Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tác giả: Mặc Linh.
Edit by Thời Lam Yên.
====
【Quý Uyển Vi sắp xếp cô gặp Sở Giang Thu lúc nào? 】Diệt Mông lười biếng cũng bị sốc bởi thao tác của Hoa Vụ.
"Không có nha."
【 Vậy cô sao lại nói như vậy?】
"Lừa hắn chứ sao."
【 Như vậy có tác dụng gì? Người ta không biết giải thích sao?】
"Quý Uyển Vi chắc chắn sẽ không thừa nhận nha, nhưng mà ngươi cảm thấy hiện tại Sở Giang Thu sẽ đối với cô ta vẫn tín nhiệm trăm phần trăm sao?
Ngươi nói hai người họ có thể cãi nhau hay không, nếu cãi nhau, Sở Giang Thu có thể lật lại một đống chuyện đã xảy ra của cô ta với họa sĩ kia không?
Quý Uyển Vi ở chỗ Sở Giang Thu chịu thất bại càng nhiều, thì thời gian cô ta logout càng nhanh.
Lại nói, cho dù hai người bọn họ tình cảm còn hơn vàng, không có hiệu quả gì, ta cũng không có tổn thất cái gì."
【......】
【 Cô thật độc ác a.】
"Ngươi biết cái gì, đây chính là kế hoạch B hoàn hảo!"
【Kế hoạch A hoàn hảo là cái gì?】
"Đánh gãy chân Quý Uyển Vi."
Diệt Mông hoàn toàn không có cảm thấy kế hoạch A có gì không ổn, ngược lại tràn đầy phấn khởi hỏi: 【 Vậy cô tại sao không thực hiện kế hoạch A?】
"......"
Hoa Vụ có chút chán nản.
Vòng tròn của cô cùng Quý Uyển Vi khác nhau, rất ít cơ hội gặp mặt.
Không tìm được cơ hội nào.

......
......
Sở Giang Thu cẩn thận nhớ lại lúc hắn cùng Tống Di gặp nhau, càng nghĩ càng thấy phải có chút quá trùng hợp.
Hơn nữa Tống Di trước sau có quá nhiều thay đổi.
Nếu như cô ta thật sự là ở bên cạnh mình diễn kịch......
Thế nhưng vì sao Quý Uyển Vi lại muốn làm như vậy?
Muốn nhắc nhở hắn, người mình thích là cô? Hay là muốn để Tống Di chiếm một vị trí ở bên cạnh mình, để cho cô có thể trở về bất cứ lúc nào?
Chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này khiến Sở Giang Thu đã không còn cách nào tin tưởng Quý Uyển Vi như trước nữa.
"Sở tổng, về công ty hay là......"
"Đến trang viên Huy Ánh."
Lương đặc trợ đáp một tiếng, quay đầu đi về hướng trang viên Huy Ánh.
Đó là nơi Quý tiểu thư ở......
Lương đặc trợ vốn cho rằng Sở Giang Thu muốn tìm Quý Uyển Vi, ai biết sau khi đến trang viên Huy Ánh, Sở Giang Thu ngồi ở phía sau bất động, đợi mười mấy phút, lại bảo hắn về công ty.
Từ khi Tống Di tiểu thư......
Lương đặc trợ càng ngày càng không hiểu Sở tổng.
Càng không hiểu rõ Sở tổng là thích tiểu thư Quý Uyển Vi hay là Tống Di tiểu thư, tình yêu thật khó hiểu.
......
......
Quý Uyển Vi đã vài ngày không có đi ra ngoài, trong phòng kéo rèm cửa kín mít, trên giường có một chỗ phồng lên, chứng tỏ bên trong phòng này có người.
Quý Uyển Vi nghĩ mãi mà không rõ, đến cùng là sai chỗ nào.
Vì sao lại cục diện hiện tại lại như này.
Cô kiểm tra người viết bài viết kia, nhưng mà là paparazzi, nói những cái tin đó là người khác gửi vào hòm thư của hắn, hắn cũng không biết là ai gửi.

Quý Uyển Vi thậm chí tìm cả người điều tra email kia, kết quả cũng không tra ra được tin tức gì hữu dụng.
Đối phương rõ ràng là đang ngăn cản cô tìm ra.
Hiện tại những cái đó trên mạng đã không còn nữa, thế nhưng mà ở trong vòng tròn này, ai mà không biết?
Những người kia đều đang nhìn trò cười của cô.
Cô bây giờ căn bản không dám đi ra ngoài tham gia bất kỳ hoạt động gì.
Quý Uyển Vi càng oán hận nguyên thân, tại sao lại muốn ở cùng với tên hoạ sĩ kia.
Cùng một chỗ coi như xong, tại sao đầu óc lại phát sốt muốn kết hôn......!Còn mang thai sinh non.
Hắn có chỗ nào hơn được Sở Giang Thu chứ?
Quả thực chính là đầu óc có bệnh!
Cô không thể ngồi chờ chết như thế.
Quý Uyển Vi đứng lên, tìm tới điện thoại bị mình ném sang một bên, lật đến số của Sở Giang Thu.
Trong điện thoại vang lên từng tiếng bíp lạnh lẽo khiến trái tim Quý Uyển Vi lạnh đi một nửa, cô kiên nhẫn gọi, không biết qua bao nhiêu lần, điện thoại rốt cuộc cũng được kết nối.
"Giang Thu......"
Âm thanh Quý Uyển Vi mang theo tiếng khóc nức nở: "Anh có thể tới đây một chuyến không, em rất khó chịu......!Em chỉ là muốn gặp anh một chút......!Giang Thu, anh vì sao không chịu tin tưởng em......Em không có lừa anh, em thật sự rất khó chịu......"
Đại khái là Quý Uyển Vi khóc đến quá thương tâm, người ở đầu điện thoại bên kia rốt cuộc đã đáp ứng đến.
Quý Uyển Vi lập tức đứng lên, đi trang điểm một cái nhìn qua càng tái nhợt.
Leng keng ——
Quý Uyển Vi nghe thấy tiếng chuông cửa, lập tức đi mở cửa.
"Giang Thu......"
Quý Uyển Vi sắc mặt tái nhợt, môi không còn chút máu, váy dài mỏng manh, đứng ở trước cửa, cười như không còn một chút sức lực nào.
"Anh đã đến."

Sở Giang Thu giọng điệu lãnh đạm: "Lúc bệnh thì đừng có mặc quần áo mỏng manh như thế."
Hốc mắt Quý Uyển Vi hơi đỏ lên, "Em biết là anh vẫn còn quan tâm em."
Sở Giang Thu không có trả lời, bảo Quý Uyển Vi trở về phòng nằm, Quý Uyển Vi lúc này đương nhiên phải ngoan ngoãn nghe lời.
Sở Giang Thu kéo rèm cửa ra, để tia sáng chiếu vào.
Quý Uyển Vi: "Giang Thu, em lúc đầu thật sự là bị hắn lừa, người em thích vẫn là anh......"
Sở Giang Thu lắng nghe Quý Uyển Vi nói.
Những lời này hắn đã nghe nhiều lần.
Mới đầu hắn cũng tin tưởng cô.
Thế nhưng......
Sở Giang Thu lấy ra một bản báo cáo đưa đến trước mặt Quý Uyển Vi: "Khoảng thời gian em phá thai là trước khi trở về nước, em vì trở về, nên đã tự mình đi phá thai đúng không?"
Tờ giấy kia rất mỏng, bị ánh nắng chiếu vào, nền trắng chữ đen, giống như một loại ma chú nào đó.
Môi tái nhợt của Quý Uyển Vi khẽ mở: "Em......!đó là......"
Thời điểm cô xuyên qua, Quý Uyển Vi đã mang thai.
Cô muốn trở về tìm Sở Giang Thu, nào dám đem đứa nhỏ này giữ lại.
Đương nhiên là cần phải phá hủy......
Đáy mắt Sở Giang Thu đều là vẻ thất vọng: "Em đã không còn là Quý Uyển Vi mà anh từng biết nữa rồi."
Vì mục đích riêng mà có thể giết con của chính mình, nhẫn tâm như vậy.
Cô đã sớm trở thay đổi đến mức không thể nhận ra.
"Giang Thu......"
"Giang Thu, anh đừng đi."
Quý Uyển Vi muốn kéo Sở Giang Thu ở lại, nhưng Sở Giang Thu không cho cô cơ hội này, nhanh chân rời khỏi phòng.
Cô đứng dậy đuổi theo, "Giang Thu, em không phải cố ý, em cũng không có cách nào......"
Sở Giang Thu dừng lại, Quý Uyển Vi cho rằng hắn đồng ý nghe, tiến lên mấy bước, giữ chặt cánh tay của hắn.
"Anh ta đối với em thật sự không tốt, em không thể sinh đứa bé này cho hắn.

Giang Thu em biết sai rồi, trước kia đều là em sai rồi......!Là em không nhận rõ được tình cảm của mình, cứ tưởng rằng những thứ lãng mạn không bị ràng buộc đó là những gì em muốn, nhưng mà hiện tại em đã biết rõ rồi, anh mới là người mà em muốn......"

Ánh mắt Sở Giang Thu rơi vào những ngón tay đã trở nên trắng bệch vì dùng của Quý Uyển Vi..
Hắn đưa tay, tách tay của Quý Uyển Vi ra.
"Chuyện của Tống Di, có phải là em sắp xếp không?"
Lời Quý Uyển Vi muốn nói, đột nhiên kẹt lại ở cổ họng.
Đáy lòng bắt đầu bồn chồn, hắn biết chuyện kia?
Chuyện vừa rồi, đã khiến Quý Uyển Vi hoảng hồn, không có cẩn thận suy nghĩ kĩ, cho dù là cảnh sát ở nước ngoài cảnh sát cũng không có tra ra được thì Sở Giang Thu làm sao có thể biết.
Mà Sở Giang Thu đem biểu cảm này của Quý Uyển Vi thu vào mắt, cũng cho là mình nói trúng, là cô cố ý đem Tống Di sắp xếp đi đến bên cạnh mình.
Đáy mắt hắn càng thất vọng, "Tại sao em lại muốn làm như vậy?"
"Em...!"
"Em thật không nghĩ tới......"
Sở Giang Thu dường như không muốn nói thêm gì nữa: "Quý Uyển Vi, anh thật sự rất thất vọng về em."
Sở Giang Thu rốt cuộc cũng không cho Quý Uyển Vi cơ hội, nhanh chân rời đi.
Quý Uyển Vi lấy lại tinh thần, lúc muốn đuổi theo thì Sở Giang Thu đã ngồi lên xe.
Quý Uyển Vi tuyệt vọng ngã xuống mặt đất.
Nhưng vào lúc này, Quý Uyển Vi đột nhiên nghe thấy một cái âm thanh quen thuộc......
"Uyển Vi?"
Âm thanh này, thân thể Quý Uyển Vi theo bản năng mà căng thẳng, kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Dưới ánh mặt trời, một bóng đen tụ lại thành một người trước mặt cô.
____
— Ngắm hoa trong sương —
Ngày cuối cùng của tháng tư, hẹn gặp lại vào tháng sau~
====
Đại Đại viết chương này vào cuối tháng tư mà giờ mới mới lết đến đây!!
Ngủ ngon~~.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK