Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tác giả: Mặc Linh.

Edit by Thời Lam Yên.

====

“Cái gì?” Mỗi chữ hắn đều nghe hiểu nhưng ghép lại, hắn lại không hiểu rốt cuộc là ý gì.

Kiểm Sách đem chuyện vừa rồi xảy ra báo cáo lại một lần với Tông Ngô.

Hoa Vụ dẫn theo hắn, rất nhanh đã tìm được Tông Kỳ.

Nhưng mục tiêu của Hoa Vụ không phải là Tông Kỳ mà là Lương Như Sương đi theo phía sau Tông Kỳ.

Lương Như Sương đi theo Tông Kỳ.

Bọn họ đi theo Lương Như Sương.

“Sau đó thì sao?”

“Thái tử phi bảo thuộc hạ đánh ngất Lương Như Sương. Nói là muốn cứu vớt thiếu nữ như hoa đang đắm chìm trong trụy lạc.”

“Sau đó…… thái tử phi bảo thuộc hạ đưa Lương Như Sương đến An Dương vương phủ…… đưa đến trên giường thế tử Tông Ninh. Nói…… nói là vì biểu muội của mình, tìm một phu quân tốt, còn nói…… nói đây là trách nhiệm không thể chối bỏ của người thân làm biểu tỷ.”

Toàn bộ người trong thành đều biết, Tông Ninh có cái đức hạnh gì.

Tìm hoa hỏi liễu, rượu chè be bét…. là một tên ăn chơi trác táng.

Nàng vì biểu muội tìm một người tốt, tìm đến Tông Ninh thật sự là quá sức tưởng tượng.

Hơn nữa phương thức ‘tìm’ này của nàng…

“Nàng ta còn làm gì nữa?”

“Hỏi thuộc hạ có loại thuốc đó không…”

Mỹ danh là: Muốn giúp biểu muội và biểu muội phu tương lai hâm nóng tình cảm.

Kiểm Sách tất nhiên không có loại thuốc đó, hắn là một người đứng đắn.

Lúc đó Hoa Vụ đã rất thất vọng.

Nếu không phải lúc ấy bên ngoài có động tĩnh, không còn kịp thì Hoa Vụ còn muốn hắn đánh gãy chân của Lương Như Sương.

Cứu vớt thiếu nữ sa ngã….. như này còn không phải là ‘sa ngã’ sao?

“Lúc trở về, còn ở bên ngoài hái một bó hoa.” Cái này thì Kiểm Sách cũng không rõ lắm, hơn nửa đêm, cô đi hái hoa bên đường làm gì…… thật giống như là đầu óc có bệnh.

Sau khi Tông Ngô nghe Kiểm Sách báo cáo xong, thế mà lại còn nở nụ cười.

Lương Như Sương khiến cô suýt nữa phải xấu mặt trong ngày đại hôn.

Đến ban đêm nàng liền tìm cho Lương Như Sương một cái phu quân.

Lòng trả thù này……

Tông Ngô: “Cho nên khi ngươi vừa đi theo ra đã bị nàng ấy bắt được?”

Sống lưng Kiểm Sách phát lạnh, nên nói hay là không nên nói, “…… thái tử phi cố ý chờ thuộc hạ.” Cái này thực sự thể trách hắn được.

Tông Ngô: “……” Nàng biết mình sẽ phái người đi theo nàng.

Tông Ngô đột nhiên phản ứng lại, vừa rồi nàng ta mời mình ở lại…… chỉ sợ không phải vì ghê tởm hắn, kích cho hắn rời đi.

Nàng ta thực sự muốn hắn ở lại.

Sau đó, để bản thân mình giúp nàng ta làm chuyện đó.

Tông Ngô không biết nàng sẽ thuyết phục mình như thế nào…… nhưng nàng hẳn là đã nắm chắc.

Lá gan không phải lớn bình thường đâu.

“Vị đại tiểu thư Tần gia này, có chút thú vị.”

……

……

Ngày hôm sau.

Hoa Vụ tỉnh lại đã phát hiện trong phòng có một cung nữ chờ ở bên giường, thấy nàng mở mắt thì lập tức tiến lên, giọng nói dịu dàng dễ nghe.

“Ngài tỉnh rồi.”

“…… Ngươi là?” Ánh mắt Hoa Vụ dừng lại ở chỗ hơi lớn của cung nữ….. ngực, thật lớn a!

“Nô tỳ Sa Ngọc, về sau sẽ đi theo bên cạnh hầu hạ ngài.” Cung nữ cung kính nói: “Bây giờ ngài muốn dậy rồi sao?”

Hoa Vụ đánh giá nàng từ trên xuống dưới.

Sa Ngọc cúi đầu rũ mắt, nhìn qua khá dịu dàng, nghe lời.

Nhưng đây là Tông Ngô sắp xếp đến trông chừng nàng……

Sa Ngọc này hình như biết võ công.

Hoa Vụ lập tức lộ ra một nụ cười, “Thái tử quá khách khí.” Ngày đầu tiên tân hôn đã tặng lễ.

“???” Sa Ngọc không quá hiểu những lời này của Hoa Vụ, cho rằng Hoa Vụ là cảm thấy thái tử phái mình tới hầu hạ nàng quá khách khí, “Có thể hầu hạ thái tử phi là phúc của nô tỳ.”

Hoa Vụ cũng không có ý giải thích, dưới sự hầu hạ của Sa Ngọc đứng lên rửa mặt, thay quần áo, búi tóc…

“Hôm nay không cần tiến cung?”

Sa Ngọc cài chiếc trâm vàng cuối cùng lên cho Hoa Vụ, nhẹ nhàng trả lời: “Mẫu thân ruột của điện hạ đã mất, hiện tại trong cung không có hoàng hậu nên không cần tiến cung.”

Không cần tiến cung thì cũng chẳng sao.

Sau khi Hoa Vụ đứng lên thì bên ngoài liền có một đám người tiến vào, bắt đầu dọn giường, còn có người cầm quyển sổ nhỏ.

Tối hôm qua thái tử không có ngủ lại, người cả Đông Cung đều biết.

Mọi người cũng không dám động đến Hoa Vụ, nhanh nhẹn thu thập xong, chuẩn bị lui ra ngoài.

“Đứng lại!”

Mọi người đang rời khỏi phòng đồng thời dừng lại, nhìn về phía Hoa Vụ ngồi ở bên kia.

Họ…… họ vừa làm gì sai à?

Tuy rằng tối hôm qua thái tử điện hạ không có ở lại, nhưng cũng đã sai người dặn dò xuống dưới, thái tử phi ở Đông Cung sẽ hưởng thụ địa vị cùng quyền lực vốn có.

Thái tử phi sắp bắt đầu lập uy sao?

Mọi người khom lưng, không dám nhìn vị thái tử phi trực tiếp động thủ giết người trên đường tiến hành hôn lễ này, trong lòng lo sợ bất an.

Hoa Vụ chỉ vào một cung nhân trong đó, “Bó hoa kia đặt trở về.”

Cung nhân cầm hoa: “……”

Những bông hoa này được tìm thấy trong một chiếc bình gần cửa sổ.

Không nói xấu…… nhưng tuyệt đối không thể nói đẹp, màu sắc phối hợp rất kỳ lạ.

Bọn họ cũng không biết thứ này từ đâu tới…… đương nhiên không dám nghĩ mới ngày đầu tiên tân hôn, thái tử phi sẽ ở bên ngoài hái hoa đem về.

Cho nên sau khi nhìn thấy, đương nhiên là nhanh chóng lấy đi.

Cung nhân cầm hoa cùng đồng bạn bên cạnh liếc nhau, không rõ thái tử phi là có ý gì.

Nhưng cũng không dám nói gì, vội vàng đặt hoa trở lại.

Hoa Vụ phất tay, “Đi ra ngoài đi.”

“……”

“Thái tử phi, trong vườn có hoa nở đẹp hơn, có cần nô tỳ gọi người đưa tới đây một ít không?” Sa Ngọc nhỏ giọng hỏi.

Hoa Vụ: “Không cần.”

“Vâng.”

Sa Ngọc gọi người mang bữa sáng đến.

Hoa Vụ vừa ăn bữa sáng vừa cảm thán, làm thái tử phi thật tốt….

Đây mới là đãi ngộ mà nữ chính nên có!

Hoa Vụ thoải mái ăn xong đồ ăn sáng rồi sai người chuyển một cái ghế dựa vào trong sân, nằm ở trên đó phơi nắng.

Đêm tân hôn thái tử không ngủ lại, nàng một bộ dạng hoàn toàn không thèm để ý.

Thái tử phi có bộ dạng nhàn nhã như vậy, ngược lại làm cho đám người còn lại không quen.

Nàng mới đến Đông Cung, dù sao cũng phải làm quen người gì đó trước, lập lại quy củ gì đó chứ?

Bằng không thì sau này quản lý hậu viện Đông Cung kiểu gì?

Nhưng thái tử phi trừ bỏ ăn cái gì đó thì chính là nằm….. đó phải gọi là vô cùng thoải mái.

……

……

An Dương vương phủ.

Sáng sớm hôm nay, thế tử Tông Ninh bị hạ nhân bắt gặp trói biểu tiểu thư Tần phủ Lương Như Sương lên giường…

Ngày hôm qua Tông Ninh uống quá nhiều trong tiệc cưới thái tử, chỉ nhớ rõ mình hình như…… đã đưa một nữ tử về.

Nhưng hắn ta không thể nhớ đó là ai.

Ai biết được sẽ là Lương Như Sương…

Tông Ninh lúc trước đã nhớ thương vị biểu tiểu thư Tần phủ này.

Nhưng Tần tướng quân quá dọa người, hắn không dám trêu chọc, bình thường gặp cũng chỉ có thể nói hai câu.

Tông Ninh lúc này đang quỳ gối ở đại sảnh, roi trong tay An Dương Vương hướng thẳng lên người hắn chào hỏi.

“Mẹ nó ngươi có phải điên rồi hay không…… hả? Trói ai không trói, ngươi dám trói người Tần gia!!”

“Cha, con thật sự không có……” Tông Ninh thật sự không nhớ rõ mình đã từng trói người!

An Dương vương tức giận mắng: “Ngươi còn nói không có, không có thì người kia làm sao đến trên giường ngươi? Từ trên trời rơi xuống à?”

“Con thật sự không biết… a!”

“Ngươi còn ngụy biện! Hôm nay lão tử sẽ đánh chết ngươi, cái tên nghịch tử!”

Tông Ninh bị đánh cho kêu oai oái.

Chuyện tối hôm qua Tông Ninh hoàn toàn không rõ mình đã làm gì.

“Đừng đánh đừng đánh…” An Dương vương phi nghe thấy tin tức liền chạy tới, thấy Tông Ninh bị đánh thành bộ dạng kia, vội vàng tiến lên bảo vệ: “Vương gia, đừng đánh, ông muốn đánh chết Ninh nhi sao?”

“Đánh chết nó luôn đi!”

An Dương vương tức giận quát to.

“Đánh chết Ninh nhi có lợi gì?” An Dương vương phi đau lòng cho nhi tử.

An Dương Vương chỉ hận rèn sắt không thành thép: “Đều là tại nàng mỗi ngày nuông chiều nó, để nó quen thói…… khiến nó gây ra chuyện lớn như vậy!”

====

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK