Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tác giả: Mặc Linh.
Edit by Dương Mai Phương.
====
Diệp Chí Dương không gọi điện thoại tới nữa, nhưng lại gửi tin nhắn cho cô.
[Diệp Chí Dương: Lúc nãy anh nặng lời quá, Tiểu Dư, em đừng giận, chúng ta giải quyết chuyện này trước được không?]
[Diệp Chí Dương: Cứ để như vậy, đối với ai cũng không tốt.

Chúng ta trả số tiền này đã, bên chỗ em có thể ứng ra năm vạn trước được không?]
[Hạ Dư: Chút tiền đó của anh còn không đủ tiền sinh hoạt, bây giờ em làm gì có tiền đưa anh?]
[Hạ Dư: Em muốn mua cái túi cũng không được, còn phải xin mẹ em, em gả cho anh vì cái gì chứ?]
[Hạ Dư: Bây giờ trong nhà còn thành ra như vậy, Diệp Chí Dương anh còn muốn sống nữa không vậy?]
[Hạ Dư: Anh còn muốn tiếp tục thì mau nghĩ cách giải quyết chuyện này cho em, không thì chúng ta ly hôn.]
Muốn ta đưa tiền, không có cửa đâu.
Hoa Vụ cho số hắn vào sổ đen, không để ý hắn nữa.
Vài ngày sau, Diệp Chí Dương dùng số khác gọi điện thoại cho cô, nói hắn đã giải quyết.
"Tiểu Dư, khi nào thì em về?"
"Sau này mẹ anh lại làm ra chuyện giống vậy thì phải làm sao?"
"Em yên tâm, anh đã nói với mẹ rồi, sau này bà ấy tuyệt đối sẽ không làm chuyện như thế này nữa."
"Chưa chắc đâu."
Hoa Vụ do dự ngoài miệng một lúc, sau đó mới đồng ý trở về.
Cô vừa vào cửa, mẹ Diệp đã sầm mặt, vừa khắc nghiệt vừa chanh chua.

"Cô còn biết đường về à?"
Hoa Vụ cười khẩy: "Đây là nhà con, sao con lại không biết đường về được?"
"Lúc trong nhà xảy ra chuyện, bóng dáng cô cũng không thấy, cô có xem nơi này là nhà sao?"
Tất nhiên là không!
Nhưng căn hộ này là của ta!
"Đây không phải việc tự mẹ chọc ra sao, mẹ giỏi thế thì tự giải quyết đi, trông cậy vào đám con cháu bọn con làm gì? Người lớn nên có dáng vẻ của người lớn, đừng luôn muốn đẩy phiền toái mình chọc ra cho con cháu giải quyết."
"???"
......
......
Có lẽ là Diệp Chí Dương nghe việc Hoa Vụ làm từ chỗ mẹ Diệp, vừa về tới nhà đã tìm cô.
Diệp Chí Dương còn chưa mở miệng, Hoa Vụ đã vứt ra một tin tức: "Ngày mai anh sắp xếp thời gian, bố em giúp chúng ta hẹn sếp Hoàng của công ty anh."
Lời Diệp Chí Dương nói đến bên miệng lại nuốt trở về.
"Sếp Hoàng?"
"Không phải anh muốn thăng chức sao? Chúng ta ăn với sếp Hoàng một bữa cơm."
"Thật sao?"
"Em lừa anh làm gì?" Hoa Vụ ngừng một chút: "Bố em nói sếp Hoàng luôn thích trà của nhãn hàng này, mai anh đi mua một ít đi, vẫn phải có lòng chút."
Diệp Chí Dương nhận lấy giấy ghi chú: "Được, ngày mai anh đi mua."
"Diệp Chí Dương, em đang nghĩ cách giúp cho tương lai của anh, bị khinh bỉ ở chỗ bố, bây giờ còn phải chịu đựng mẹ anh giận dỗi.
Bà ấy tự bị lừa, cũng đâu phải em không nhắc bà, bây giờ bà ấy còn tới trách em mặc kệ.

Em phải quản thế nào đây? Lời của em bà ấy có nghe sao?
Hy vọng mẹ anh yên phận một chút, đừng tìm em gây sự nữa, một ngày của em không có thời gian để lãng phí với bà ấy."
Diệp Chí Dương vừa nghe được tin mình muốn nghe, vui vẻ trong lòng, lập tức tiếp lời Hoa Vụ: "Tính mẹ anh nóng nảy, Tiểu Dư em yên tâm, anh sẽ nói với mẹ, sẽ không chọc em giận nữa."
"Lần sau bà ấy còn gây sự với em, thì đừng trách em không khách sáo."
"Được được được."
Hoa Vụ phất tay bảo hắn đi ra ngoài.
"Chờ đã, quần áo này của anh......!Mai cũng mua một bộ mới đi, để lại ấn tượng tốt cho người ta."
Diệp Chí Dương: "Hồi trước đều là em mua cho anh......"
Hoa Vụ liếc hắn qua khóe mắt: "Mai em không rảnh mới bảo anh tự đi, anh cho là một ngày của em rất rảnh rỗi sao?"
"......!Vậy anh tự mua."
Diệp Chí Dương còn tưởng trà mà Hoa Vụ nói nhiều nhất cũng chỉ một nghìn tệ, ai ngờ thứ đó vậy mà tới năm chữ số.
Nhưng nghĩ đến chỉ cần thăng chức, tiền lương không chỉ có chút tiền đó.
Cho nên phần lễ này cũng không tính là quá đắt.
Nhưng quẹt thẻ trả xong tiền trà, hắn không đủ tiền mua quần áo.
Cuối cùng gặp Nhan Huệ Vãn, giúp hắn trả tiền.
......
......
Ngày gặp giám đốc Hoàng, Hoa Vụ và Diệp Chí Dương cùng nhau đến nhà hàng.
Diệp Chí Dương không nhìn thấy Hạ Hòe Phong, "Bố không tới sao?"

"Em xin bố mới giúp, anh nghĩ ông ấy sẽ tới sao? Với cả mấy việc như vậy, sao ông ấy có thể tự ra mặt."
"Cũng đúng, bố chào hỏi một cái là được, không cần lại tới tiếp người ta ăn cơm." Diệp Chí Dương gật đầu.
Vị bố vợ này của hắn có không ít môn sinh*.
*Môn sinh: học trò/người từng chịu ơn mình, nói chung là người bề dưới có quan hệ tốt.
Hơn nữa phần lớn đều có sự nghiệp thành công.
Giám đốc Hoàng cũng đến ngay sau đó, "Tiểu Dư, lần trước gặp cháu, cháu còn đang học cấp hai, nhoáng cái đã thành thiếu nữ rồi.

Hôm trước chú gặp thầy, ông ấy còn nhắc tới cháu với chú."
"Chú Hoàng." Hoa Vụ lễ phép gọi, lại đá Diệp Chí Dương một cái: "Gọi đi."
"Chú Hoàng......!Sếp Hoàng."
"Nếu đã ngầm gặp mặt, cậu kêu theo Tiểu Dư là được." Giám đốc Hoàng nhìn rất hiền từ, "Thật không ngờ, đối tượng của Tiểu Dư sẽ làm ở trong công ty chú.

Nếu biết sớm hơn, chắc chắn chú sẽ chiếu cố."
Hoa Vụ nói: "Chí Dương muốn tự làm ra thành tích."
Giám đốc Hoàng cười ha hả nói: "Ừ, người trẻ bây giờ có cốt khí."
Giám đốc Hoàng không có cảm giác xa cách như trong công ty, càng giống một vị trưởng bối, bởi vậy bữa cơm này ăn cũng khá vui.
Cơm nước xong, lúc này giám đốc Hoàng mới nhắc tới chuyện chính hôm nay: "Đúng lúc bên chỗ chú đang thiếu người, nếu Chí Dương cảm thấy có thể thì sẽ điều cậu lại trước, nhưng mà......!Bây giờ có người đang cạnh tranh vị trí này, nếu chú cho cậu luôn, trong công ty chắc chắn sẽ có người nói lung tung.
Nhưng cậu yên tâm, nếu Tiểu Dư đã nhờ chú giúp đỡ, chú chắc chắn sẽ giúp cậu, chúng ta chỉ là làm cho có quy trình thôi."
"Cháu hiểu, chỉ cần chú Hoàng cho cháu cơ hội này, cháu sẽ dùng thành tích nói chuyện."
"Được, có chí khí!"
Cơm nước xong, Diệp Chí Dương đi tính tiền.
Hoa Vụ kính giám đốc Hoàng một ly: "Chú Hoàng, đành nhờ chú giúp."
Giám đốc Hoàng: "Cháu gái cứ an tâm, chắc chắn chú sẽ mài dũa nó thật tốt, làm nó biết khó mà lui."
"Làm phiền chú rồi."
"Cháu cũng là vì tốt cho nó mà.

Công ty chú không tệ, nhưng đúng là thăng chức rất khó, còn không bằng tự đi gây dựng sự nghiệp, chú đây cũng coi như giúp nó một phen."

Hoa Vụ và giám đốc Hoàng nói xong, Diệp Chí Dương cũng đã quay lại.
Diệp Chí Dương tiễn giám đốc Hoàng lên xe, tiện thể đưa trà mua giá cao cho ông.
"Chú Hoàng nói, chắc là thứ hai sẽ có tin tức."
"Tiểu Dư, cảm ơn."
"Chú Hoàng cũng chỉ là cho anh một cơ hội, anh phải thể hiện thật tốt, đừng làm mất mặt bố em."
"Yên tâm, nhất định anh sẽ thể hiện thật tốt."
"Về thôi."
"Anh Diệp?"
Giọng nói ngọt ngào vang lên từ phía sau.
Hoa Vụ liếc mắt nhìn cô gái đang đi về phía bọn họ.
Nhan Huệ Vãn rất nhanh đã đến trước mặt, cười ngâm ngâm chào hỏi: "Anh Diệp, đây là chị dâu sao?"
Diệp Chí Dương thấy Nhan Huệ Vãn, không biết tại sao lại hơi chột dạ, "Đồng nghiệp trong công ty anh, Nhan Huệ Vãn."
"Chào chị dâu."
Hoa Vụ lịch sự gật đầu: "Chào cô Nhan."
Nhan Huệ Vãn: "Anh Diệp nói chị dâu rất xinh đẹp, trăm nghe không bằng một thấy, chị dâu đúng là rất xinh đẹp."
"Vậy sao? Hai người trong công ty quan hệ rất tốt sao?"
Nhan Huệ Vãn vội vàng xua tay: "Anh Diệp chỉ là rất quan tâm giúp đỡ em trong công ty, chị dâu đừng hiểu lầm."
Hoa Vụ: "Không hiểu lầm, cô căng thẳng cái gì."
Nhan Huệ Vãn cười một cái, lại xem thời gian, "Anh Diệp, chị dâu, em còn có việc, đi trước đây.

Hôm nào mời anh và chị dâu ăn cơm nha.".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK