Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tác giả: Mặc Linh.
Edit by Thời Lam Yên.
====
Hoa Vụ biết Diệp Chí Dương đưa cả mẹ Diệp cùng bố Diệp tới chỗ Nhan Huệ Vãn ở.
Lần trước cô đi bắt gian, đã xem qua bố cục nơi đó.
Tuy rằng có hai cái phòng cho khách, nhưng phòng ngủ chính còn không lớn bằng phòng cho khách ở cái nhà kia của cô, phòng cho khách có thể lớn đến mức nào?
Phòng khách thì càng không cần phải nói, hai người sinh hoạt thì vừa vặn, ấm áp lại thoải mái.
Nhưng mà hai người trở lên, phỏng chừng xoay một vòng ở phòng khách cũng ngại khó khăn.
Đừng nhìn mẹ Diệp trước đó rất thích Nhan Huệ Vãn, nếu thật sự sinh sống cùng nhau, không chừng bà ta có thể moi ra bao nhiêu tật xấu.
Cái người như mẹ Diệp này chính là chỉ có thể người khác theo bà ta.
Mặc kệ bà ta là đúng hay sai, chỉ cần không thuận theo tính bà, vậy bà cũng sẽ không thủ hạ lưu tình.
Càng không cần phải nói Hoa Vụ còn phí tâm tư bồi dưỡng bà ta.
Hoa Vụ tin tưởng, lấy công lao của mẹ chồng Diệp đây, cuộc sống của bọn họ nhất định sẽ rất náo nhiệt.
......
......
Sau khi Hoa Vụ dọn về Hạ gia, Hạ Hòe Phong và Văn Mạn Ngưng rất che chở cô con gái lầm đường lạc lối biết quay đầu này ——
Kỳ thật chính là giám thị.
Sợ cô hối hận, lại chạy tới hợp lại với Diệp Chí Dương.
Hoa Vụ đi đến cửa hàng, Văn Mạn Ngưng đều đến theo.
Hoa Vụ làm xong công việc, còn phải cùng Văn Mạn Ngưng dạo trung tâm thương mại và siêu thị......
Làm con gái thật khó.

"Tiểu Dư, con xem cái cà vạt này, bố con liệu có thích không?"
"Ngày hôm qua mẹ không phải nói bố không xứng mặc quần áo người mua sao?"
"......!mẹ có nói à?"
Hoa Vụ lấy điện thoại ra, trực tiếp mở file ghi âm.
"Cái đứa nhỏ này......" Văn Mạn Ngưng giận liếc cô một cái, "Con mau nhìn xem, cái màu nào đẹp?"
Ánh mắt Hoa Vụ nhìn đến cà vạt ở trong tay Văn Mạn Ngưng, cuối cùng banh khuôn mặt nhỏ: "Người trưởng thành đương nhiên là đều muốn."
Văn Mạn Ngưng phỏng chừng cũng khó có thể lựa chọn, cuối cùng quyết định nghe Hoa Vụ, đều mua.
Văn Mạn Ngưng thanh toán hoá đơn xong, xách theo túi đi ra, "Thời gian không còn sớm, hôm nay không đi dạo nữa.

Vừa rồi mẹ đi lên thấy có siêu thị, chúng ta đi mua đồ ăn đi, đợi chút nữa thì trở về."
"Vâng."
Nhân viên đi cùng không có quyền cự tuyệt.
Hoa Vụ phụ trách đẩy xe, Văn Mạn Ngưng phụ trách chọn đồ.
"Dì ơi cái này......"
Hoa Vụ kéo xe lui về, nhìn sang bên cạnh.

Mẹ Diệp và Nhan Huệ Vãn đang chọn thịt bò.
"Lúc trước Hạ Dư chính là mua cái này, cái này thịt bò này ăn ngon hơn những cái khác." Mẹ Diệp một bộ dạng ta rất có kiến thức, chỉ vào nhãn hiệu trên hộp.
Biểu tình Nhan Huệ Vãn rõ ràng có chút không nhịn được, cái này đương nhiên ăn ngon, một xíu như vậy nhưng mà hơn trăm đó!
Hạ Dư có tiền đương nhiên sẽ tùy tiện mua......
Nhan Huệ Vãn bỏ thịt bò mẹ Diệp lấy ra vào: "Dì, chúng ta đổi một loại khác, cháu cảm thấy cái loại này nấu lên hương vị càng ngon hơn."
"Ai da hai ngày trước cháu mua cái loại này sao? Cái đó không có ngon đâu."
Nhan Huệ Vãn không nghĩ tới mẹ Diệp sẽ kén ăn như vậy.
Cô ta ở nhà làm đồ ăn, mẹ Diệp thế mà còn nói không ngon.
Trước đó Diệp Chí Dương chính là đều là ăn cơm hộp cô ta làm, mẹ Diệp từ quê tới lại bắt bẻ như thế......
"Cứ mua cái này đi." Ngay cả giá mẹ Diệp cũng chưa xem, lại thả thịt bò trở về, "Cùng lắm thì bảo Chí Dương cho cháu phí sinh hoạt."
"......"
Phí sinh hoạt của Diệp Chí Dương cũng không đủ để bà ăn như vậy đâu!
"Tiểu Dư con nhìn cái gì đó? Muốn ăn thịt bò sao?" Văn Mạn Ngưng thấy Hoa Vụ không đuổi kịp, quay trở về tìm cô.
Hoa Vụ nén cười: "Không muốn ăn, chúng ta đi mua cá đi, không phải ngày hôm qua bố nói muốn ăn à."
"Ai muốn làm cho ông ta ăn." Văn Mạn Ngưng không vui: "Con muốn ăn cái gì, chúng ta liền mua cái đó."
"Con cũng muốn ăn cá."
Văn Mạn Ngưng bất đắc dĩ: "Hai bố con các người......"
Hoa Vụ và Văn Mạn Ngưng đi mua cá, lại đi chọn thứ khác nữa.
Chờ bọn họ đi tính tiền, Hoa Vụ vừa lúc thấy mẹ Diệp và Nhan Huệ Vãn tính tiền ở đằng trước bọn họ.
Văn Mạn Ngưng thì chưa từng thấy nhà thông gia trước, bà căn bản không quen biết, chỉ lo nói chuyện với Hoa Vụ.
Hoa Vụ nhờ Văn Mạn Ngưng đi lấy đồ giúp cô, chờ Văn Mạn Ngưng đi xa, Hoa Vụ lập tức hướng về phía Nhan Huệ Vãn chào hỏi: "Nhan tiểu thư, thật khéo nha."
"......"

"!!!"
Mẹ Diệp thấy ánh mắt của Hoa Vụ, phảng phất như cô là kẻ ác tội ác chồng chất gì đó.
Mà Nhan Huệ Vãn là ngoài ý muốn, cô ta thế mà còn có thể cười tủm tỉm chào hỏi với mình.
Thu ngân viên quét xong một món hàng cuối cùng, "Xin chào, tổng cộng 1626, xin hỏi trả như thế nào?"
Phản ứng đầu tiên của Nhan Huệ Vãn là đắt như vậy......!bọn họ cũng không mua bao nhiêu đồ.
Mẹ Diệp hiển nhiên cũng phát hiện này quá đắt.
Nhưng Hoa Vụ ở phía sau cười tủm tỉm nhìn bọn họ, hai người phụ nữ đồng thời dâng lên dục vọng thắng thua.
Nhan Huệ Vãn cắn răng một cái, "WeChat."
Nhan Huệ Vãn nhìn tin nhắn khấu trừ, tim đều rỉ máu.
Khoảng thời gian này cô ta tiêu không ít tiền.
Trả tiền xong Nhan Huệ Vãn liền hối hận, nhưng mà Hoa Vụ còn đâm chọc ở phía sau, nếu lúc này hoàn lại khoản kia, vậy không phải để cô ta chế giễu à.
Nhan Huệ Vãn căng da đầu cất đồ vào túi, "Dì, chúng ta đi thôi."
Thời điểm trước khi mẹ Diệp đi, còn không quên khoe khoang: "Hạ Dư, cô thấy không, không có cô, Chí Dương của chúng ta cũng có người chăm sóc."
Hoa Vụ oa một tiếng: "Vậy Chí Dương của các người thật đúng là lả lơi ong bướm đó."
"Cô nói cái gì đâu!"
"Dì......!đi thôi." Nhan Huệ Vãn giữ chặt mẹ Diệp muốn tìm Hoa Vụ lý luận, "Không cần chấp nhặt với cô ta."
Nhan Huệ Vãn đại khái là sợ Hoa Vụ ở trước công chúng, nói ra chuyện cô ta làm tiểu tam, lôi kéo mẹ Diệp nhanh chóng rời đi.
Rời đi thật xa, mẹ Diệp tránh khỏi Nhan Huệ Vãn, "Cháu lôi kéo dì làm cái gì, cháu không nghe thấy nó nói Chí Dương như thế nào à?"
Nói con trai bà lả lơi ong bướm!
Đây là cái từ gì!!
"Dì à, nơi này nhiều người như vậy, bị người ta vây xem không tốt." Nhan Huệ Vãn giải thích: "Cô ta chính là cố ý chọc giận chúng ta, dì chớ để cô ta hả dạ."
Nhan Huệ Vãn vất vả lắm mới trấn an mẹ Diệp xong, dẫn bà ta trở về.
Chờ về đến nhà, Nhan Huệ Vãn lôi kéo Diệp Chí Dương đi trong phòng.
"Chí Dương, sao hôm nay dì mua đồ luôn chọn thứ đắt vậy? Hôm nay đi siêu thị, em tiêu hết một ngàn sáu......"
"Cái gì?"
Nhan Huệ Vãn đem chuyện xảy ra vừa rồi nói lại một lần.
Gần chỗ bọn họ vốn dĩ có cái siêu thị, ngày thường cô ta đều mua đồ ở nơi đó.

Nhưng mẹ Diệp nói gần đây có cái siêu thị lớn, bà ta muốn đến đó đi dạo.
Trước đó Nhan Huệ Vãn cũng từng đi vài lần, đồ bên trong đồ tuy rằng có chút đắt, nhưng chọn chất lượng bình thường cũng có thể chấp nhận.
Cô ta nghĩ dì muốn đi, nên mang bà ta đi dạo, thỉnh thoảng xa xỉ một lần, ai biết bà sẽ chọn......!toàn đồ đắt như vậy.

Diệp Chí Dương nghe xong cũng nhíu mày: "Anh đi hỏi một chút."
Một lát sau Diệp Chí Dương mới trở về.
"Mẹ nói......!trước đó Hạ Dư đều là mua những cái đó, bà cũng không biết đắt như vậy." Diệp Chí Dương nói.
Thời điểm ở bên kia, đúng là mỗi bữa ăn của họ đều rất tinh xảo.
Cho dù Hạ Dư không rảnh, cũng sẽ đặt hàng ở trên mạng ship về.
Mẹ Diệp chỉ biết những cái bao bì đó, căn bản không biết giá cả.
Nhan Huệ Vãn nghe thấy cái tên kia liền cảm thấy khó chịu.
Diệp Chí Dương: "Đợi chút em chuyển tiền lại cho em."
"Em không phải ý đó......" Nhan Huệ Vãn vội vàng nói: "Tài chính của anh vốn dĩ đã eo hẹp, không cần vậy đâu."
"Chờ anh được phát tiền lương sẽ đưa em.

Anh sẽ nói với mẹ anh......!còm có nhà ở anh cũng đang tìm."
____
—— Ngắm hoa trong sương ——
Ngày mai hẳn là có thể viết vị diện mới.
Vé tháng nha các bảo bối, ném một cái ~~.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK