Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tác giả: Mặc Linh.
Edit by Umei.
Beta by dmp.
====
Chỗ ngồi của Ngụy Khải Phi trống không, tất cả mọi người đều cho rằng hắn chỉ là xin nghỉ phép.
Giang Đồ còn ở bệnh viện, hoảng sợ không nhẹ, đoán chừng tuần này sẽ không trở lại.
Lúc tan học, Hoa Vụ với Du Yên đi thăm cô ấy, không nghĩ tới Mạnh Diệu Ngôn cũng ở đây.
Không biết Mạnh Diệu Ngôn đã làm cái gì, cả người bẩn thỉu, mắt kính cũng vỡ, nói chung trông rất nhếch nhác.
Hoa Vụ và Du Yên không ở lại lâu, rất nhanh đã rời đi, để Giang Đồ và Mạnh Diệu Ngôn ở cùng nhau.
Du Yên kéo Hoa Vụ ra khỏi bệnh viện, phẫn nộ nói: "Thật sự không ngờ rằng, Ngụy Khải Phi sẽ làm ra loại việc này......!Có phải cậu ta có vấn đề về thần kinh không? Trước đó đã trông điên điên khùng khùng, đù......!Nếu cậu ta có bệnh tâm thần, không phải là sẽ không có hình phạt nào à?"
Nghĩ đến khả năng này, Du Yên càng tức giận.
"Còn may là em phát hiện bất thường, nếu không thì không biết còn xảy ra chuyện gì nữa." Du Yên nắm tay Hoa Vụ, cảm kích đến khóc lóc thảm thiết: "Không hổ là thần đồng, chị hoàn toàn không phát hiện chỗ nào không thích hợp cả."
Hoa Vụ: "......"
Giang Đồ nằm viện vài ngày.
Trong lúc này vị thanh mai trúc mã kia của Mạnh Diệu Ngôn là Lục Mân cũng đã tới, đại khái là muốn khuyên Giang Đồ không cần giữ chân Mạnh Diệu Ngôn.
Tóm lại chính là tiết mục nữ phụ khuyên nữ chính lùi bước điển hình.
Không khéo......
Ngày đó Hoa Vụ ở trong WC, vừa lúc nghe được.
Cho nên Lục Mân còn chưa nói xong, đã bị Hoa Vụ thô bạo đẩy ra khỏi phòng bệnh.

Giang Đồ vốn bị lời của Lục Mân làm cho rất buồn lòng, nhưng cảnh tượng quá mức buồn cười, vậy nên nỗi buồn vơi đi không ít.
"Đừng nghe chị ta nói bừa, chị ta chính là muốn giành nam......!Mạnh Diệu Ngôn với chị, nếu chị nghe lọt lời đó, như thế là mắc mưu rồi."
"Nhưng Tiểu Trà, em nói xem, chị với Mạnh Diệu Ngôn có phải thực sự chênh lệch rất lớn không?"
Hoa Vụ gật đầu: "Gia đình chênh lệch khá lớn." không thể xem nhẹ sự thật khách quan này.
Giang Đồ thất vọng thở dài.
"Nhưng mà tình yêu có thể chiến thắng tất cả, chỉ cần anh chị có quyết tâm phá tan hết thảy, cuối cùng anh chị nhất định sẽ ở bên nhau."
"Thật vậy không?"
"Cố lên."
"Ừm, chị sẽ......!Cố gắng."
......
......
Sau khi Giang Đồ xuất viện đã trở lại trường học.
Trường học không công khai chuyện của Ngụy Khải Phi, cho nên mọi người chỉ cho rằng hắn ta xin nghỉ ốm.
Chỗ của Ngụy Khải Phi bị bỏ trống, mọi thứ ở chỗ ngồi đều đã dọn sạch, chủ nhiệm lớp nói là hắn thôi học.
Mạnh Diệu Ngôn đã đi học bình thường.
Cũng không biết Mạnh Diệu Ngôn trao đổi điều kiện gì với gia đình, tóm lại không nhắc lại vụ chuyển trường, tình cảm hai người ổn định.
Mặt khác, bởi vì Ngụy Khải Phi bị kiểm tra ra, quả thực có vấn đề về tâm lý, cho nên rất nhanh đã được chuyển đến bệnh viện tâm thần nhằm tiến hành điều trị.
Hoa Vụ lấy được địa chỉ trong tay Phó Việt.
Phó Việt không biết cô muốn làm gì, nhưng dù sao cảm thấy không phải chuyện gì tốt, còn trông chừng cô chặt hơn một chút, mỗi ngày đều tích cực học bù.

"Gần đây anh yêu học tập vậy sao?"
Hoa Vụ tắm rửa xong đi ra, đã thấy Phó Việt ngồi trước bàn học của cô, tự giác làm đề, hơi bất ngờ.
Lúc trước mỗi lần cô đều phải xách đao đi tìm người, hắn mới có thể cọ tới cọ lui rồi bắt đầu.
Mấy ngày nay chủ động một cách khó hiểu.
Phó Việt ậm ờ đáp lại, viết đáp án lên.
Bóng đèn trên đầu Hoa Vụ phát sáng, "Cuối cùng anh cũng phát hiện ưu điểm của học tập rồi sao?"
Phó Việt: "......"
Hắn là lo lắng em gái hắn sẽ làm ra chuyện gì khác người.
Cô không cho phép mình phạm tội, cô thì mở miệng ngậm miệng là chơi chết người ta.
Rốt cuộc là ai mới cần được giáo dục.
Hoa Vụ chụp bả vai hắn, sâu xa nói: "Em nói anh rồi, học tập rất vui, anh phải giỏi......!Anh thông minh như vậy, không học thì lãng phí trí thông minh của anh."
Tay cầm bút của Phó Việt siết chặt, nhịn cơn tức: "Giang Trà! Bỏ tay ra!"
Hoa Vụ bình tĩnh bỏ tay ra khỏi đầu hắn.
"Em nói với anh nè, nền tảng của anh quá kém, bù từ căn bản bù lên, Thanh Đại Nam Đại gì gì đó còn không phải để anh tùy tiện chọn......"
Hoa Vụ tẩy não rất hăng say.
Phó Việt cầm lấy áo khoác bên cạnh, choàng lên người Hoa Vụ, sau đó cúi đầu giải đề, không hề phản ứng cô.
Hoa Vụ cũng không mấy khi ra ngoài một mình, cũng không có hành vi gì kỳ quái, Phó Việt tưởng mình suy nghĩ nhiều.
Thời gian thoáng cái đã đến cuối kỳ, trải qua Hoa Vụ bổ túc, thành tích Phó Việt hơi khởi sắc, từ hạng nhất từ dưới đếm lên, lên tới thứ năm từ cuối lên.

"Tuy rằng tiến bộ không lớn, nhưng dù sao cũng có tiến bộ." Hoa Vụ tâm bình khí hòa cười, "Trong lúc nghỉ đông, chúng ta không ngừng cố gắng, làm nên giai thoại, dũng cảm giành hạng nhất."
"......" Hạng nhất từ cuối lên thì có thể cân nhắc.
Phó Việt nhét phiếu điểm vào cặp sách, bước ra ngoài phòng học.
Đến cổng trường, Du Yên gọi bọn họ, "Tiểu Trà, nghỉ đông đi chơi không? Chị với Giang Đồ bàn đi chơi......!Mạnh Diệu Ngôn cũng đi."
"Không có tiền, không đi." Hoa Vụ thành thật cự tuyệt lời mời của Du Yên.
"Nhưng qua học kỳ sau, chúng ta lớp 12 rồi, không có thời gian đâu." Du Yên chưa từ bỏ ý định, "Thật sự không đi sao? Chị mời em, dù sao chỗ kia cũng là chú họ chị mở, không cần tiền."
"Vậy không tốt lắm."
"Có gì mà không tốt."
Hoa Vụ nhìn Phó Việt, cô phải trông cái tai họa này, không thể tùy tiện đi ra ngoài chơi.
Phó Việt nhìn học sinh cùng phụ huynh qua lại phía xa, dường như không nghe các cô nói chuyện.
Du Yên đã hiểu ý Hoa Vụ, bước một bước nhỏ về phía Phó Việt bên kia, khoanh tay trước ngực, như thể làm vậy có thể cho mình nhiều cảm giác an toàn hơn, "Phó......!Bạn học Phó Việt, hay là cậu đi cùng đi?"
"Không có tiền, không đi."
"Các cậu không hổ là anh em nhỉ." Khóe miệng Du Yên run rẩy, "Không cần tiền, ba tôi sẽ đưa bọn mình đi......"
"Không nợ nhân tình." Phó Việt ném những lời này, kéo Hoa Vụ rời đi.
Hoa Vụ lộ ra biểu tình lực bất tòng tâm, vẫy vẫy tay với bọn họ.
Du Yên: "......"
Không cần tiền cũng không đi.
Du Yên mời thất bại, nhìn Giang Đồ và Mạnh Diệu Ngôn: "Vậy bọn mình đi chơi."
Giang Đồ do dự: "Nếu không......"
"Bọn mình bàn rồi! Không được leo cây." Du Yên chặn lời Giang Đồ: "Đã quyết định như vậy rồi, có gì gọi nói."
Du Yên giống như sợ bọn họ đổi ý, chạy nhanh như chớp.
Giang Đồ bất đắc dĩ thở dài, "Diệu Ngôn, chúng ta đi thật sao? Em còn muốn học bù trong lúc nghỉ đông, để chúng ta có thể thi vào cùng một trường đại học."

"Đi thả lỏng một chút cũng tốt." Mạnh Diệu Ngôn nói: "Chỉ mấy ngày thôi, không chậm trễ được, anh có thể bổ túc cho."
"Vậy được rồi."
"Trước tiên đưa em về đã."
Mạnh Diệu Ngôn giúp Giang Đồ cầm cặp sách, cùng cô ấy ra khỏi cổng trường.
Lúc đi ngang qua trạm xe buýt, Giang Đồ liếc mắt một cái liền thấy Phó Việt đứng ở trong đám người, cùng với Hoa Vụ bị hắn nắm lấy.
Giang Đồ sửng sốt, nhưng rất nhanh lại cảm thấy bình thường.
Phó Việt chỉ lôi kéo cổ tay thiếu nữ, giống như sợ cô bị người khác đẩy ra, mà hắn rũ mắt nhìn xuống đất, trên người có một loại khí chất người sống chớ lại gần.
Lúc này xe buýt chen chúc, đâu cũng là người, Hoa Vụ không cướp được chỗ, chỉ có thể chán nản đứng cùng Phó Việt.
Phó Việt để cô dựa vào mình, hắn sửa sang lại khăn quàng cổ của cô, động tác tự nhiên tùy ý, "Em muốn ra ngoài chơi lắm sao?"
"Không."
"Em có thể đi với bọn họ."
"A......" Hoa Vụ nắm lấy quần áo hắn, khó khăn mà nhìn vào mắt hắn qua khe hở, "Anh muốn dụ em đi, không có cửa đâu.

Em nói cho anh biết, em đã làm cho anh thời khóa biểu chương trình học bù nghỉ đông rồi.

Chờ đến lúc khai giảng, anh phải làm cho bọn họ kinh diễm!"
Phó Việt: "......"
Ai muốn làm bọn họ kinh diễm.
Phó Việt âm u liếc nhìn cô một cái, vươn tay......
Hoa Vụ cho rằng Phó Việt đang tức, muốn đẩy cô ra, cô lập tức duỗi tay ôm hắn.
Eo Phó Việt bị ôm lấy, hắn sửng sốt, tay treo lơ lửng vài giây, rồi dừng ở sau đầu cô, gỡ tóc cô ra khỏi cặp sách của bạn học bên cạnh..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK