tương ứng, cả phiến hồn hải càng giống như biển gần, trùng kích lan tràn bốn phía, mở rộng ra bên ngoài.

Sau tròn nửa khắc, Tông Thủ mới lại mở mắt ra, trong mắt phảng phất như có điện mang lóe ra, thật lâu sau mới dần bình ổn lại.

Tấm phù chữ "mệnh" này ngưng tụ, vẫn như cũ không dẫn phát biến chất. Bất quá Tông Thủ lại có thể cảm giác được rõ ràng. Hắn đối với khống chế mệnh vận chi lực đã lại mạnh mẽ hơn không ít.

Trước đây chỉ có thể thay đổi vận số của một đoạn thời gian trong tương lai. Lúc này khi hắn nhìn sang bên cạnh, mấy đầu hộ giáp hồn thú này, lại tựa như có thể nhìn hiểu một chút họa phúc của chúng trong một khoảng thời gian tới.

Hình ảnh là hỗn độn không rõ, biến ảo khó định, có vô số khả năng.

Quả nhiên là mệnh vô định số, cũng không phải là không thể thay đổi.

Tông Thủ lại nhìn vài cái, còn chưa chờ hắn nhìn thấy được chuẩn xác khoảng thời tới ra sao, đã cảm thấy thọ nguyên hồn lực của mình đều đang lấy tốc độ kinh người không ngừng biến mất.

Trong lòng khẽ kinh hãi, Tông Thủ vội vã bỏ dở, kế đó lại cười tự giễu.

Xem ra chính mình đối với mệnh số chi đạo, mặt ngoài là bình tĩnh, nhưng trong bản tâm lại là có chút lưu ý.

Đáng tiếc tiêu hao trên thọ nguyên thực sự quá lớn. Cũng khó trách những thuật số đại sư nổi danh trên lịch sử kia, thọ mệnh đa phần đều là cực kỳ ngắn, ít có trường thọ.

Hơn nữa cũng chưa từng có ai lấy phương thức trực tiếp như vậy để thăm dò tương lai cả.

Theo hắn biết, mặc dù là Không lão bất tử, chí cảnh cường giả có thể cùng vực này đồng tồn, đối với đạo đạo nào cũng là vô cùng thận trọng.

Có thể thấy được đại giới này thực sự không phải chuyện đùa...

Bất quá mệnh vận lưỡng đạo pháp tắc này quả nhiên là cần phải hợp tại một chỗ, mới có thể chân chính nắm giữ mệnh vận chi lực này.

Hai tay lại kết ấn, mười ngón đan vào nhau, dẫn đạo bên trong Nguyên Hồn từng sợi hồn lực ti tuyến, tham nhập tới mệnh phù kia. Đan xen mở rộng phảng phất như là từng cái linh văn.

Đây là bí quyết mà hắn từ bên trong Trụ Cực Mệnh Thế Thư lĩnh ngộ tìm tòi ra được.

Đem đạo mệnh phù này phong cấm lại, lấy triệt để mất đi năng lực nhìn thấy tương lai làm đại giới. Ngược lại sẽ tăng cường khả năng khống chế họa phúc mệnh số quanh thân của hắn trong khoảng thời gian ngắn.

Trong thời gian chớp mắt có thể làm được tinh chuẩn không gì sánh được. Sau đó theo thời gian trôi qua, sẽ càng lúc càng không rõ.

Cách này có thể khống chế chuẩn xác mệnh vận chi lực kia, cũng có hiệu quả tương tự với Chiến Vũ Chi Thể của Sơ Tuyết.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK