Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tác giả: Mặc Linh.
Edit by Thời Lam Yên.
====
"Thấy không, đây là sức mạnh của đoàn kết."
Hoa Vụ đang dạy học cho một đám linh thể ở phía dưới.
"Trước kia các người đơn đả độc đấu, ai cũng có thể ức hiếp các người, nhưng chỉ cần đoàn kết thì sẽ là chúng ta bắt nạt......!giúp đỡ người khác.

Tuy rằng chúng ta không còn là con người, nhưng mà đức tính tốt đẹp như trợ giúp người khác, chúng ta hẳn là nên khắc vào linh hồn, để chúng ta giúp đỡ được càng nhiều người nhà hơn!!"
Kim Bất Thị ngồi một bên cắn hạt dưa.
Hắn cảm thấy cái này không gọi là học, cái này gọi là tẩy não......
Công ty của hắn chính là một cái tổ chức siêu nhiên bản bán hàng đa cấp.
"Quản lý, Thịnh tiên sinh tới."
Kim Bất Thị thuận miệng nói: "Để anh ta vào đi."
Thịnh Ý xách theo hộp đồ ăn vào cửa, Hoa Vụ vừa đúng lúc dạy học xong, để nhóm linh thể giải tán.
Bọn họ cũng không đi qua cửa, chui xuống đất, bò cửa sổ, xuyên tường......!mỗi người đều trổ hết sức mạnh của mình, gian phòng rất nhanh đã trống không.

Thịnh Ý đặt hộp đồ ăn ở trước mặt Hoa Vụ, "Hôm nay làm bánh táo và mì cho em."
Hoa Vụ ngồi im không nhúc nhích, Thịnh Ý bày biện ra hết cho cô, ngay cả đũa cũng đưa tới trong tay, chỉ thiếu mỗi tự tay đút.

Hiện tại bọn họ vẫn còn ở nhà ma của chú câm.

Thịnh Ý không nghĩ tới Hoa Vụ sẽ khám phá ra cách dùng mới cho la bàn Chu Tước, trực tiếp sử dụng như một kết giới, người như Chung đại sư tới đều không thể nhìn thấy tình huống bên trong.

Thịnh Ý nhìn Hoa Vụ ăn uống, "Hiệp hội bên kia có tiến triển gì không?"
"Chắc là sẽ nhanh chóng có tin tức......" Kim Bất Thị còn chưa nói xong, đã nhận được điện thoại của Chu Thăng, nhận xong điện thoại, hắn nhìn về phía Hoa Vụ đang húp mì sùm sụp: "Chu tiên sinh gửi tin tức tới."
Hoa Vụ ý bảo hắn nói.
"Chu tiên sinh nói hiệp hội đồng ý."
Kiểm tra siêu độ mỗi tháng của hiệp hội, sẽ biến thành giúp đỡ linh thể hoàn thành chấp niệm, cũng thu một loại phí nhất định với người nhà của linh thể.
Đương nhiên, nếu là yêu cầu quá mức, bọn họ có quyền cự tuyệt.
Về phần hại người, đương nhiên là nên siêu độ thì sẽ siêu độ, nên thực hiện theo quá trình thì thực hiện theo quá trình.
......
......
Giải quyết xong chuyện của hiệp hội Huyền môn bên kia, Hoa Vụ lại sáng lập công việc mới —— thành phố giải trí ma quái.
Đưa chuyện kiếm tiền âm phủ vào quá trình này.
Kim Bất Thị không thể không phục.
Mà ngày thường linh thể không có gì giải trí, đột nhiên lại có thể hưởng thụ niềm vui khi còn sống, vậy đương nhiên là phải hưởng thụ.
Trên người những linh thể đó ít nhiều đều có một vài thứ, có thể dùng để giao dịch.
Cho dù không có, cũng có thể dùng âm khí chi trả.
Nếu thật sự là không có tiền, còn có thể đến công ty làm công kiếm tiền.
Dù sao thì bây giờ nhà ma của họ đã mở ra không ít, mà Hoa Vụ đã quy hoạch xong một chuỗi khắp cả nước, rất thiếu nhân viên.
Ngành du lịch sản xuất cũng làm không tồi, hiện tại sẽ không có người Huyền môn bên kia đến gây rắc rối, cũng không cần lén lút nữa.
Chuyện buồn rầu nhất của Hoa Vụ gần đây chính là con búp bê kia của Thịnh Ý.

Cô phát hiện......
Con búp bê kia có thể tự mình cử động
Thỉnh thoảng cô ném nó ở ghế dựa, thỉnh thoảng lại ném ở trên bàn, nhưng chỉ cần cô đi ra ngoài, nó liền sẽ tự mình chạy vào trong ngăn tủ.
Mỗi lần Hoa Vụ tìm nó đều phải lục tung cả lên.
Sau khi Hoa Vụ tìm nó đến lần thứ N, rốt cuộc cũng mất hết kiên nhẫn, chỉ vào con búp bê uy hiếp: "Mi còn dám trốn đi nữa, ta sẽ chơi chết mi!"
Con ngươi đen nhánh của búp bê, dường như hơi đảo một chút.
"Nếu thật sự tính ra, ta chính là cha mẹ tái sinh của mi, mi trừng cái gì mà trừng." Hoa Vụ đập vào đầu búp bê một cái, "Cho ta một chút kính trọng đi!"
Búp bê: "......"
Thịnh Ý tiến vào đã thấy Hoa Vụ đánh búp bê.
Hắn làm bộ như không nhìn thấy, sau khi tiến vào thì ôm búp bê đi, đặt ở ghế dựa bên cạnh, sau đó ôm Hoa Vụ vào trong ngực.
"Làm gì?"
"Hối lộ em một chút."
Hoa Vụ buột miệng thốt ra: "Trước mặt con trai, không tốt lắm nhỉ?"
"????"
Con trai cái gì?
Thịnh Ý quay đầu nhìn búp bê trên ghế, biểu cảm trên mặt cứng lại.
Thịnh Ý căn bản mặc kệ búp bê, giữ chặt Hoa Vụ ở trong ngực, yên tâm hối lộ một chút, Hoa Vụ thích dương khí trên người hắn, đương nhiên sẽ không thật sự cự tuyệt.
......
......
Cả người Hoa Vụ dần dần tràn ngập ấm áp, cái ôm rộng lớn nóng rực như một ngọn lửa dán sát vào thiêu đốt cô.

Người đàn ông mang vẻ ngoài nhã nhặn trầm ổn, ẩn sâu trong xương cốt là dục vọng và điên cuồng, dường như chỉ có thể phát tiết ở trong giây phút này.
Mỗi lần bị hắn dán dán, Hoa Vụ đều có một loại ảo giác như mình sẽ bị hắn bóp nát, khảm vào trong thân thể.
Hoa Vụ hơi mở mắt ra, nhìn mặt mày tinh xảo trước mặt kia.
"Nhìn cái gì?"
Thịnh Ý dán vào cánh môi cô, hơi thở bất ổn hỏi.
Ánh mắt Hoa Vụ hơi rũ xuống, "Vì sao anh lại thích tôi?"
Vì sao......
Thịnh Ý trầm giọng, "Không biết, chỉ là cảm thấy trên người em có một loại khí chất hấp dẫn tôi." Thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy cô, là khi cô đang làm chuyện xấu, còn làm đến đúng lý hợp tình, phách lối đến cực điểm.
Nhưng hắn nhịn không được mà đem ánh mắt đặt lên trên người cô.
Bọn họ giống người cùng một thế giới.
"Tôi không thích anh, anh cũng không ngại?"
Thịnh Ý dán lên cánh môi mềm mại kia, trằn trọc một lát, nói: "Không ngại đương nhiên là giả."
Ai mà không hy vọng người mình thích sẽ thích mình chứ?
Hắn dừng một chút, "Tôi tự nhận mình lớn lên không tệ, vì sao em không thích tôi?"
Rõ ràng người thích hắn nhiều như vậy.
Chẳng có lý do gì mà cô ấy lại không thích mình cả.
"Tình yêu khiến cho con người ta mất trí." Một người làm công có lý tưởng, không nên đặt suy nghĩ lên tình yêu!
"Nhưng hiện tại em không phải người."
"......" Hoa Vụ trừng hắn: "Có ý như thế kia là được, anh soi chữ với tôi có tác dụng gì."
Ta là người cũng sẽ không thích mi nha!
Ta chính là một người làm công có nguyên tắc!
Thịnh Ý cười nhẹ: "Vậy vì sao em lại cho phép tôi ôm em, hôn em?"
"......" Ai sẽ cự tuyệt một mỹ nhân chủ động chứ? Dù sao cô cũng sẽ không! "Thân thể và suy nghĩ là hai việc khác nhau."
"......"

Đây còn không phải gọi là cặn bã sao?
Còn cặn bã đến rõ ràng, đến lừa bạn cũng lười.
Thịnh Ý nhín vào đáy mắt Hoa Vụ, khóe môi khẽ nhếch lên: "Vậy hy vọng, Bạch tiểu thư chỉ nhận hối lộ của một người là tôi.

Nếu không......"
"Nếu không như thế nào?"
Người đàn ôm chặt cô, ở bên tai cô nói nhỏ: "Tôi cũng không biết chính mình sẽ làm ra chuyện gì đâu."
Hoa Vụ cười ra tiếng, không nói chuyện.
Thịnh Ý không biết cô có ý gì, nhưng cũng không hỏi, có một số việc không cần phải nói rõ, miễn cho nghe thấy những lời mình không muốn nghe.
......
......
Mãi một lúc lâu Thịnh Ý mới buông Hoa Vụ ra, một lần nữa ôm búp bê vào trong ngực.
Hắn cởi tây trang nhỏ của búp bê ra, lúc này Hoa Vụ mới phát hiện chỗ sau cổ búp bê có thể mở ra.
Thịnh Ý cũng không tránh cô, lấy cái mặt dây chuyền thỏ con ra, mở ra, đổ đồ bên trong vào.
Hoa Vụ từng nhìn thấy mặt dây chuyền thỏ con kia, lúc trước được treo ở trên ba lô của hắn, hình như hắn rất để ý.
"Rốt cuộc anh muốn làm gì?" Hoa Vụ chậc một tiếng: "Đây không phải là bạch nguyệt quang trước kia của anh chứ?"
Thịnh Ý cởi bím tóc nhỏ trên đầu búp bê ra, sửa sang mái tóc phía dưới, để búp bê ở đối diện cô: "Nó là một cậu bé."
Bộ dạng của búp bê, người bình thường đều nhìn được ra giới tính.
Hơn nữa trước đó hắn cũng mới nói người mình thích chính là cô xong, hắn lấy đâu ra bạch nguyệt quang......
Hoa Vụ: "Hiện giờ thích con trai cũng không phạm pháp......"
"Bạch tiểu thư, từ khi sinh ra tới hiện tại, tôi chỉ thích mình em."
"......".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK