Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thân là nhất tông chi chủ, chiến lực viễn siêu cùng giai. Có Huyết Vân kỵ trợ giúp, đủ để trấn áp chỗ này.

Mà trước khi Tông Thủ tiến vào, lại có chút do dự:

- Tốt nhất là đem tất cả Nguyên Diệt thần nỏ, đều điều động tới đây!

Đồng tử của Thiên Khí lập tức co rụt lại, hai nắm tay xiết chặt.

Nguyên Diệt thần nỏ? Ý của Tông Thủ, là trong Âm Long cốc này, thực có vấn đề?

Những khung cảnh đại tông này, sẽ không tuân thủ quy tắc có sẵn?

Xác thực, nếu như thu hoạch quá nhiều ở bên trong Vân Hoang di bảo, trân quý không cách nào cân nhắc được.

Đổi lại là hắn, cũng sẽ không cam lòng đưa cho người khác.

Lại nghe Tông Thủ nói thêm một câu:

- Không cần khẩn trương, lo trước khỏi họa mà thôi!

Lúc này tâm thần của Thiên Khí mới khẽ buông lỏng, bất quá thời điểm cùng Minh Đan hai mặt nhìn nhau, thần sắc cũng vẫn là ngưng trọng, đã là quyết định chủ ý, đem tất cả đệ tử trong tông môn đều mang tới đây, phối hợp với Nguyên Diệt thần nỏ, đem nơi đây triệt để phong tỏa.

Tông Nguyên cũng thản nhiên nói:

- Quân thượng chỉ cần để ý đi vào là được, nơi này có Tông Nguyên, tuyệt sẽ không có hạng giá áo túi cơm.

Cũng không nói muốn cùng Tông Thủ một chỗ đi vào để hộ vệ. Nguyên nhân là biết được thực lực lúc này của Tông Thủ, nếu là ứng phó không được, cộng thêm hắn nữa cũng là vô dụng.

Mà ở trên Âm Long cốc này cũng cần có người tọa trấn. Ở trong Huyết Vân kỵ chỉ có một mình Doãn Dương, vẫn là hơi không đủ.

Trong đôi mắt, càng ẩn hàm vài phần xấu hổ. Lần trước hắn phụng mệnh đi chinh phạt chư tông, kỳ thật cũng có trách nhiệm thu hết những tông phái này.

Mà có thể những tông môn này đều là loại thỏ khôn có ba hang, lại sớm biết sự tình Thượng Tiêu tông bị diệt, vì vậy cùng âm dương một đường quét ngang qua, nhưng đoạt được chỉ là rải rác.

Tông Thủ nhẹ gật đầu, cũng bước xuống phía dưới âm vụ nồng đậm kia. Lôi Động cùng Kim Vô Hối đuổi theo phía sau, mà sau đó lại là mấy người Triệu Yên Nhiên lục tục đi vào.

Ở trước lúc bọn họ đi vào, đã có hơn 2000 tu sĩ đi xuống, một đường quét ngang, tất cả âm mị tà vật cũng đã bị càn quét hết sạch.

Chỉ còn lại một ít tà linh chưa có thành tựu, mọi người cũng không để ý đến. Chỉ là cương khí quanh thân liền có thể khiến như âm tà này toái diệt.

Trầm xuống hơn 2000 trượng, y nguyên không thấy đáy, bất quá cũng đã có thể lờ mờ ngửi được vài phần khí tức mục nát.

- Phía dưới là đầm lầy?

Trong lòng Tông Thủ mới xẹt qua ý niệm này, liền cảm thấy một lớp âm lực lạnh lẽo thấu xương như sóng triều tới, cơ hồ muốn đem thân thể hắn đông cứng lại:

- Âm triều? Không đúng, là Âm Giao.

Giương tay vỗ một cái, cỗ âm lực này toàn bộ đã bị định trụ lại, tiến thối không được. Rồi sau đó là vặn vẹo giãy dụa, quả nhiên là hóa thành hình thể một con Âm Giao khổng lồ.

Cũng là cửu giai đỉnh phong, khí lực mạnh hơn Tông Thủ, chỉ mới định trụ được trong chốc lát, đã bị nó tránh thoát.

Tông Thủ không thèm để ý chút nào, thân hình lóe lên, mũi chân đạp mạnh vào phía trên nghịch lân của Âm Giao, rồi sau đó là kiếm ý trùng kích, dội thẳng vào trong thân thể nó. Lôi Động ở phía sau, lại vung đao chém, liền khiến cho thân hình hơn trăm trượng đều nát thành từng khúc.

- Cái Âm Long cốc này, so với Tà Linh Câu ở phụ cận Càn Thiên Sơn các ngươi, mạnh hơn rất nhiều. Nói đến hai địa phương này, cách nhau cũng không xa, cũng không biết hai nơi này phải chăng có liên hệ gì?

Sau đó Triệu Yên Nhiên cùng Kim Vô Hối cũng tới, ít nhất cũng là không thể thiếu mấy người Hiên Vận Lan.

Đoạn đường này đều là do Lôi Động cùng Tông Thủ mở ra, những người khác cũng có chút ý tứ xấu hổ đi theo Nhược Thủy và Sơ Tuyết. Chỉ có hai người này lại là yên tâm thoải mái.

Tông Thủ ‘Ân’ một tiến, cũng không nói ra, cũng từ chối cho ý kiến, chỉ là hơi nghi hoặc một chút, bình tĩnh nhìn về phương xa.

Âm lực ở đây cực thịnh, ngăn trở ánh mắt, hồn lực cũng vô pháp tản ra, kỳ thực cũng không nhìn được cái gì.

Khiến cho Tông Thủ ngạc nhiên là càng hướng xuống dưới, cảm giác được nơi đây càng rộng lớn, vượt qua khi ở phía trên nhìn thấy. Ở phía trên có phương viên vài trăm dặm đã là cực hạn, còn dưới này vài ngàn dặm vẫn còn chưa hết. Mà những người của chư tông còn lại, cũng đều là chẳng biết đã đi đâu.

Mặc dù xuống chậm một chút, cũng không thể trở thành việc không nhìn thấy nửa cái bóng người chứ, thật sự là quái sự.

Khẽ lắc đầu, Tông Thủ tỉnh táo lại. Đang muốn nói chuyện, nhưng lại lần nữa khẽ giật mình.

Chỉ thấy chung quanh mình, dĩ nhiên là tiếp tục không có một bóng người.

Không chỉ là không thấy Lôi Động, mà Nhược Thủy, Sơ Tuyết, còn có Triệu Yên Nhiên, Kim Vô Hối cũng tương tự không thấy bóng dáng.

Đây là có chuyện gì? Chẳng lẽ là ảo thuật ?

Không đúng, dùng huyết mạch Thiên hồ đã thức tỉnh đến thất vĩ của hắn, huyễn pháp trên thế gian này có thể mê hoặc được mình, cũng rải rác là không quá ba mươi loại mà thôi.

Mà có thể khiến cho hẳn không phát hiện được nửa điểm dị thường thì chỉ có bốn loại.

Mà linh cấm không trọn vẹn ở Âm Long cốc này cũng tuyệt đối không có mấy loại đó.

Đặc biết là ở lúc này, Thiên Hồ chi huyết là đang xao động, gần như đến thời điểm thiêu đốt!

Loại tình hình này là càng ngày càng nghiêm trọng. Theo thời gian trôi qua, dị lực ở trong huyết mạch của hắn đã bị kích phát một chút.

Hỗn loạn vô cùng, không cách nào bình tĩnh, thậm chí mơ hồ còn ảnh hưởng đến thần trí của hắn.

Lại cẩn thận phân biệt, linh trận nới này, ngược lại là có ẩn chứa không gian chi lực.

Đúng! Chính là không gian.

Trong mắt Tông Thủ lộ ra vài phần hiểu rõ.

Hẳn là không sai rồi, mảnh không gian ở dưới Âm Long cốc này cũng không biết là bởi vì tác dụng của bản thân linh trận, hay vẫn là duyên có do hắn, toàn bộ đã bị thác loạn.

Ngay tại một thoáng vừa rồi kia, hắn liền cảm ứng được chung quanh có mấy phiến không gian lớn nhỏ đang chuyển đổi phương vị.

Nói như vậy, những người còn lại cũng là như thế.

Không khỏi có chút lo lắng, lúc đầu sở dĩ để cho Nhược Thủy, Sơ Tuyết theo vào, là tự hỏi dùng lực lượng của chính mình có thể bảo vệ được hai người này.

Lúc này lại vừa mới tiến vào, cũng đã bị tách ra.

Những thứ như linh trận cấm chế này, Tông Thủ cũng không để ý, duy chỉ có lòng người hiểm ác.

Nhược Thủy thì cũng thôi, nhưng mà nha đầu Sơ Tuyết kia, lại khiến cho người khác có phần không an tâm.

Thôi thì vậy! Tuyết Nhi này, ngày sau nếu muốn có chỗ thành tựu, cuối cùng là cần thoát ra được sự che chở của mình.

Chỉ hy vọng trong này, nha đầu kia không nên ngủ gật.

Nỗ lực khiến cho lòng mình bình tĩnh lại, Tông Thủ tiếp tục bước đi. Một mặt không ngừng chú ý không gian xung quanh thay đổi, một mặt thử phỏng đoán quy luật của nó.

Nhưng càng là đi lên phía trước, lông mày lại càng cau chặt. Không gian này chuyển hoán, đều không có quy luật. Có đôi khi ở chỗ sâu trong cốc, có đôi khi lại bị chuyển qua phương hướng đường vào cốc.

Thầm nghĩ chuyện này thật là nhức đầu, nhưng đáng tiếc đời sau, không có loại linh thạch linh trận toán khí trong một tức có thể tính toán trăm ngàn vạn lần.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK