Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không có đi nghĩ lại, Tông Thủ liền kiềm chế tâm niệm, Huyễn Tâm Kính chiếu qua, chỉ thấy một đạo ánh đao như dải lụa, nhưng lại như chứa cả Thiên Địa chém nhanh tới.

Tông Thủ cũng không đi ngăn cản, trong tay áo lại một đầu rùa đen hiện thân.

Khởi động cự thuẫn, chợt nghe ầm một tiếng.

Thần hình Bích Hỏa Huyền Quy hơi lui, rồi sau đó thần sắc lại thoáng uể oải.

Một đao của cường giả Thần Cảnh, mặc dù là nó, cũng khó mà ngăn cả.

Tông Thủ đứng trên lưng nó chưa từng nhúc nhích. Lại có một đạo ánh đao màu bạc từ trong tay áo trượt ra.

Bay bổng, tựa hồ không có sức mạnh. Nhìn như không nhanh, lại trong nháy mắt đã đến trước người tên cường giả Thần Cảnh kia.

Người này vốn cười lạnh, nhưng chỉ trong một phần ngàn cái nháy mắt, trong mắt đã lộ ra vẻ hoảng sợ.

Vô cùng kinh ngạc nhìn về phía Tông Thủ. Sau đó hai mắt nửa mở nửa khép, chỉ là tâm niệm càng ngưng trọng.
Thời gian, tăng tốc!

Không gian, gấp!

Nhân quả, đảo ngược!

Vận mệnh, định tỏa!

Sinh tử, nghịch chuyển!

Tuổi thọ -- thiêu đốt!

Chỉ trong một hơi, đã là mười năm thọ nguyên thiêu đốt hầu như không còn, cũng khiến uy năng một đạo kia lập tức tăng vọt gấp ba!

Người nọ chỉ nhìn Tông Thủ, giữa mi tâm đã có một điểm huyết hoa nổ tung

Ánh đao màu trắng bạc xuyên thủng tuỷ não. Mà trên gương mặt, vẫn tràn đầy vẻ không dám tin.

Ba ngày sau, Tông Thủ mồ hôi đầm đìa, hành tẩu treeb một mảnh bích hải triều khởi mãnh liệt.

Tầng thứ bảy tên là Linh Hải Tử Ngục, phóng mắt nhìn ra xa, chỉ thấy tất cả đều là nước biển xanh lam.

Khiến người rất dễ chịu, nhưng trong nước thâm lam tinh khiết kia lại bao hàm kịch độc.

Ngoài ra, thế giới này cũng không chỉ là khiến các loại đại đạo pháp tắc vặn vẹo.

Hành tẩu trên mặt biển, lúc nào cũng đều có nguyên từ chi lực vượt qua tầm thường nghìn lần thậm chí mấy nghìn lần.

Không chỉ thân hình phải thừa nhận trọng áp gấp nhiều lần trước kia.

Mà dù là vật trong Càn Khôn Đại cũng không thể may mắn thoát khỏi

Khiến người thời thời khắc khắc, đều có hung hiểm vào rơi vào trong nước, mà lại căn bản không nơi đặt chân nghỉ ngơi.

Cấm thuật ở nơi này khác với mấy tầng trước.

Là phong! Cương Phong mạnh mẽ thời thời khắc khắc, không ngớt không dứt, chưa từng dừng.

Chẳng những kích thích khiến trên bích hải nổi lên từng đợt sóng cồn ngập trời. Mà càng mang theo vô số âm lực đánh sâu vào xương tủy.

Chẳng những đau nhức không kém hơn băng luân ngục mà nếu không chống cự thì càng sẽ trực tiếp khiến khí huyết tủy nguyên của người khác triệt để mục nát suy sụp, cướp đoạt thọ nguyên.

Ngay vào một ngày trước, Tông Thủ liền từng trông thấy một tu sĩ tiên cảnh trung kỳ không chống đỡ nổi rơi vào trong biển.

Chỉ 60 tức mà ngay cả hài cốt cũng không còn, ngay cả huyết thủy cũng không tồn tại.

Cũng không biết trong nước biển, đến cùng là độc tố dạng gì, rõ ràng ngay cả tu sĩ Tiên giai cũng hoàn toàn không cách nào chống cự.

Tông Thủ lúc này, cũng đã vô cùng mỏi mệt, mồ hôi đầm đìa. Mỗi khi đi trăm dặm đều cần dừng lại thở dốc.

Cương phong không dứt kũng khiến khí huyết nghịch hành trong thể nội hắn chưa từng dừng lại.

Cũng không biết phải chống đến khi nào mới chấm dứt.

Trong Càn Khôn Đại, đồ vật có thể vứt bỏ đều đã trống rỗng.

Vừa vặn thân thể lại như mang chì, vô cùng trầm trọng. Lúc này còn có thể chèo chống, lại hận không thể chìm vào trong biển, chết đi thì tốt hơn.

Kỳ thật dùng Bích Hỏa Huyền Quy thay đi bộ, có thể nhẹ nhõm hơn không ít.

Nhưng nếu vậy, muốn lúc nào cũng thuấn không chuyển dời, lại có chút không tiện. Ngược lại gia tăng thêm gánh nặng.

Ngược lại Lục Vô Bệnh bên cạnh tình hình lại tốt hơn Tông Thủ không ít.

Khí cơ thông thuận, mặt nạ che khuất nhìn không ra biểu lộ. Bất quá trong ánh mắt cũng hơi ẩn hàm vẻ buồn rầu.

Có thể là thấy Tông Thủ đã sắp đến cực hạn nên mở miệng khuyên nhủ:

- Quân thượng tại sao phải khổ như vậy? Huyền Diễm Thánh Tôn, chỉ sợ sớm đã biết chỗ chúng ta. Hiện giờ dù đi gấp thế nào cũng chỉ vô dụng. Tầng thứ 8 hung hiểm, chẳng bằng dừng lại nghỉ ngơi một lát, thoảng qua khôi phục rồi tính tiếp --

Tông Thủ hắc một tiếng, thần sắc hờ hững. Lục Vô Bệnh nói như vậy, hắn sao lại không biết.

Giờ này khắc này, liền có một đạo ý niệm cường hoành đến, khiến cho Tông Thủ sinh ra lòng cúi đầu bái phục lăng quang vào trong thần hồn hắn.

Đó là thần niệm uy áp so với nguyên từ chi lực của thế giới này còn khiến hắn càng có cảm giác cố hết sức hơn.

Là Huyền Diễm!

Đang ở một chỗ trong Tử Ngục, thậm chí là bên ngoài Cửu Tuyệt Tử Ngục từ trên cao nhìn xuống. Lạnh nhạt tĩnh quan, cũng không hề có ý che dấu.

Bất quá chỉ lực áp bách kèm theo hồn niệm kia thôi đã khiến hắn cảm giác khó có thể thừa nhận rồi.

Người nọ tựa hồ không muốn ra tay với hắn, lại cao cao tại thượng, mang theo ý trêu tức.

Mang đến cho người cảm giác như một quân vương vô cùng tôn quý đang quan sát một con chuột lẻn qua trước người hắn vậy.

Một con chuột khiến hắn cảm thấy hơi hứng thú --

Không có sát niệm, lại cũng chưa từng thu hồi hồn áp. Mang theo một cổ lãnh ý khiến người lạnh thấu xương tủy cứ như vậy im im lặng lặng áp qua. Lại thiếu chút nữa khiến cho hắn, không chịu nổi gánh nặng.

Hoặc là vì này đang chờ xem hắn khi nào sẽ sụp đổ, khi nào lọt vào biển.

Càng có ẩn ẩn ý cưỡng bức hắn cúi đầu bái.

Ý niệm kia phảng phất như đang nói, chỉ cần Tông Thủ hắn nhận sai thì sẽ buông tha cho hắn.

- Không sao!

Thở sâu thở ra một hơi, Tông Thủ liền cười một tiếng, vô cùng sáng lạn.

Có thể là đã quen, lại có thể là phân ra tâm, thống khổ của Nhiên Tủy Huyết Linh chú và khí huyết nghịch lưu đã không thể ảnh hưởng đến tâm thần hắn nữa.

Dưới cổ áp bách này, trong lòng ngược lại có một cổ lệ khí trước nay chưa từng có tồn tại trong lồng ngực.

Cũng chẳng biết tại sao, tóm lại là tuyệt đối không nguyện mất mặt chịu thua trước mặt người này, bị hắn chê cười.

Hắn cũng cũng không biết thực chất mình lại quật cường như vậy. Nói dễ nghe là háo cường, chấp nhất. Khó nghe chính là không biết sống chết --

Bất quá hắn hiện giờ dù sao đã lâm vào tuyệt cảnh, cần gì cúi đầu với người khác chứ?

Tựa hồ phát giác được suy nghĩ của Tông Thủ, cổ Chí Cảnh hồn niệm kia bỗng nhiên tăng cường.

Thần hình Tông Thủ lập tức nhoáng một cái, dưới chân lảo đảo, suýt nữa đã rơi vào biển.

Sau nửa ngày mới cuối cùng gắng gượng được.

Lục Vô Bệnh bên cạnh hồn nhiên chưa phát giác ra, trong mắt tràn đầy vẻ ngạc nhiên.

Sao lại đến mức này?

Lúc này hắn cũng biết, trong cơ thể Tông Thủ tình hình khác thường, hơn phân nửa là bị Nhiên Tủy Huyết Linh chú ảnh hưởng. Nhưng dùng nội tình hùng hồn của Tông Thủ sao có thể đến tình trạng tựa hồ muốn sụp đổ như thế này chứ?

Tông Thủ không đi để ý tới, nháy mắt khi thần niệm tăng áp lực, toàn thân cốt cách hắn nổ vang từng đợt, hồn niệm cơ hồ bị nghiền nát, lại vẫn mạnh mẽ chống đỡ lấy.

Rồi sau mang theo cổ áp lực thật lớn kia đi về phía trước.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK