Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Kết quả giám định quan hệ cha con không có gì ngoài ý muốn, Văn Ẩn chính là con của cha Sở.
Văn Ẩn nhíu mày nhìn báo cáo ít ỏi kia, năng lực chịu đựng cũng được, không lộ ra bao nhiêu cảm xúc đặc biệt.
Hắn đặt tờ giấy xuống, nhìn về phía đối diện: "Cô muốn tôi làm gì?"
"Anh và Sở Giang Thu cùng một cha, vì sao hắn lại có thể sống tốt như vậy?" Hoa Vụ cười nói: "Anh không đi tranh đoạt gia sản, là không được."
Sở Giang Thu chính là sống quá tiêu dao tự tại!
Chúng ta nên tìm cho anh ta một cái gì đó để làm!
Văn Ẩn bị ý nghĩ của Hoa Vụ làm cho kinh hãi, "Cô muốn tôi cùng Sở....!Sở Giang Thu tranh giành gia sản? "
Bề ngoài hắn nhìn như bình tĩnh, nhưng nội tâm còn chưa hoàn toàn tiếp nhận sự thật này đâu!
Hoa Vụ gật đầu, hơn nữa rất chờ mong.
"Tôi không đồng ý thì sao?"
"Vậy thì anh lấy thân báo đáp."
"......"
Văn Ẩn cảm thấy bốn chữ lấy thân báo đáp này, không đơn giản như cô nói, cũng không phải cái ý kia của hắn.
Hoa Vụ có thể hàng năm lấy được danh hiệu xuất sắc nhất, khả năng tẩy não không phải chỉ là khoe khoang.
"Nếu tôi không đồng ý, cô muốn làm gì?"
Hoa Vụ trở mặt trong một giây, nghiêm túc lên: "Chàng trai trẻ, có ân không báo, sẽ bị xui xẻo." "
Văn Ẩn: "..."
Hoa Vụ lại cười nói: "Anh không muốn biết, tại sao mẹ anh lại đi nước ngoài? Cha ruột của anh, vì sao lại đối xử với mẹ anh như vậy?"
Văn Ẩn không biết nghĩ đến cái gì, thần sắc dần dần trầm xuống.
"Anh biết không?"
"Không biết, đây không phải là muốn chính anh tự đi tìm đáp án sao."
Hoa Vụ tuy rằng có kịch bản, nhưng hiện tại cô đang cầm kịch bản của nữ chính.
Đối với loại nhân vật phản diện này chỉ có thể biết sơ qua.

Bên trong kịch bản gốc, Văn Ẩn có thể đối đầu cùng với Sở Giang Thu, khẳng định không phải là vô duyên vô cớ.
Nếu hiện tại hắn đối với quyền lợi không có gì muốn theo đuổi, vậy khẳng định chính là phương diện tình cảm...!Mà người duy nhất có khả năng nói qua chính là mẹ của hắn.
"......!Cái này có lợi gì với cô? "
"Không phải anh nghe thấy rồi sao, Sở Giang Thu nhất định phải gây khó dễ với tôi." Hoa Vụ nhìn hắn: "Sau khi anh trở về, hắn cũng không có thời gian tìm tôi gây rắc rối.

"
Văn Ẩn hồi tưởng lại: "Cô lấy tôi hấp dẫn hỏa lực? "
Hoa Vụ nắm chặt nắm đấm: "Chỉ cần anh tranh giành, tôi có thể để anh thay thế hắn."
Văn Ẩn: "??? "
Trong kịch bản đại nữ chủ*, nam chính tuy quan trọng nhưng cũng không phải tuyệt đối quan trọng.
*Kịch bản đại nữ chủ: Lấy nữ chính là chủ, kịch bản xoay quanh nữ chính, như bộ này chính là kịch bản đại nữ chủ, xoay quanh Hoa Vụ.
Đổi nam chính cũng không phải là không thể.
Ai còn không thể mua một phần chứ!
Hoa Vụ cảm thấy kế hoạch này rất tốt.
Trước kia cô muốn làm, đáng tiếc công việc bị hạn chế, rất ảnh hưởng đến cô phát huy.
Nhưng bây giờ thì có thể!
......
......
Văn Ẩn cảm thấy Hoa Vụ là đang khoác lác.
Còn thay thế người ta...
Nhưng mà ngày hôm sau Hoa Vụ liền dẫn hắn đi gặp một người...!nói là đồng minh.
Văn Ẩn biết đối phương, Lăng Du...!đối thủ một mất một còn của Sở Giang Thu.
Đây là đồng minh của cô?

Lăng Du cẩn thận đánh giá Văn Ẩn, Văn Ẩn nhìn qua cũng chỉ hai mươi hai, hai mươi ba, vẫn là một tiểu thịt tươi rất trẻ tuổi, trông cũng đẹp trai, rất giống những tiểu bạch kiểm của giới giải trí.
Văn Ẩn chỉ là lúc điều tra Sở Giang Thu, nhìn thấy qua một ít tư liệu của Lăng Du, không có tìm hiểu kỹ.
Lúc này gặp mặt, chỉ cảm thấy vị Lăng tổng này quá mức...!lòe loẹt.
Hôm nay Lăng Du không mặc âu phục, mặc một chiếc áo thun hoa, quần cũng là quần bãi biển.
Tuy rằng ăn mặc rất bình thường, nhưng thân khí chất kia lập tức khiến cho hắn cùng người bình thường trở nên không giống nhau, phong lưu lại tiêu sái.
"Lăng Du." Lăng Du chủ động vươn tay.
"Văn Ẩn." Văn Ẩn tốt xấu gì cũng là người đã làm không ít chuyện lớn, cũng không sợ hãi.
Hai người trao đổi đơn giản hai câu, tràng diện liền lạnh xuống.
Hoa Vụ móc ra hai quyển kế hoạch, cho Lăng Du và Văn Ẩn mỗi người một phần.
"Tống tiểu thư..." Khóe miệng Lăng Du nhịn không được co giật: "Cô còn làm kế hoạch...!chính thức như vậy?"
Bây giờ họ đang làm gì vậy?
Là đang thương lượng đối phó Sở Giang Thu như thế nào!
Làm sao cô ấy có thể làm một kế hoạch!
Văn Ẩn lật lật kế hoạch, đối với nội dung bên trong cũng cảm thấy kính nể.
Cái này trái với chủ nghĩa xã hội, khi cô viết ra không cảm thấy có gì sai?
Rốt cuộc cô mang tâm trạng gì mà viết ra kế hoạch này.
Kế hoạch của Hoa Vụ không tính là chi tiết, chỉ có thể nói là hình thức ban đầu.
Nhưng mà cái này cũng rất...!tuyệt vời.
Đặt ở trên người Văn Ẩn cùng Lăng Du, bọn họ đều không viết được thứ như vậy...!quá...!quá kỳ lạ!
Cái này giống như một sát thủ, nhận nhiệm vụ lấy thủ cấp*.
*Thủ cấp: đầu người đó!
Sát thủ có khả năng sẽ nghĩ ở trong đầu nên hành động như thế nào.

Nhưng ai sẽ đem kế hoạch của họ viết chi tiết lên giấy trắng và mực đen chứ?
Nội dung của kế hoạch được Hoa Vụ chia thành ba bước:
Thứ nhất, để cho hắn trở lại Sở gia, cùng cha Sở nhận nhau.
Thứ hai, châm ngòi quan hệ giữa cha Sở và Sở Giang Thu, lôi kéo tất cả những người không hợp với Sở Giang Thu, làm suy yếu lực lượng của Sở Giang Thu.
Thứ ba, thành công thượng vị.
Việc để Văn Ẩn trở lại Sở gia, còn phải do Lăng Du làm.
Kế hoạch phía sau, đều phải thành công bước đầu tiên mới được.
Vì vậy, họ tập trung vào bước đầu tiên.
......
......
Sở Giang Thu căn bản không biết sau lưng có một liên minh, đang tính toán đối phó hắn.
Hắn còn đang nghĩ vì sao Tống Di trong khoảng thời gian này không có động tĩnh gì, hắn chặn hết vai diễn, quảng cáo, show tống nghệ của cô, kết quả cô không hề có một chút phản ứng nào.
Kết quả là về nhà liền phát hiện có một người lạ trong nhà.
Sau đó, hắn được báo rằng đó là em trai cùng cha khác mẹ của mình.
"Em trai?"
Sở Giang Thu đánh giá nam sinh đối diện, gương mặt kia làm cho hắn nhớ tới...
"Hắn là con của Văn Tử Nam?"
Cha Sở không phủ nhận: "Văn Ẩn thật vất vả mới về đến nhà, con..."
Sở Giang Thu ngắt lời ba: "Ba, ba muốn để cho hắn trở về? "
Cha Sở: "Đó là đương nhiên, nó là con trai ta, chẳng lẽ ta phải nó lưu lạc bên ngoài? Nhiều năm như vậy, con..."
"Con không đồng ý!" Sở Giang Thu trực tiếp phản đối.
Cha Sở cũng trầm mặt xuống: "Ta chỉ là báo cho con, không phải hỏi ý kiến của con, Văn Ẩn nhất định phải trở về, nhà này còn chưa tới phiên con làm chủ.

"
Quan hệ giữa Sở Giang Thu và cha Sở vốn dĩ không tốt lắm.
Hai người không ai nhường ai.
Văn Ẩn ngồi ở đó, một câu cũng không nói, nghe bọn họ đối chọi gay gắt.

Hai người càng nói càng kích động.
Cuối cùng Sở Giang Thu ném ra một câu: "Nhà này có hắn không có con! "
Sở phụ cũng tức giận, chỉ vào cửa chính: "Được, con đi đi! "
Sở Giang Thu phất tay áo rời đi, lúc đi ngang qua Văn Ẩn, hắn hạ giọng, "Cậu biết thức thời thì tự mình rời đi.

"
Văn Ẩn không đáp lại, đưa mắt nhìn Sở Giang Thu rời đi.
"Văn Ẩn..."
Văn Ẩn lập tức thu hồi tầm mắt, đến bên cạnh cha Sở, suy nghĩ một chút, nói: "Ngài đừng quá tức giận, Sở tiên sinh chỉ là tức giận nhất thời.

"
Sở phụ nghe xưng hô xa lạ kia, sửng sốt một hồi lâu, thở dài nói: "Mấy năm nay khổ cho con."
Văn Ẩn lắc đầu: "Cha nuôi đối với tôi cũng không tệ.

"
Lời này là thật, người nhằm vào hắn chỉ có con trai của vợ cũ cha dượng.
Đoạn thời gian trước, lúc mà cha nuôi qua đời, đối phương liền gấp không chờ nổi muốn diệt trừ hắn.
Cha Sở nghe thấy lời này thì cảm thấy hắn không nói thật, càng cảm thấy nợ hắn nhưng cũng không nói thêm gì nữa.
Ông sắp xếp phòng ở nhà cho Văn Ẩn.
Văn Ẩn nói xong với cha Sở, trở lại phòng, xoa xoa mi tâm, rốt cuộc cũng không rõ sao mình lại lên con đường báo ân này.
Hắn lấy ra tờ giấy Hoa Vụ nhét cho hắn trước đó, trên đó liệt kê mấy tờ chuyện hắn cần làm ở Sở gia.
Châm ngòi quan hệ giữa Sở Giang Thu và cha Sở là một...
Văn Ẩn cảm thấy quan hệ giữa cha Sở và Sở Giang Thu, cũng không cần hắn châm ngòi.
Dỗ dành cha Sở là thứ hai...
Văn Ẩn càng nhìn tờ giấy này, càng cảm thấy mình giống như nhân vật phản diện trong phim truyền hình..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK