Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Càng có thể tái sinh vô tận, chỉ cần xá lợi bất diệt, thân thể chính là có thể khôi phục không có chừng mực.

Dù thương thế có nặng như thế nào đi nữa, cũng không thương đến căn bản. Gần kề chỉ thua kém bất tử bất diệt chi thể của cường giả Chí cảnh mà thôi.

Tông Thủ lại cường hành áp ức, chống cự lại hấp dẫn một bước lên trời này. Chỉ là tận lực dùng hồn niệm điều khiển cái lực lượng mênh mông vô cùng này.

Lần nữa mở mắt ra, trong con ngươi Tông Thủ là hàn mang hơi hiện, hờ hững nhìn về phía đối diện.

Nếu là Nhiên Tủy Huyết Linh không phát tác, người này ở trong mắt hắn bất quá chỉ là tôm tép nhãi nhép, không đáng để vào trong mắt.

Mà giờ này khắc này, cũng đồng dạng là trong nháy mắt có thể diệt sát!

Vừa đúng lúc thấy Lục Hi Thần kia lại là vung kiếm lên, khiến cho kiếm quang đầy trời kia trùng quyển tới.

- Môn kiếm trận này của ta, có tên gọi là Phần Hư Vô Vọng kiếm trận, khởi nguyên từ thượng cổ khí tu, chính là một trong những đệ thập đẳng thánh linh bí điển của Lục gia truyền lại. Hôm nay ngươi có thể may mắn chết dưới kiếm trận này, có thể cảm giác vinh hạnh mới đúng.

Từng cái kiếm ảnh thật nhỏ theo tiếng nói của Lục Hi Thần mà rơi xuống.

Hơn ngàn vạn cái kiếm ảnh giống như là đại hà cuồn cuộn, từ cự đại vòng xoáy ở trên trung khung mà đánh xuống.

Vừa đi được nửa đường liền dấy lên vô số bạch diễm, di thiên cái địa, thanh thế ngập trời.

Trên mặt Tịnh Âm là không còn chút huyết sắc, chợt bước lên phía trước một bước, vừa muốn bảo hộ ở trước người Tông Thủ, đã bị ý niệm cường tuyệt của Lục Hi Thần ép cho không thể động đậy.

Tông Thủ tức thì lạnh giọng cười cười, ánh sáng quanh thân bỗng nhiên bắt đầu vặn vẹo.

Một bên là dần dần ảm đạm, bên kia nhưng lại là sáng rực vô cùng.

Ngón trỏ phải gảy nhẹ, liền muốn đem thứ đáng ghét không biết sống chết ở trước mắt này một kích mà diệt.

Chỉ là sau một khắc, chợt nghe được một tiếng quát lạnh cách đó không xa:

- Dừng tay! Lục Hi Thần, nếu như ngươi dám ở chỗ này của ta giết người, bần ni cho dù là ngọc thạch câu phần, cũng muốn cầu một cái công đạo.

Kiếm thế của Lục Hi Thần đúng là cứng lại, tất cả phi kiếm đều dừng ở giữa không trung.

Mấy người theo tiếng kêu nhìn lại, liền chỉ thấy Hiểu Nguyệt thiền sư kia, chính là sắc mặt âm trầm, từ dưới vách núi đạp bộ đi tới.

Ánh mắt như là đao phong, nhìn chăm chú vào thanh giáp nam tử:

- Thủy Nguyệt am ta, chính là do Phủ chủ chính miệng đồng ý mới xây dựng nên. Ích cư thế ngoại, không truyền Phật hiệu, không nhận hương khói, cũng chưa từng tham dự phân tranh thế tục. Hai mươi năm cho tới nay đều là theo quy cách, chưa từng vượt qua. Lục Hi Thần ngươi hôm nay tới đây hành hung, chẳng lẽ là muốn vi phạm hẹn ước năm đó sao?

Lục Hi Thần kia chau mày, sau đó lại giãn ra. Nhìn xem Tịnh Âm, lạnh lùng mỉa mai cười nói:

- Năm đó Phủ chủ đáp ứng ngươi xây dựng cái tự am này, chính là có dụng ý khác, cũng không phải là vì để ngươi chứa chấp trọng phạm của Viêm Thiên phủ ta cùng với người không rõ lai lịch bậc này.

- Ngươi là chỉ Tịnh Âm? Như thế mà nói, hôm nay ngươi lấy cớ tìm kiếm vị trọng phạm của Viêm Thiên phủ, nhưng thật ra là có dụng ý khác, mà chính là nàng ?

Khí thế của Hiểu Nguyệt không giảm mà cường thịnh lên, lại tiến lên phía trước mấy bước :

- Tịnh Âm nàng mấy ngày trước dĩ nhiên đã xuất gia. Đã không còn ở trong thế tục, cùng Lan gia không còn liên quan gì nữa. Phủ chủ đã từng đồng ý, chỉ cần là người của Thủy Nguyệt am ta, chưa từng vi phạm quy củ, thì không cần bị binh đao gia thân, dùng thế quy trói buộc ! cái tà niệm này của Lục Hi Thần ngươi, vẫn là sớm thu hồi thì mới tốt.

Lục Hi Thần kia nghe vậy lại cười cười:

- Sau khi xuất gia, liền thoát khỏi thế tục, cùng với Lan gia không còn liên quan, đây là quy củ ngươi định ra? Hôm nay ta liền nhất định phải đưa nàng mang đi, ngươi muốn như thế nào?

Sắc mặt của Hiểu Nguyệt lúc này mới biết đổi. Rồi sau đó là chắp tay trước ngực thi lễ, thần sắc lạnh lẽo như băng:

- Sau mười ngày, là kỳ hạn ước định giao phó hài đồng. Nếu thí chủ nhất định phải như thế, bần ni chỉ có thể trái với điều ước. Khi đó xin mời các hạ tự mình cho Phủ chủ một cái công đạo.

Khuôn mặt của Lục Hi Thần lập tức lúc trắng lúc xanh. Lấy ánh mắt khát vọng lẫn không cam lòng nhìn chòng chọc Tịnh Âm.

Rồi sau đó là thấy Tông Thủ, trong mắt là sắt cơ lập lòe.

Trong lòng hắn có kiêng kỵ, không làm gì được hai nữ ni này. Nhưng người ở trước mắt này, giết cũng không sao.

Chỉ là Hiểu Nguyệt kia, sau đó lại mở miệng:

- Người này cùng sư môn của Hiểu Nguyệt có sâu xa, nếu như ngươi dám mảy may động đến hắn, bần ni đồng dạng thà làm ngọc vỡ không làm ngói lành!

Hai mắt của Lục Hi Thần nhắm lại, cuối cùng là hừ lạnh một tiếng:

- Mà thôi, mười ngày thật không? Ngươi cũng chỉ có thể bảo vệ bọn hắn mười ngày mà thôi, Lục Hi Thần ta là chờ được, khi đó lại nhìn ngươi còn có thể làm gì.

Sau khi nói xong, vẫn lạnh lùng phẩy tay áo một cái, nghênh ngang rời đi.

Lông mày Tông Thủ nhấc lên, đến cùng là vẫn thu hồi hồn niệm.

Những nguyện lực này, có thể không sử dụng, vẫn là không dùng thì tốt nhất.

Mà đợi đến khi thân ảnh của người này rời đi xa xa, chợt nghe Tịnh Âm kia, dung nhan đau khổ thở dài:

- Lại khiến cho thí chủ phải sợ hãi! Nói đến cũng buồn cười, hiện nay Thủy Nguyệt am ta bảo toàn, lại đúng là vì ước hẹn năm đó với Viêm Thiên Phủ chủ. Viêm Thiên phủ nàng năm đều lựa chọn cái thai có tư chất tuyệt hảo của các thai phụ, dùng bí pháp cấm thuật của Lục gia dựng dục, giao cho Thủy Nguyệt am ta trông nom, để cho các nàng có thể bình an sinh đẻ. Hôm nay mặc dù là may mắn có thể kéo dài chút ít thời gian, nhưng ở trong tâm ý, thật sự là áy náy khó có thể bình an. Hiểu Nguyệt nghiệp chướng nặng nề, trong vòng mấy chục năm, không một ngày không bị lương tâm tra tấn.

Tông Thủ khẽ giật mình nhìn về phía chân núi. Nghĩ rằng trách không được lại có nhiều nữ nhân mang thai như vậy.

Bình an sinh nở, sau đó hài nhi đều bị Viêm Thiên phủ bắt đi, rút Tiên Thiên Hỏa Nguyên Tủy ra sao?

Như thé mà nói, Hiểu Nguyệt này nhưng cũng là có thể giết.

Tịnh Âm kia cũng là bất phẫn mở miệng nói:

- Sư tôn cần gì chuốc khổ như thế? Ngươi ban đầu cũng là bị bất đắc dĩ, hai mươi năm trước liền đi bốn phía hành y tế thế, phổ tế chúng sinh, cứu được không biết bao nhiêu người? Lục Viêm Thiên kia dùng tính mạng của mấy triệu người uy hiếp, sư tôn mới không thể không như thế. Có thể bảo vệ 3000 dặm địa vực này được bình an, sư tôn nên là công đức vô lượng.

Thần sắc của Hiểu Nguyệt lại như cũ vẫn là ảm đạm, lắc đầu không nói.

Tông Thủ nhưng lại không nghe nữa, nguyên do ở trong đó, hắn cũng không nguyện biết được, cũng vốn là không có quan hệ gì với hắn.

Chỉ âm thầm kỳ quái, Lục Hi Thần này rõ ràng là không nhận ra hắn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK