Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Hắn có được sự giúp đỡ của Thương Viêm điện chủ, nếu tự thân bản lĩnh thì có thể ra sao chứ? Còn về phần có đoán nhầm hay không thì ta cũng không nắm chắc, chỉ có thể từ một số ít đầu mối mà suy luận ra thôi. Chưa từng thấy nhưng không cũng không phải là không thể bắt, cho dù là con của Hàm Yên...

- Về phần có phải đoán sai không, Thiên Thanh cũng không nắm chắc. Chỉ có thể từ một ít manh mối, suy đoán mà thôi. Chưa từng tự mình nhìn thấy, sao có thể xác định nói người này là con trai Hàm Yên được --

Lẳng lặng nghe, ánh mắt trung niên áo bào tím như đao quét tới.

Lục Thiên Thanh chỉ cảm thấy toàn thân, đều giống bị bỏng, đồng tử co rụt lại, cuối cùng hiện ra vài phần sợ hãi.

Thần sắc lại vẫn duy trì trấn định, nhàn nhạt nói:

- Đến tột cùng như thế nào, Thánh Tôn xem thì sẽ biết, sao phải hỏi ta? Vô luận như thế nào, người này có thể thỉnh động Chí Cảnh Thánh Tôn ra tay giúp hắn. Lai lịch nhất định bất phàm, Thánh Tôn chung quy sẽ không đi không một chuyến đâu.

Trung niên áo bào tím nhíu nhíu mày, hừ nhẹ một tiếng, sắc mặt cuối cùng hơi dịu lại.

- Người này thật sự là sở trường thuấn không chi thuật, khiến Lục Thiên Thanh ngươi cũng không làm gì được hắn sao?

- Chắc chắn, trong giây lát chuyển dời mấy trăm dặm địa vực. Ngay cả Thánh Cảnh chúng ta, mặc dù có thể làm được, khoảng cách cũng hơn xa hắn, nhưng lại rất cố hết sức. Nhưng thuấn không thần thông của người này lại tựa hồ như không hề tiêu hao, bất quá, ta thấy kiếm thuật của hắn, Thần Cảnh sơ giai tầm thường chỉ sợ chưa hẳn đã địch lại. Ngoài ra còn có người am hiểu trận đạo che lấp khí cơ cho hắn nữa.

Nói đến chỗ này, Lục Thiên Thanh lại cười cười:

- Cũng không phải không làm gì được hắn, chỉ là cần hao phí chút thời gian thôi. Còn nữa ta đã đoán ra lai lịch hắn, như vậy chỉ cần ôm cây đợi thỏ chỗ Lục Hàm Yên là được. Chỉ là người này, vô luận thân phận thế nào đều rất trọng đại, vì vậy đến xin chỉ thị Thánh Tôn!

Trung niên áo bào tím có chút gật đầu, như có điều suy nghĩ. Suy ngẫm một lát liền nhẹ giọng cười cười.

- Ngươi ngược lại thông minh! Tâm cơ thâm hậu. Mà thôi, vì người như thế chậm trễ nhất thời nửa khắc, cũng không sao.

Lại nói:

- Vị Chí Cảnh kia khí cơ cực kỳ lạ lẫm, lại có chút quen thuộc, khiến cho người thật hiếu kỳ! Vừa vặn cũng có thể thuận tiện gặp lại, xem thử rốt cục là nhân vật của thế giới nào, rõ ràng vô thanh vô tức, đã thành tựu Thánh Cảnh Tôn Giả --

Tiếng nói hạ thấp, trước mắt vô số trọng hư không đã nhao nhao vặn vẹo.

Không gian mà Lục Thiên Thanh dùng suốt nửa canh giờ mới vượt qua ở trước mặt trung niên áo bào tím lại hoàn toàn không tồn tại khái niệm ‘ khoảng cách ’ gì cả.

Chỉ một bước, đã đến trong Tinh Hỏa Vi Trần Trận bên ngoài Cửu Tuyệt Tử Ngục.

Ánh mắt thâm thúy, xa xa nhìn ra hư không.

Lúc này, Lâm Huyền Sương ẩn ở bên ngoài mấy chục thế giới trong nội tâm cũng chợt sinh cảm ứng.

TRong Quân Thiên Cung bỗng nhiên đứng lên. Rồi sau đó hơi than thở nhẹ.

Làm sao lại kinh động đến vị nhân vật này chứ?

Dùng tình huống của mình hôm nay, lúc này người này dưới sự chuẩn bị, căn bản không làm gì được hắn cả.

Không khỏi phát sầu, lúc này chẳng lẽ chỉ có thể cầu nguyện đệ tử kia của nàng có thể bình an không việc gì, tự cầu phúc sao?

Trong đôi mắt đẹp lưu chuyển quang mang, rồi sau đó ánh mắt liếc qua, liền trông thấy Tịnh Âm bên cạnh sắc mặt tái nhợt nhắm chặt mắt, chắp tay trước ngực, trong miệng niệm niệm.

Chỉ nghe vài câu, đã biết đây là kinh văn cầu phúc. Lâm Huyền Sương lập tức cười lạnh:

- Cửu Tuyệt Tử Ngục là nơi nào. Dù là ngươi kiếp trước, dự ngôn chi lực cũng chưa chắc có thể dùng. Huống chi hôm nay, còn chưa thức tỉnh túc tuệ kiếp trước chứ!

Tịnh Âm giật mình, thần sắc trên mặt lại càng lo sợ không yên.

- Huyền Sương Thánh Tôn, Chung Thủy Phật hiện giờ đang gặp nạn đúng không? Tịnh Âm vừa rồi chỉ cảm thấy hãi hùng khiếp vía, không biết nguyên do, chỉ biết là có quan hệ đến Chung Thủy Phật. Nhưng có thể nguy hiểm đến tánh mạng, trong đó lại có chút chuyện xấu --

- Dừng! Ngươi trí nhớ kiếp trước còn chưa tỉnh, thần thông chi lực ngược lại đã tụ tám phần.

Lâm Huyền Sương nghe vậy liền khinh thường hếch môi:

- Tánh mạng không ngại, chỉ là có chút phiền toái thôi. Dù thế nào cũng là đồ đệ duy nhất hợp ý Lâm Huyền Sương ta. Nếu không nắm chắc vạn toàn, sao có thể để hắn đi Tử Ngục chịu chết được?

Tịnh Âm lại vẻ mặt hồ nghi, có chút không tin.

Sự khống đáng tin của vị Huyền Sương Thánh Tôn này nàng đã lĩnh giáo qua một lần, có chuyện đào hầm hại người như vậy sao? Đến nay, nàng mỗi khi nhớ tới chuyện ngày ấy cũng vẫn có một loại dục vọng không hiểu. Hận không thể bóp chết Huyền Sương Thánh Tôn mới tốt.

Phát ra từ bản năng, nhiều lần suýt nữa không khắc chế được.

Lâm Huyền Sương hồn nhiên chưa phát giác ra, thấy thần sắc Tịnh Âm, trên mặt càng khó chịu.

- Ngươi có biết Nhiên Tủy Huyết Linh Chú của Lục gia không?

- Nhiên Tủy Huyết Linh?

Tịnh Âm chớp chớp lông mày, sao lại không nghe nói? Tông Thủ gần đây, tựa hồ bị môn chú thuật này tra tấn cực thảm.

Ngày đó gặp rủi ro, trốn đến Thương Linh thế giới, tựa hồ cũng vì vậy.

- Cấm thuật của Lục gia Cửu Tuyệt Tử Ngục có phần giống với Nhiên Tủy Huyết Linh chú, cơ hồ có thể coi là đồng nguyên mà sinh. Ngoài ra, Lục gia hàng năm gần 3000 đệ tử chết trong Tử Ngục vì tai nạn, huyết tủy nguyên linh của bọn họ cũng có hơn phân nửa đều bị Tử Ngục cấm trận hấp thu. Mà hiện giờ trên người Tông Thủ, đúng là có Huyết Linh Chú trên người --

Nói đến đây, Lâm Huyền Sương lại cảm thấy không đúng, khẽ lắc đầu:

- Ta với ngươi nói chuyện này để làm gì? Nói ngươi cũng không hiểu. Chỉ cần biết được, hắn hôm nay mặc dù lâm vào hiểm địa. Nhưng trong tuyệt cảnh lại có một đường sinh cơ. Nói không chừng, còn có thể nắm giữ huyết mạch mạnh nhất của Phần Không Lục gia nữa.

Tuy nói như vậy, nhưng trong nội tâm lại có chút không xác định.

Muốn thăng Phần Không chi huyết đến tầng cao nhất, dễ vậy sao?

Hành trình của Tông Thủ trong Cửu Tuyệt Tử Ngục cũng gian nan hơn người khác nhiều lắm

Không có chết mất điên mất, đã là cực kỳ khó được rồi.

Không khỏi nghĩ xem mình có nên gọi vị sư tôn khác kia của Tông Thủ đến hay không.

Có hai người ở đây, dù là vị bên kia, cũng không dám lỗ mãng. . . Cùng một thời gian, trong Cửu Tuyệt Tử Ngục, Tông Thủ đang liên tiếp thuấn di bỗng nhiên nhìu mày lại, mắt nhìn phía chân trời.

Nơi này vẫn là ở tầng thứ sáu, một mảnh thế giới giăng đầy băng tuyết, gọi là Băng Luân Tử Ngục.

Âm lực trải rộng, hàn khí phiêu tán. Giờ cũng đang là buổi trước, chính là lúc cấm thuật phát tác.

Nhưng lại có vô tận chi hàn, xuyên vào trong cơ thể.

Giống như có vô số băng hàn chi luân đang thiết cát trong Nguyên Hồn.

Công kích trực tiếp hồn thức của người, luận về đau đớn còn trên cả tầng năm

Tông Thủ tự suy nghĩ qua một lần, toàn bộ ý thức đều bị đông lại, hoàn toàn không có năng lực suy nghĩ .

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK