Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tác giả: Mặc Linh.
Edit by Thời Lam Yên.
====
Hoa Vụ chờ thư ký Ngụy đi khỏi một lúc, lúc này mới đi ra, "Ba, xong rồi, đi thôi."
"Muốn ăn cái gì?"
"Bạn cùng lớp của con nói có một nhà hàng ăn rất ngon, chúng ta có thể đến đó không?"
"Được, con muốn ăn cái gì thì chúng ta đi ăn cái đó."
Lâm Võ và Hoa Vụ đi từ thang máy xuống hầm giữ xe.
Vừa ra khỏi thang máy, đã nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, trộn lẫn với tiếng la hét của phụ nữ, đặc biệt chói tai.
Có lẽ là Lâm Võ nghe ra âm thanh kia là của ai, cau mày đi ra ngoài.
Hoa Vụ nhịn cười, đuổi kịp bước chân của Lâm Võ.
Bọn họ đi ra ngoài đã nhìn thấy bên cạnh bãi đậu xe cách đó không xa có không ít người vây xem.
Nhân vật chính bị vây xem chính là thư ký Ngụy.
Trên người thư ký Ngụy bị tạt thứ nước bẩn kỳ lạ, đầu tóc lúc trước được chăm sóc đẹp đẽ, lúc này đã ướt sũng mà dán lên mặt.
Chiếc xe phía sau cô ta cũng bị viết đầy những dòng chữ không thể chấp nhận được như tiểu tam, cướp chồng người khác không chết yên được, hồ ly tinh.
Quần chúng vây xem chỉ chỉ trỏ trỏ thư ký Ngụy.
"Đây là có chuyện gì thế?"
"Còn có thể thế nào nữa.

Làm tiểu tam, bị vợ cả bắt được."
"Tiểu tam à......!vậy thì đáng đời.


Tuổi còn trẻ, sao cứ nhất định phải làm tiểu tam."
"Như này cũng quá độc ác."
"Độc ác cái gì chứ, chồng cũng bị cướp rồi, chẳng lẽ còn phải nén giận?"
Khoảng thời gian này, chính là thời gian mọi người lục tục tan tầm, dưới hầm giữ xe cũng có không ít người.
Thư ký Ngụy vừa ra khỏi thang máy đã phát hiện bên cạnh xe mình có người vây xem.
Cô đi qua, còn chưa kịp làm gì thì đã có vài người lao ra từ trong bóng tối, hất mấy thứ đồ kỳ quái về phía cô.
Mấy người đó hất xong, không rời đi, cũng không để cô ta rời đi, chặn cô ta ở đó, gọi những người khác đi qua, trắng trợn khoe ra.
Chờ người vây xem đủ nhiều thì bọn họ mới chạy.
Thư ký Ngụy nhìn thấy Lâm Võ bên ngoài đám người, rất ủy khuất, nhưng Lâm Võ chỉ liếc nhìn cô ta, sau đó đã dẫn theo con gái của ông ta đi khỏi.
"......"
(Truyện được đăng tải tại wattpad Thời Lam Yên)
......
......
"Ba, chúng ta không giúp chị gái kia một chút sao? Chị ấy không phải thư ký của ba à?"
Hoa Vụ ngồi ở ghế lái phụ, thắc mắc.
"Loại chuyện này không cần xen vào." Lâm Võ đương nhiên không dám đi lên, nếu ông đi, không chừng ngày mai sẽ truyền ra cái gì đó.
Lâm Võ hiện tại dù sao cũng là lãnh đạo cấp cao ở công ty, hắn không dám mạo hiểm như vậy.
Cho nên chỉ có thể làm bộ như không thấy.
"......!Ồ."
Aizz! Đàn ông đó!
Hy vọng tiểu tứ có thể kịp thời tỉnh ngộ, thấy rõ bộ mặt thật của tra cha, sớm ngày rời khỏi bể khổ.
Đáy lòng Lâm Võ đè nén lửa giận, còn không thể phát lên người Hoa Vụ, chỉ có thể nghẹn.
Chuyện hôm nay, trong mắt Lâm Võ, nhất định là Trương Phân Lan làm.

Trương Phân Lan......
Lúc ăn cơm, điện thoại của Lâm Võ liên tục đổ chuông.
"Ba, ba không nhận sao? Lỡ như có chuyện gì gấp thì sao?"
"......"
Lâm Võ nhìn điện thoại một cái, đó là dãy số không có bất kỳ ghi chú nào.
Hắn nén giận, "Ba đi nghe điện thoại, con muốn ăn cái gì thì tự gọi đi."
Hoa Vụ ra dấu ok.
(Truyện được đăng tải tại wattpad Thời Lam Yên)
......
......
Lâm Võ mất mười phút mới quay lại.
"Du Du, ba có việc gấp, phải đi xử lý......" Lâm Võ lấy ra một tấm thẻ: "Đây là thẻ phụ của ba, con cầm dùng, muốn mua cái gì thì mua cái đó."
Hoa Vụ: "......"
Ta biết ngay mà!
Tra cha khẳng định còn có tiểu kim khố!
Bằng không làm sao nuôi tiểu tứ!
Tiểu tứ có thể tiêu, con gái tiện nghi cũng có thể tiêu, cô là con gái chính thống, sao lại không thể tiêu?
Hoa Vụ không khách khí nhận lấy: "Vâng, ba đi nhanh đi, lát nữa con tự về."
"Bắt taxi về, đừng chơi quá trễ." Lâm Võ đứng dậy, dặn dò cô một câu: "Đúng rồi, chuyện tấm thẻ này, con đừng nói cho dì Trương biết."
"Vâng."
Hoa Vụ nhìn Lâm Võ ra ngoài, cô cất thẻ, gọi điện thoại cho Trang Vô Tài: "Làm không tồi."
Trang Vô Tài lúng túng nói: "Chị, đây là lần đầu tiên em làm loại chuyện này, có thể có chuyện gì không......"

"Cậu sợ cái gì, lại không ai báo cảnh sát."
Chuyện này ai dám báo cảnh sát?
Trừ khi Lâm Võ không muốn lăn lộn ở công ty, vị thư ký Ngụy kia cũng không cần thể diện nữa.
"Đây là chúng ta gặp chuyện bất bình, thấy việc nghĩa hăng hái làm, cái này gọi là chính nghĩa."
Vì người nhà phải chịu ủy khuất mà ra mặt, thuận tiện cứu vớt người phụ nữ sa chân, đây không phải là chuyện nữ chính nên làm sao?
Ánh sáng của con đường chính nghĩa, lại chiếu sáng trái đất rồi!
Trang Vô Tài: "......"
Hắn sắp không quen biết cái từ chính nghĩa này nữa rồi.
Hoa Vụ cúp máy, một mình thoải mái hưởng thụ mỹ thực.
Sau khi ăn uống xong xuôi, chậm rãi rời khỏi nhà hàng.
Bên ngoài hơi lạnh, Hoa Vụ quấn chặt quần áo, lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi xe.
......!Hai ngày nay sao Cố Kinh không quấy rầy cô?
Bỏ cuộc nhanh như vậy?
Hoa Vụ cũng chỉ suy tư một chút, rất nhanh đã từ bỏ.
(Truyện được đăng tải tại wattpad Thời Lam Yên)
......
......
Lâm Võ cho rằng thư ký Ngụy bị người ta hất đồ là do Trương Phân Lan gây ra.
Trương Phân Lan đương nhiên không thừa nhận, hai ngày nay bà ta là đang ngồi canh tiểu tam kia.
Nhưng bà ta căn bản không thể gặp được cô ta.
Trương Phân Lan cũng không biết tiểu tam kia có xe riêng.
Chuyện bà chưa từng làm, tất nhiên sẽ không thừa nhận, trào phúng Lâm Võ, nói không chừng tiểu tam kia không chỉ có một cái nhân tình là ông, là vợ của người khác phát hiện, gặp phải báo ứng.
Lâm Võ chỉ cho là Trương Phân Lan mạnh miệng, nhận định việc này có liên quan với bà ta.
Hai người nói mấy câu không hợp liền cãi nhau.
Kế tiếp náo loạn rất dữ dội, Trương Phân Lan còn uy hiếp Lâm Võ, nếu ông và tiểu tam kia không chấm dứt, bà ta sẽ quậy đến công ty, để cho tất cả mọi người đều biết.
Chuyện thư ký Ngụy làm tiểu tam đã lan truyền trong công ty.
Nhưng không ai biết người đàn ông kia là ai.

Lâm Võ có khả năng là thật sự lo lắng Trương Phân Lan cá chết lưới rách, ảnh hưởng đến công việc của ông ta, thái độ dịu lại, nói sẽ chấm dứt với thư ký Ngụy.
Thư ký Ngụy đã từ chức, số lần Lâm Võ về nhà cũng nhiều hơn.
Bề ngoài nhìn qua giống như hai người đã làm hòa xong, trên thực tế Trương Phân Lan cứ nhớ tới thì lại cãi nhau với Lâm Võ, mỗi ngày ở nhà không phải uống rượu thì là mắng Lâm Võ, giống như oán phụ.
Hoa Vụ ôm bình giữ nhiệt, nhìn Trương Phân Lan trong phòng khách không làm việc nhà mà uống đến say khướt, cảm thấy chuyện này không ổn lắm.
Con dâu của Lâm gia, làm sao có thể giống oán phụ như thế được.
Trang Vô Tài run rẩy đọc xong bản kế hoạch, hắn chậm rãi khép lại, mấy chữ《Hồi ức thanh xuân》trên trang đầu giống như đang trào phúng trình độ văn hóa của hắn.
Chết tiệt cái hồi ức thanh xuân chết tiệt.
"Chị......! chị này......!có phải là......!quá tàn nhẫn không?" Trang Vô Tài không biết rốt cuộc mình đã làm cái gì ác để phải đụng trúng một tên bệnh tâm thần như vậy.
Hắn ta rất hối hận.
Hắn nguyện ý từ nay về sau sẽ làm người tốt!
"Cái này của chúng ta gọi là tìm kiếm thanh xuân, gọi là lấy việc giúp người làm niềm vui."
"......"
Trang Vô Tài khóe miệng run rẩy.
Thanh xuân đã khóc rồi.
(Truyện được đăng tải tại wattpad Thời Lam Yên)
......
......
Lâm Võ phát hiện mấy ngày nay Trương Phân Lan không náo loạn gì, cũng không làm ra cái bộ mặt như lúc trước, bộ dạng oán trời trách đất.
Lâm Võ còn tưởng rằng bà ta đã nghĩ thông suốt.
Chỉ cần bà ta đừng náo loạn, Lâm Võ vẫn có thể miễn cưỡng duy trì gia đình này với bà ta.
Trương Phân Lan không tác oai tác quái, bầu không khí gia đình vô cùng hòa thuận.
Hôm nay Hoa Vụ về nhà, lại phát hiện bầu không khí hòa thuận của gia đình đã không còn nữa.
Lâm Võ và Trương Phân Lan đều ở đây.
Trương Phần Lan ngồi trên ghế sô pha, cười lạnh nói: "Làm sao? Ông được phép tìm thư ký xinh đẹp, còn tôi không thể tìm soái ca trẻ tuổi à?"
Lâm Võ: "Bà......".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK