Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

143: Tiểu Sư Muội Gia Nhập Ma Tộc Rồi 9


"Bí cảnh sắp đóng lại rồi." Hạnh Giang chỉ vào Lạc Ảnh đang bất tỉnh, "Ngươi định làm gì với hắn?"
"Ra ngoài rồi thì vứt ra." Hoa Vụ nói giọng đương nhiên: "Ở ngoài có người của Kiếm Tông, bọn họ sẽ nhặt đi."
"Ngươi......!Mục đích ngươi bắt hắn là gì?"
"Bảo vệ hắn đó." Hoa Vụ nghiêng đầu: "Không phải ta đã nói rồi sao."
"......"
Sao Hạnh Giang biết được, nàng nói bảo vệ, là bảo vệ thật.
Nhưng bảo vệ thế này......!Có hơi quá không?
......
......
Ngoài sơn cốc.
Hôm nay là thời điểm bí cảnh đóng lại, những người vốn đang chờ đợi ở trấn nhỏ, tấp nập đến sơn cốc.
"Không biết lần này sẽ thu hoạch được gì."
"Bí cảnh Linh Tiêu, hai trăm năm mới mở ra một lần, hẳn là có không ít thứ tốt bên trong."
"Kỳ ngộ* tương đương với nguy hiểm, ta thấy sống sót đi ra mới là quan trọng nhất."
*Gặp/Tìm được người/vật gì đó tốt, có lợi cho bản thân.
"Cầu phú quý trong nguy hiểm, không có ít tinh thần mạo hiểm, sao có thể làm nên việc lớn."
Ngay lúc mọi người đang bàn tán sôi nổi, cửa vào bí cảnh bất ngờ sáng lên, đất trống bị một đám người đông đúc lấp đầy.
"Ra rồi!"
"Sư tỷ, chúng ta ở đây!"
Người có tông môn tiếp ứng, sau khi đi ra liền đi ngay về hướng tông môn.
Không có ai tiếp ứng, lập tức rời đi.
Bên phía Kiếm Tông, chuyện thứ nhất các đệ tử ở bên trong làm sau khi ra ngoài là đi tìm đại sư huynh của bọn họ.

"Đại sư huynh có ra chưa?"
"Có thấy đại sư huynh không?"
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Người của Kiếm Tông trong sơn cốc còn chưa rõ có chuyện gì, đã nghe tiếng kêu ở phía xa: "Đây không phải là đại sư huynh của Kiếm Tông sao?"
Đệ tử Kiếm Tông nghe vậy, lập tức chen lấn đi qua.
Lạc Ảnh nằm trên đất, bất tỉnh nhân sự.
"Mau!"
"Tránh ra, tránh hết ra!"
Người của Kiếm Tông bảo vệ Lạc Ảnh đi khỏi, để lại một đám người hai mặt nhìn nhau.
Đại đệ tử Kiếm Tông, đã xảy ra chuyện gì?
Hoa Vụ nhìn Lạc Ảnh được người ta nhặt đi, rồi mới theo đám Hạnh Giang đi khỏi đó.
Đám người Hạnh Giang muốn quay về Ma giới ngay, Hoa Vụ lấy gia nhập Ma tộc làm lý do, một hai phải theo bọn họ đi Ma giới.
"Ma giới không đơn giản như ngươi nghĩ, tuy trong cơ thể ngươi có ma khí, nhưng ngươi vẫn chưa phải Ma tộc, ngươi đến chính là tìm chết."
Hoa Vụ khiêm tốn thỉnh giáo: "Phải làm sao mới có thể nhanh chóng nhập ma?"
Khóe miệng Hạnh Giang hơi giật giật, "Ngay cả tâm ma ngươi còn không có, trong thời gian ngắn không có khả năng nhập ma."
Hoa Vụ vò đầu, hỏi tiếp: "......!Vậy bắt tâm ma ở đâu?"
Hạnh Giang: "......"
Ngươi nghĩ đó là cái gì?
Mỗi tâm ma đều có chủ thể tương ứng, chúng nó có chủ, ngươi bắt thì được gì?
Không thể bắt tâm ma, Hoa Vụ uể oải: "Không sao, ta sẽ kín đáo, ngươi dẫn ta đi vào là được, vào xong thì chúng ta đường ai nấy đi."
Hạnh Giang không cố gắng ngăn cản một người muốn tìm cái chết.
(Truyện được đăng tải DUY NHẤT và nhanh nhất tại wattpad Thời Lam Yên)
......
......
Hoa Vụ vốn tưởng rằng lối vào Ma giới sẽ là trận pháp thật ngầu, không được thì ít nhất phải có cái cửa, thấp nhất cũng là kết giới năng lượng.
Cô chưa bao giờ nghĩ tới......!nó là cái lỗ.
Lỗ chó!
Sao nữ chính có thể chui lỗ chó!
Mặt mũi của nữ chính biết để đâu!
"Ngươi chắc chứ?" Hoa Vụ chỉ vào cái lỗ lớn cực kì giống lỗ chó kia, hy vọng có thể nghe đáp án phủ định, "Đây là đường tới Ma giới?"
"Chắc." Hạnh Giang nói: "Khương cô nương, ngươi có vào hay không?"
Hoa Vụ: "......"
Vấn đề là có vào hay không sao?
Vấn đề là có bò hay không chứ?
Biểu cảm Hoa Vụ vặn vẹo một lát, xây dựng tâm lý cho bản thân một lúc lâu, khom lưng đi vào.
Miệng hang hơi nhỏ, nhưng bên trong đủ để người cong eo mà đi.
Gấu đen có thể thu nhỏ cơ thể thêm nữa, cũng không cần lo nó không qua được.
Hoa Vụ không nhịn được mà nói: "Lỡ như phía đối diện có Ma tộc đi lại đây, đụng phải nhau thì phải làm sao? Sao nhường đường được? Ai nhường ai?"
Đường chỉ đủ một người đi qua, ai nhường ai, là việc liên quan tới thể diện đó!
Hạnh Giang: "......"
Bọn họ còn chưa nghĩ tới việc này.

Hoa Vụ nói tiếp: "Lỡ như lối ra bị người ta chặn đánh, vậy chẳng phải là đi ra ngoài một người chết một người sao.

Đường hầm này cũng nguy hiểm quá đó."
Hạnh Giang: "......"
Đường hầm không dài, càng đi về phía trước càng rộng, cuối cùng còn có thể đứng thẳng lưng.
Hoa Vụ đã nhìn thấy lối ra phía trước.
Cô quay đầu lại nhìn Hạnh Giang: "Ma tộc các người song tiêu phải không?"
Tại sao cửa ra của Ma tộc lại là cổng lớn màu đen có khắc hoa văn!!
Mà phía Nhân tộc lại là lỗ chó!!
Hạnh Giang mỉm cười, "Khương cô nương, đi mau đi."
Cánh cửa kia bị đẩy ra, Hoa Vụ thấy bên ngoài là một cái đại điện.
Trong đại điện lạnh lẽo, không có một bóng người.
Hoa Vụ đứng ở cửa nhìn trái nhìn phải, nhấc chân ra ngoài.
Cô vừa dẫm lên nền đất màu đen của đại điện, cửa đại điện lại bị đẩy ra, kêu kẽo kẹt một tiếng.
Hạnh Giang đẩy cô vào lại trong cổng, nói nhanh: "Nửa canh giờ nữa ngươi hẵng ra, tự nghĩ cách ra ngoài, bị bắt đừng nói là chúng ta mang ngươi đi vào."
Hoa Vụ ngơ ngác nhìn cổng lớn bị đóng lại.
Cô mơ hồ nghe thấy một giọng nữ: "Có mang được người về không?"
"......"
Ngươi đối đãi với nữ chính kiểu gì thế!
......
......
Bây giờ Ma tộc có tất cả mười một vị ma quân, mỗi người quản lý địa bàn của riêng mình, nước sông không phạm nước giếng.
Giữa những ma quân này, cũng có mâu thuẫn và chiến tranh.
Vài thành trì của Ma giới, hôm nay thuộc về ma quân này, có lẽ ngày mai đã thuộc về ma quân khác.
Khác biệt lớn nhất của Ma giới và Tu chân giới là thảm thực vật và kiến trúc.
Phần lớn Tu chân giới có màu sắc diễm lệ, cây xanh khắp nơi.
Mà Ma giới nhiều thực vật màu tối, phối hợp với mấy tòa kiến trúc hình thù kỳ quái, cứ làm người ta cảm thấy âm khí ngập tràn.

Rõ ràng Ma giới cũng có mặt trời......
Hoa Vụ mặc một cái áo choàng cướp được của ma tu, gấu đen nắm một ma tu bị trói, chỉ đường cho cô.
"Phía trước......!Phía trước là thành hoang Bắc Âm mà ngài muốn tới."
Hoa Vụ đứng trên cồn cát, nhìn về hướng ma tu chỉ.
Mặt đất bên kia một màu đen tuyền, tạo thành một đường ranh giới rõ ràng với cát vàng bên này.
Hoa Vụ: "Bên trong không có ai chứ?"
"Ai lại rảnh rỗi mà tới chỗ quỷ quái đó chứ." Ma tu khóc không ra nước mắt: "Ngài có thể thả ta đi không?"
Tại sao hắn lại tham lam như thế chứ.
Nếu hắn không tham lam, cũng sẽ không lưu lạc tới tình trạng như bây giờ.
Biên giới của Ma giới và Tu chân giới luôn trong trạng thái đóng cửa, nhưng rào chắn ma thuật của hai giới thế nào cũng sẽ xuất hiện một số tình xuống ngoài ý muốn, đôi khi sẽ có tu sĩ vô tình rơi vào.
Gặp được tu sĩ như vậy, không khác gì nhặt được một con dê béo.
Hắn vốn tưởng rằng bản thân gặp may, gặp được một tu sĩ có vẻ không có tu vi.
Ai mà ngờ, nàng còn có một con ma thú trốn trong chỗ tối.
Ma tu nghi ngờ lúc đó nàng đang câu cá*......
*Hoa Vụ dùng bản thân làm mồi nhử để dụ mấy con cá như tên Ma tu này.
Nhưng hắn không có chứng cứ.
Hoa Vụ nhìn ra phía xa một lúc, thu tầm mắt lại: "Chỗ đó có vấn đề gì?"
"Ngài không biết......" Ma tu nói được một nữa, nhớ đến đây là một nhân tu, không biết lịch sử của Ma tộc, hắn vội nói: "Thành hoang Bắc Âm này, là địa bàn của vị ma quân thứ mười hai."
"Không phải Ma tộc luôn chỉ có mười một vị ma quân sao?"
"......!Đó là trong gần ngàn năm nay thôi." Ma tu nói.
Ngàn năm trước, Ma tộc có mười hai vị ma quân.
Thành Bắc Âm, là địa bàn của ma quân thứ mười hai..

144: Tiểu Sư Muội Gia Nhập Ma Tộc Rồi 10

Tác giả: Mặc Linh.

Edit by Thời Lam Yên.

====

"Sao bây giờ lại trở thành thành hoang rồi?"

"Ma quân Bắc Âm này, muốn thống nhất Ma tộc, khơi mào chiến tranh. Những ma quân khác đương nhiên không đồng ý, bắt tay với nhau đối phó hắn, cuối cùng thua trận, chết ở thành Bắc Âm, thi cốt không còn."

"Sau khi thua trận, thành trì không bị người ta chia cắt sao? Cái này đâu phù hợp với tư tưởng chung của Ma tộc các ngươi."

"...... Từ sau trận chiến đó, ở đây không giống như những nơi khác, nghe nói trước khi chết, vị ma quân kia đã ra lời nguyền, ma tu chết ở trong đó đều đã biến thành ma linh. Tóm lại là tà môn lắm, không phải chỗ gì tốt đâu." Ma tu run rẩy: "Ta khuyên ngươi tốt nhất không nên đi vào."

"Ồ." Hoa Vụ như có điều suy nghĩ: "Quả thật không thể tùy tiện đi vào."

......

......

Nữ chính là rơi thẳng vào cái chỗ này, sau khi trải qua một loạt trắc trở, thành công tháo bỏ phong ấn liền hôn mê bất tỉnh, chờ nàng tỉnh lại thì đã ở một chỗ khác.

Lúc ấy nữ chính đang vướng mắc chuyện khác, căn bản chưa từng tìm hiểu nơi nàng tháo bỏ phong ấn.

Mà Vân Cẩm Ngọc trọng sinh, không biết nữ chính phá phong ấn như thế nào, lại càng không biết nơi này.

Hơn nữa sau khi nàng ta trọng sinh, đã nhanh chóng phế đi tu vi và linh căn của nữ chính, cho nên chuyện này cũng trở nên không quan trọng.

Ma quân thứ mười hai...

"Tên hắn là gì?"

"Ai?"

"Ma quân thứ mười hai."

"Ồ...... Minh Trúc." Ma tu nói.

"Ngươi chắc chắn?"

"......" Ma tu bị nghi ngờ kiến thức lịch sử, hơi tức giận, "Ta chắc chắn, trong những ghi chép của Ma tộc viết rõ ràng."

Hoa Vụ: "......"

Vậy vị ma quân thứ mười hai này, xem ra chưa chết.

Dù sao sau này, hắn là BOSS cuối mà!

Nhưng lúc vị ma quân này lên sân khấu, không được giới thiệu bối cảnh, chỉ biết hắn ở sau màn bày mưu tính kế rất nhiều việc, hại những ma quân khác đến cha mẹ cũng không nhận ra, đều làm áo cưới* cho hắn hết.

*làm việc mà người khác được lợi còn mình thì không.

Hoa Vụ suy nghĩ một lát, thấy đây có lẽ là một cơ hội.

Nữ chính muốn trở nên oai phong lẫm liệt, lại không nói muốn gió* ở đâu, nếu gió ở ma giới...... cũng không có gì không thể đúng chứ?!

*Gió = phong, trong 'oai phong lẫm liệt'

Hai mắt Hoa Vụ sáng lên, tay phải nắm lại, đấm vào lòng bàn tay trái, cứ quyết định như vậy đi.

Kẻ mạnh hợp tác, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi!

......

......



Ma tu còn tưởng rằng Hoa Vụ nghe lọt tai lời nhắc nhở của mình, ai ngờ nàng quay đầu đã muốn dẫn hắn đi vào.

"......"

Đây là 'không thể tùy tiện đi vào' mà ngươi nói?

Dẫn hắn vào thì không tùy tiện nữa chắc!

"Ta chỉ là một ma tu bình thường, ngài buông tha ta đi." Ma tu quỳ rạp trên mặt đất, không chịu đi, bị gấu đen kéo về phía trước, tiếng gào khóc của hắn, nghe vừa thê thảm vừa đáng thương.

"Ngươi cũng đâu có ý định buông tha ta." Tốc độ của Hoa Vụ chậm lại, đi bên cạnh hắn, "Tại sao ta phải buông tha cho ngươi chứ?"

Ma tu: "......"

Thiếu nữ mặc áo choàng đen cười nhẹ, trong con ngươi đen láy phản chiếu cát vàng và bộ dạng chật vật của hắn, sự lạnh lẽo âm tự nhiên lan rộng trong lòng, cảm giác âm trầm và rợn người vây lấy hắn như thủy triều.

Một nhân tu, mang lại cho hắn cảm giác còn đáng sợ hơn một số ma tu.

Không phải sức mạnh của nàng, mà là khí chất kì lạ trên người nàng......

Ma tu tức giận mắng: "Nhân tu các người đều ác độc như vậy sao!!"

"Cũng tạm thôi." Hoa Vụ gạt một sợi tóc ra phía sau tai, mặt mày khẽ cong, "Ta khá đặc biệt."

"???"

......

......

Thành hoang Bắc Âm, thật sự là thành hoang.

Cả tòa thành đều bị sức mạnh to lớn phá hủy, chỉ còn lại một đống đổ nát.

Trên đất không một ngọn cỏ, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy một ít hài cốt.

Cả thành hoang không có một chút âm thanh nào.

(Truyện được đăng tại w a t t p a d Thời Lam Yên)

"Tại sao ngài lại muốn tới tìm chết chứ." Ma tu bị gấu đen giữ chặt, vẻ mặt như đưa đám, run rẩy đi tới, "Sống không tốt sao?"

Hoa Vụ chậc một tiếng, âm trầm mở miệng: "Sao ngươi biết bây giờ ta vẫn là người sống?"

"!!!"

Đồng tử ma tu chấn động kịch liệt.

Nàng chết rồi?

...... Đúng, tu sĩ bình thường, sao có thể giống như nàng?

Vù ——

Ma tu lạnh sống lưng, lông tơ dựng thẳng lên, kinh hãi nói: "Tiếng gì thế!"

"Gió."

"Không...... không phải gió." Ma tu lắc đầu, hắn xoay tại chỗ một vòng, tầm mắt nhanh chóng đảo qua bốn phía, "Không phải gió, ta muốn rời khỏi nơi này...... rời khỏi đây!!"

Rầm ——

Có thứ gì đó bị bị làm rớt, nện xuống mặt đất.

Vù ——



Trong không khí có một luồng gió thổi tới, gấu đen tát một cái qua đó, lại tát vào không khí.

Luồng gió kia vòng quanh một vòng, nhằm về phía Hoa Vụ.

Gấu đen lập tức túm lấy dây trói, dùng ma tu như công cụ mà ném qua.

Ma tu đụng phải luồng gió kia, không khí vặn vẹo một chút, mơ hồ thấy một bóng dáng ẩn hiện.

Gấu đen nhảy lên, bắt lấy cái bóng ẩn hiện kia, kéo nó ra khỏi luồng gió.

Sức chiến đấu của thứ này không quá mạnh, giãy giụa vài cái đã không còn động tĩnh, hóa thành ma khí, bị gấu đen hấp thu.

Hoa Vụ bình tĩnh đứng tại chỗ, "Vừa rồi là cái gì?"

"Ma linh......" Ma tu lúc này quỳ rạp trên mặt đất, thở hổn hển, "Lúc trước có rất nhiều ma tu chết ở Bắc Âm thành, những ma tu đã chết kia bị nguyền rủa, hóa thành vô số ma linh, cả ngày quanh quẩn ở chỗ này, không thể rời đi......"

"Bây giờ chúng ta còn ở phía ngoài, nếu như lời đồn ngoài kia là thật, vậy bên trong sẽ có ma linh mạnh hơn, ngươi căn bản không đối phó được!"

Ma tu sợ hãi, "Chúng ta đi ra ngoài đi, ta không muốn chết."

"Sợ cái gì." Hoa Vụ không có ý rời đi, "Yên tâm, ngươi chết ta sẽ chôn ngươi."

Ma tu: "..."

Ma tu tức giận đến mắng to.

Hoa Vụ tiếp tục đi vào bên trong, trên đường lại gặp phải mấy con ma linh, đều không mạnh lắm, toàn bộ trở thành khẩu phần lương thực của gấu đen.

Lúc sắp đi vào trong thành, rốt cuộc gặp được ma linh không dễ đối phó, hơn nữa số lượng cũng tăng lên.

"Nó không phải là đối thủ của chúng." Ma tu nhìn chằm chằm gấu đen đang bị đánh hội đồng, "Ngươi sẽ hại chết nó!"

Mắt thấy gấu đen sắp thua, Hoa Vụ đột nhiên đi qua, ngăn đằng trước gấu đen: "Chờ một chút, chúng ta đàm phán giao dịch đi."

Tất nhiên ma linh không muốn giao dịch gì cả, xông thẳng về phía Hoa Vụ.

"Chẳng lẽ các ngươi không muốn rời khỏi nơi này sao?" Hoa Vụ cũng không sợ hãi, nói to hơn, "Các ngươi bị nhốt ở đây suốt ngày, không cảm thấy buồn tẻ nhàm chán sao? Các ngươi không muốn được tự do, đi ra ngoài, tìm kiếm nhiều thức ăn ngon hơn sao? Không muốn để cho những người bên ngoài cũng nếm thử nỗi khổ của các ngươi khi ở chỗ này sao?"

Ma linh phanh gấp, thiếu chút nữa đụng vào mặt Hoa Vụ.

Khóe môi Hoa Vụ nhếch lên, giọng nói gần như dịu dàng: "Ta có thể giúp các ngươi."

Ma tu: "......"

Điên rồi!!

......

......

Mấy con ma linh đưa Hoa Vụ vào sâu bên trong.

Trong đống đất đá đổ nát, thỉnh thoảng lại có ma linh ló đầu ra quan sát bọn họ, thậm chí có con lao thẳng ra, nhưng bị con phía trước dẫn đường rống một tiếng, lại lui về trong khe hở.

Ma linh bay tới bên ngoài một tòa đại điện rách nát, nửa bên đại điện đã sụp xuống, bên còn lại cũng lung lay sắp đổ.

Ma linh chui vào trong điện từ lỗ hổng trên bức tường còn chưa sụp đổ.

Hoa Vụ chỉ huy ma tu đẩy những thứ linh tinh kia ra, sau khi đi vào lại phát hiện có một cầu thang dẫn xuống phía dưới.

Ma tu run bần bật.

Hắn cảm giác như bản thân đang đi đến địa ngục Vô Gián.

"Hì hì hì...... Đã lâu lắm rồi không có ai đến." Trong bóng đêm, một giọng nam không ra nam nữ không ra nữ vang lên, từ bốn phía tràn vào trong tai bọn họ, "Dạo này náo nhiệt thật."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK