Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

112: Thuật Ngữ Tình Yêu Chưa Được Tải Xuống 15


Cố Kinh có chút không tin tưởng mình đã đoán sai, truy hỏi cô: "Cậu không thích Lăng Mặc?"
"Vì sao tôi lại thích cậu ta?"
Cố Kinh nói đương nhiên: "Đa số nữ sinh trong trường học đều thích hắn.

"
Hoa Vụ ra vẻ bí hiểm: "Tôi không thích hùa theo số đông.

"
Cô gái nhỏ nghiêm mặt, gằn từng chữ một nói những lời này, hơi có chút khí thế.

Cố Kinh không biết vì sao lại đột nhiên cười rộ lên, bả vai rung rung.

Hoa Vụ: "! ! "
Bệnh tâm thần.

Cố Kinh cười một hồi lâu, vất vả lắm mới thu nụ cười lại, "Vậy sao cậu lại nhằm vào họ?"
"Tôi vui.

" Thiếu nữ có chút hung trừng mắt nhìn hắn: "Chuyện của thiếu nữ xinh đẹp cậu bớt quản lại!"
"! ! " Phụt!
Cố Kin nhịn xuống mới không cười ra tiếng.

Sao trước kia hắn lại không phát hiện ra bạn học Lâm Du này thú vị như vậy chứ.

! !
! !
Ăn cơm trưa xong, Hoa Vụ ngồi ở nhà ăn chơi điện thoại một lát.

Chủ nhiệm lớp chờ mọi người nghỉ ngơi xong một chút, kêu mọi người đi ra sân, phân công nhiệm vụ buổi chiều —— tâm sự.

Hoa Vụ từ chối cái hoạt động này.

Cô lại không phải là người tâm sự.

Buổi sáng làm cỏ, buổi chiều làm người tâm sự, cô là cái gì?!
Hoa Vụ lực bất tòng tâm đứng ở dưới bóng cây, khoanh tay nghe chủ nhiệm lớp nói chuyện.


Ánh mắt lại nhìn bên kia.

Nhạc Mạn Nhi vốn dĩ bị an bài ở phòng trống nghỉ ngơi, ai biết cô ta lại tự đi ra, nói mình không có chuyện gì, có thể tham gia hoạt động buổi chiều.

Nói còn rất chân tình thật lòng, nói buổi sáng khiến mọi người phải tìm cô ta, băng khoăn, buổi chiều không thể lại phiền các bạn họ làm phần của cô.

Chủ nhiệm lớp thấy cô ta kiên trì như vậy, cũng không ngăn trở.

"Giả vờ cái gì chứ! ! "
"Thật không quen nhìn cậu ta như vậy, cả ngày quấn lấy Lăng Mặc, người ta để ý đến cậu ta không?"
"Tôi nghe nói buổi sáng là cậu ta tự đi theo Lăng Mặc ra ngoài, không biết cậu ta muốn làm gì, kết quả lại rơi xuống hố.

"
"Đó không phải là tự làm tự chịu à! ! "
Hoa Vụ đứng ở phía trước hai nữ sinh, hiển nhiên là fan của Lăng Mặc có địch ý rất lớn với Nhạc Mạn Nhi.

Tầm mắt Hoa Vụ dừng ở trên người các cô một lát, ý cười giữa lông mày sắp không áp chế được.

Hoa Vụ quyết định làm cho Nhạc Mạn Nhi một cái thẻ trải nghiệm nữ chính.

Chỉ muốn làm nữ chính, lại không muốn gánh vác trắc trở của nữ chính, làm sao được!
Hoa Vụ duỗi tay, chụp lấy bả vai của một nữ sinh phía trước.

Nữ sinh kia quay đầu lại, hơi ngoài ý muốn: "Lâm Du? Làm cái gì?"
Mấy hôm trước Lâm Du đột nhiên thay đổi kiểu tóc, nhìn qua còn xinh đẹp lên không ít.

Nhưng cô vẫn độc lai độc vãn, không lui tới với mọi người.

Nữ sinh thấy Hoa Vụ giương khóe môi lên cười, trong mắt ánh sáng lưu chuyển, linh động lại giảo hoạt.

Thời tiết giữa trưa rất tốt nhưng không hiểu sao sau lưng nữ sinh lại có chút lạnh lẽo! !
! !
! !
Lúc này những người già trong viện dưỡng lão đang nghỉ trưa cho nên chủ nhiệm lớp không lập tức phân công nhiệm vụ, mà kể cho họ nghe lai lịch của viện dưỡng lão này.

Ngôi làng này nằm ở bên ngoài thành phố Ngân Giang, rất gần thành phố.

Thôn này cũng là thôn lớn nhất quanh đây, người trẻ tuổi đều rời khỏi nơi này, có người đi đến những nơi xa hơn, có người mua phòng ở thành phố Ngân Giang.

Có nhiều con cái không muốn để người già sống cùng họ.

Có nhiều người muốn đưa người già đi cùng, nhưng những người đó lại không quen, một hai phải quay trở lại thôn nơi họ lớn lên.

Vì vậy có rất nhiều người già sống một mình trong thôn.

Họ càng lớn tuổi, ở nhà một mình, không có người chăm sóc, rất dễ xảy ra tai nạn! !
Hai năm trước đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy, viện trưởng chính là lấy tiền của mình ra, dùng trường tiểu học bỏ đi trong thôn, cải biến thành viện dưỡng lão.

Mọi người ở nơi này, không cầu cuộc sống tốt bao nhiêu, chỉ cần có người làm bạn, có thể chiếu cố lẫn nhau.

Sau lại có một ít người trẻ tuổi biết đến nơi này, mà dưới tình huống người già nhà mình không muốn theo chân họ sống, đã chủ động để bọn họ ở nơi này, mỗi tháng đóng phí sinh hoạt cho viện dưỡng lão.

Chủ nhiệm lớp đem lời nghe được từ chỗ viện trưởng, toàn bộ kể lại cho học sinh một lần.

Chờ thời gian nghỉ trưa của những người già kết thúc, lúc này chủ nhiệm lớp mới vỗ tay, "Được rồi, bây giờ bắt đầu phân tổ.

"
Trong tay chủ nhiệm lớp có một cái hộp.

"Mọi người rút thăm, hai người một tổ, phụ trách một người cao tuổi.

"
Hoa Vụ ở giữa đi lên, giấy trong tay là một con số.

Con số giống nhau chính là một tổ.

Hoa Vụ lấy được số chín.

Một bạn học khác hét to tìm đồng đội.

Hoa Vụ vẫn mãi không nghe thấy có người kêu số chín.

! ! hỏng rồi!
Ông trời sẽ không để cô và Lăng Mặc cùng một số chứ?
Hoa Vụ đi tìm Lăng Mặc, vừa lúc nghe thấy có một nữ sinh hỏi Lăng Mặc là số mấy.

Lăng Mặc giọng điệu lạnh băng phun ra một chữ chín.

Hoa Vụ che mặt.

Đã quên cái người cha ruột không đáng tin cậy này!
"Bạn họ Lâm rút được số mấy thế?" Cố Kinh không biết từ chỗ nào vọt tới.

Hoa Vụ gấp tờ giấy trong tay lại, Cố Kinh thoáng cái đã nhìn thấy.

"Sao lại không cùng một số với tôi! ! " Cố Kinh thì thậm một tiếng, xoay người đi, rất nhanh đã trở về, lấy đi giấy trong tay cô, trực tiếp đưa cho cô một tờ khác.

Thiếu niên mở tờ giấy trong tay hắn ra, "Vậy là chúng ta sẽ cùng một tổ.

"
Hoa Vụ không muốn cùng Lăng Mặc làm trung tâm tai nạn, nhưng cũng không muốn để cho Nhạc Mạn Nhi và nam chính cùng nhau, ảnh hưởng đến hiệu quả của thẻ trải nghiệm của nữ chính.

Cố Kinh nhét giấy của cô cho một nữ sinh khác.

Hoa Vụ trầm mặc, rốt cuộc cũng không cự tuyệt.

So với nam chính gây phiền toái thì cùng Cố Kinh - ứng cử viên cho người công cụ này tốt hơn.

Sau khi phân tổ xong, bắt đầu phân công người già.

Hoa Vụ và Cố Kinh lấy được cái tên Ngụy Tùng Nguyệt.

Cửa phòng của người già đều dán tên, cũng không cần lo lắng không tìm được.

Hoa Vụ nâng cằm, tùy ý nói: "Tôi còn có chút việc, cậu đi qua trước đi.

"
"Chuyện gì, tôi có thể giúp cậu không?" Cố Kinh đặc biệt nhiệt tình.

"Không thể.

"
"! ! "
! !

! !
Nhạc Mạn Nhi không có phân cùng Lăng Mặc một chỗ, rất là thất vọng.

Nhưng Lăng Mặc cũng không ở cùng một chỗ với nguyên nữ chính Lâm Du, Nhạc Mạn Nhi lại thở phào nhẹ nhõm.

Cô liếc mắt nhìn Lăng Mặc cách đó không xa, mấy ngày nay cũng không biết Lăng Mặc xảy ra chuyện gì! !
Phớt lờ cô ta.

Sáng nay hắn rõ ràng ở phía trước, nhưng mình ngã xuống kêu to như vậy, hắn thế mà đều thờ ơ.

"Mạn Nhi.

" Hai nữ sinh đột nhiên gọi Nhạc Mạn Nhi lại.

Nhạc Mạn Nhi nhìn về phía hai nữ sinh tới, không biết các cô gọi mình làm cái gì.

Ngại Lăng Mặc còn cách đó không xa, cô lộ ra nụ cười: "Làm sao vậy?"
"Chúng ta có thể đổi một chút không?" Một trong những nữ sinh nói.

"Vì sao nhỉ?"
"Sáng nay lúc chúng ta đến, với bà cụ kia có chút không vui, hiện tại bọn mình ở chung rất khó xử! ! "
"Cái này! ! "
"Mạn Nhi, bọn mình biết cậu tốt nhất mà.

" Nữ sinh giữ chặt lấy cô, nói to, "Cậu tốt bụng như vậy, sẽ giúp chúng mình đúng không.

"
Cô gái không cần tiền mà khen ngợi cô, đội lên đầu cô những chiếc mũ đầy màu sắc.

Nhạc Mạn Nhi nghĩ các cô có thân như vậy sao?
Nhưng Lăng Mặc cũng bị động tĩnh bên này làm cho ghé mắt qua, ánh mắt dừng lại trên người cô, Nhạc Mạn Nhi đột nhiên gật đầu: "Được.

"
Nam chính thích nữ chính, chính là bởi vì cô ấy thiện lương, vui vẻ giúp đỡ người khác.

"Cám ơn cậu nha Mạn Nhi.

"
Cô gái cảm ơn, sau khi hỏi tên của người già chỗ cô, vội vã rời đi.

Chờ Nhạc Mạn Nhi phục hồi tinh thần, nhìn tên trên tờ giấy trong tay cô, đột nhiên ngơ luôn! ! người này! !.

113: Thuật Ngữ Tình Yêu Chưa Được Tải Xuống 16

Phòng Ngụy Tùng Nguyệt.

Phòng của bà lão này được dọn dẹp rất sạch sẽ, bà mặc một bộ đồ hoa, hòa ái đón tiếp bọn họ.

Sau khi Hoa Vụ đi vào, đầu tiên là chọn công việc: "Cậu làm việc đi."

So với làm việc, tiếp chuyện cũng không phải không thể.

Điều kiện có hạn, có để hạ thấp điểm mấu chốt.

Cố Kinh không ý kiến.

Nhưng cậu ta còn chưa bắt đầu làm, bà Ngụy đã ngăn lại, "Phòng này bà lau dọn mỗi ngày. Không dơ đâu. Hai đứa ngồi đi...... nói chuyện với bà là được rồi. Sáng nay cậu trai này biểu diễn múa kiếm cho chúng ta xem, rất thú vị......"

Buổi sáng Cố Kinh nhất chiến thành danh*, thắng được sự yêu thích của mọi người, nói hai ba câu đã làm cho bà Ngụy ôm bụng cười to.

*Nhất chiến thành danh: đánh một trận chiến đã nổi tiếng.

Cố Kinh mỉm cười mà nói: "Nếu như bà thích, cháu lại biểu diễn cho bà một khúc nhé?"

"Được."

Cố Kinh liền tìm một cành cây khô cầm vào.

Hoa Vụ bị bắt xem Cố Kinh biểu diễn.

Hoa Vụ xem một lát, phát hiện Cố Kinh chắc là đã từng luyện tập, không phải tùy tiện khua bậy bạ.

......

......

Bên này Hoa Vụ bị bắt xem biểu diễn, bên Nhạc Mạn Nhi lại khổ sở.

Cùng một nhóm với cô ta là một nữ sinh, gọi là Chu Ngọc.

Mới đầu Chu Ngọc biết Nhạc Mạn Nhi đổi đối tượng chăm sóc với người khác, cũng không để ý lắm, dù sao cũng như nhau.

Nhưng chờ bọn họ tiếp xúc với bà lão này rồi, Chu Ngọc lại có ý kiến lớn với Nhạc Mạn Nhi.

Bà lão này tính tình rất kém, bọn họ đi vào chưa đầy mười phút, đã bị bà ta mắng hết năm phút.

Bà lão mắng xong, kiêu căng ngạo mạn chỉ huy bọn họ quét dọn phòng, giống như bọn họ tới làm người hầu của bà ta vậy.

Bà lão này không thích ở sạch.

Quần áo không giặt đắp đống một chỗ, thêm cả quần áo trên người, đều có mùi hôi.

"Giặt sạch hết cho tôi, các cô còn không phải tới làm việc cho tôi sao, bảo làm gì thì làm đi. Trừng gì mà trừng, con nhóc này, có biết kính già yêu trẻ không?"

"Còn mấy cái tủ, cái bàn đó, đều phải lau sạch cho tôi...... đứng đó làm gì? Làm việc đi! Còn muốn tôi mời các cô hay sao?"

Bọn họ làm việc, bà ta còn ở một bên nói mát, chanh chua, cực kỳ khó nghe.

Nói bọn họ làm không nghiêm túc, chỗ này lau chưa khô, chỗ kia chưa rửa sạch, chỗ đó làm rơi đồ của bà ta.

Bà lão lại chỉ vào Nhạc Mạn Nhi: "Cô, múc nước cho tôi ngâm chân."

Nhạc Mạn Nhi: "???"

Mới buổi chiều, ngâm chân cái gì?

Nhạc Mạn Nhi biết bà lão này, cô ta xem truyện gốc, người nữ chính gặp phải chính là bà ta......

Dưới sự đối đãi kiên nhẫn của nữ chính, thay đổi thái độ với nữ chính, nữ chính có được sự nể phục của Lăng Mặc và các học sinh khác.

Lúc đọc truyện, cô ta đã rất không thích nhân vật bà lão này.



Nhưng cô ta nghĩ, nữ chính có thể, sao cô ta lại không thể?

Mấy hôm nay Lăng Mặc quá mức lạnh nhạt với cô ta, cô ta muốn biểu hiện thật tốt một phen.

Cô ta làm y hệt như nữ chính đã làm trong sách.

Nhưng không có tí hiệu quả nào.

"Tuổi còn nhỏ mà tâm thuật bất chính*." Bà lão ngâm chân, miệng vẫn không ngừng, "Nói cô hai câu cô đã trừng mắt, trừng cho ai xem."

*Tâm thuật bất chính: lòng mang nhiều âm mưu hại người lợi mình.

Nhạc Mạn Nhi nghẹn lời, cô ta nào có.

"Sao, tôi nói cô, cô không phục?"

......

......

Bịch ——

Chậu rửa chân nằm lăn lóc trên lối đi, nước đổ khắp sàn nhà.

Nhạc Mạn Nhi và Chu Ngọc bị đuổi ra ngoài.

"Cút! Cút đi!!"

Tiếng bà lão quát lớn, tất cả mọi người đều nghe thấy, không ít người từ trong phòng ló đầu ra xem.

Chu Ngọc với Nhạc Mạn Nhi bị người ta đánh giá, Chu Ngọc cảm thấy thật mất mặt, quay sang nói Nhạc Mạn Nhi: "Cậu dựa vào cái gì mà tự tiện đổi người?! Hỏi ý kiến tôi chưa?"

Chu Ngọc nói xong thì khóc lóc chạy đi.

Nhạc Mạn Nhi vừa ngẩng đầu lên đã thấy Lăng Mặc từ trong phòng đi ra, đúng lúc hắn nhìn qua hướng này, lông mày đẹp đẽ nhíu lại.

Ánh mắt đó làm Nhạc Mạn Nhi cảm thấy thật chật vật.

Tại sao nữ chính có thể, cô ta lại không thể?

Cô ta cũng dụng tâm* mà!

*Dụng tâm: chân thành làm gì đó.

Nhạc Mạn Nhi không cam lòng, nhưng cũng không dám vào lại, cúi đầu đi mất.

Đi đến một phòng cuối cùng, cô ta thoáng thấy có người đang dựa vào cửa, cô ta vốn định nhanh chóng đi qua, lại cảm thấy hình dáng của đối phương khá quen, theo bản năng ngẩng đầu nhìn.

Hoa Vụ dựa vào cửa, cười như không cười nhìn cô ta.

Biểu cảm này......

So với hôm ở trong lớp đó, giống nhau như đúc.

Trong lòng Nhạc Mạn Nhi tự nhiên hốt hoảng, tim đập nhanh hơn, thậm chí không dám nhìn Hoa Vụ, chạy trối chết.

Hình như Nhạc Mạn Nhi biết là không thể trực tiếp đối đầu với nữ chính, chưa từng tự mình đối phó Lâm Du.

Đều là thông qua Liễu Vũ Hi tách Lâm Du ra, liên tục làm Lâm Du không có thời gian đụng phải nam chính.

Hoa Vụ nhìn bóng dáng hoảng loạn của Nhạc Mạn Nhi, lắc đầu thở dài.

Nữ chính tuy là ngốc, nhưng trong lòng cô ấy thật sự không có oán hận, làm chuyện gì cũng dụng tâm, cố hết sức mà làm.

Cho dù là kiểu nữ chính nào thì cũng đều kiên trì với sơ tâm của mình.

Không như Nhạc Mạn Nhi là một kẻ phá hoại, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, không có điểm dừng, không có nguyên tắc.



Chỉ muốn có hào quang nữ chính, lại không muốn gánh vác trắc trở. Đây cũng là lý do không thể để yên cho bọn họ.

Mỗi thế giới đều đang cân bằng, ổn định phát triển, đột nhiên xuất hiện một kẻ phá hoại mang theo 'virus', toàn thế giới đều sẽ lâm vào nguy hiểm.

Giữ gìn hòa bình thế giới thật khó mà.

Hoa Vụ quay đầu nhìn về trong phòng.

Cố Kinh không có hứng thú với việc bên ngoài, ngồi trên ghế dựa trò chuyện hăng say với bà Ngụy.

Bà Ngụy là một người trí thức, từng tham dự chương trình phổ cập tri thức cho nông thôn, nói tới mấy chuyện này, có thể nói là thao thao bất tuyệt*.

*Thao thao bất tuyệt: nói mãi không ngừng.

Cố Kinh cũng rất hăng hái, là một người biết lắng nghe.

Hoa Vụ thở dài một hơi: "Haizz......"

Bà Ngụy gọi cô lại, cười tủm tỉm vẫy tay: "Cháu gái, sao cứ thở dài thế." Hoa Vụ uể oải tới cực điểm: "Cứu vớt thế giới quá mệt mỏi."

Bà Ngụy hình như không để câu nói trẻ trâu đó của Hoa Vụ trong lòng, chỉ cho đó là ngôn ngữ mạng của người trẻ, "Ha ha ha ha, người trẻ phải có lúc bốc đồng, các cháu sẽ là trụ cột vững vàng trong tương lai."

Hoa Vụ về lại ghế dựa, "Trụ cột vững vàng còn chưa kịp lớn hết đã sắp bị chặt đứt."

Bà Ngụy: "Đứa bé này sao lại bi quan như thế, nhìn bạn học của cháu đi, thoải mái bao nhiêu."

Hoa Vụ nhìn Cố Kinh đang cười tươi như hoa.

Haizz......

Cậu ta thì thoải mái.

Thoải mái tới mức cuối cùng chết mất xác.

......

......

Nhạc Mạn Nhi không kiên trì như nữ chính, sau khi rời khỏi phòng cũng không quay lại nữa.

Chu Ngọc chịu ủy khuất, chắc là oán giận với bạn thân chuyện Nhạc Mạn Nhi chưa hỏi ý cô ta đã đổi đối tượng chăm sóc với người khác.

Nhạc Mạn Nhi vốn dĩ vì chuyện của Lăng Mặc mà không được chào đón trong đám nữ sinh, sau việc này lại càng không được chào đón.

Bốn giờ chiều, mọi người gần như đều đã giúp mấy người lớn tuổi dọn dẹp xong.

Hoa Vụ trực tiếp đi tìm chủ nhiệm, lấy cớ chuẩn bị đi về.

Giờ còn không đi thì không xong.

Cô không muốn bị nhốt ở đây đâu.

Lúc này còn sớm, trong thôn làng có xe buýt, hoàn toàn có thể tự đi về, cho nên chủ nhiệm đồng ý rất nhanh.

Hoa Vụ đi ra ngoài, không có ý định ngồi xe buýt, ngược lại đi về phía một chiếc xe tư nhân ven đường.

Giữa trưa cô đã đặt xe xong.

Từ đây về nhà không xa lắm, chi phí cô có thể trả được.

Cô vừa mới mở cửa xe ngồi lên, cửa bên cạnh cũng bị mở ra, Cố Kinh ngồi lên.

"Tôi cũng về." Cố Kinh nghiêng đầu, cười xán lạn: "Bạn học, cho đi nhờ một đoạn nhé."

Mắt Hoa Vụ hơi tối lại, quan sát cậu ta một lát: "Cậu trả tiền."

Cố Kinh đồng ý ngay: "Được."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK