Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tác giả: Mặc Linh.
Edit by Thời Lam Yên.
====
"Con trai, con trai con mau trở lại, có người chạy vào trong nhà, nói nhà ở là của bọn họ, muốn chúng ta dọn ra!"
Lúc Diệp Chí Dương đi làm, nhận được điện thoại của mẹ Diệp.
Hắn vội vàng xin nghỉ rồi chạy về.
Trong nhà cũng không xảy ra chuyện gì, chỉ là mẹ Diệp đi qua lại ở cửa, thấy hắn trở về liền như thấy tâm phúc.

"Chí Dương, con về rồi."
"Xảy ra chuyện gì?"
"Vừa rồi có hai người tới, nói này nhà này đã bị bán đi, muốn chúng ta trong vòng 3 ngày dọn đi."
"Bán đi?"
Mẹ Diệp: "Đúng vậy, hai người đó còn mang chứng nhận bất động sản đến.

Chí Dương, không phải Hạ Dư từ bỏ căn hộ này rồi sao? Sao bây giờ lại bán đi?"
Diệp Chí Dương toàn là biểu tình nghi hoặc, hắn nói Hạ Dư không cần căn hộ này bao giờ?
Căn hộ này cũng mấy trăm vạn đấy chứ, sao cô có thể không cần.
"Mẹ, con nói cô ta không cần căn hộ này bao giờ?"
"Hai người đều ly hôn rồi, nó cũng chưa từng trở về......" Hơn nữa sau đó Diệp Chí Dương cũng không nhắc tới chuyện nhà ở nữa, mẹ Diệp còn tưởng rằng bọn họ đã thương lượng ổn rồi, căn hộ này thuộc về con của bà ta.
"Đó cũng không phải cô ấy từ bỏ đâu." Diệp Chí Dương cạn lời: "Cô ấy không phải đã bán căn hộ đi rồi sao?"

"Chúng ta như này thật sự phải dọn?"
"Hiện tại căn hộ này đã là người khác, chúng ta không dọn làm sao bây giờ?"
Diệp Chí Dương tốt xấu cũng học xong đại học, kiến thức pháp luật bình thường hắn vẫn là hiểu.
"Hạ Dư ngôi sao chổi này sao làm việc lại tuyệt tình như vậy!"
Mẹ Diệp bắt đầu mắng.

Truyện mới cập nhật
Diệp Chí Dương: "Mẹ, nếu không hai người về quê trước đi."
"Về quê?" Lúc bà ta đi cùng con trai, nhưng đã tuyên dương khắp nói ở trong thôn, cùng con trai vào thành phố hưởng phúc! Hiện tại về quê, những người trong thôn sẽ nhìn bà thấy thế nào?
Còn không bị người ta cười nhạo chết sao?
Mẹ Diệp lập tức nói ngay: "Mẹ không quay về!"
Trong khoảng thời gian mẹ Diệp ở thành phố này đã quen sống tốt, nhà ở sạch sẽ, ăn ngon uống tốt, mặc đẹp......!làm sao bà ta muốn tiếp tục trở về chịu tội chứ.
Nhà ở quê, nào có ở thoải mái như nhà ở thành phố lớn.
Bà Chu nói không sai, chính mình mệt chết đi sống lại nuôi con lớn, làm sao nó có thể hưởng phúc một mình.
Bọn họ thân là bố mẹ, nên cũng được hưởng phúc.
Mẹ Diệp nói cái gì cũng không chịu trở về, bố Diệp nhưng thật ra không sao cả.
Diệp Chí Dương căn bản không làm gì được mẹ của mình, cuối cùng cũng chỉ có thể tìm nhà trước.
Hiện tại chỗ ở của hắn cách công ty rất gần, cho dù là ngồi xe điện ngầm đi đi về về cũng rất nhanh.
Nhưng mà tiền thuê nhà ở gần cũng rất đắt.
Lấy tình hình hiện tại của Diệp Chí Dương, căn bản là không thuê nổi.
Xa hơn, đi làm không có phương tiện, tiền thuê nhà cũng không rẻ, bình thường một căn nhà một phòng khách hai phòng ngủ đã cần tới hơn 3000, còn phải thanh toán tiền một năm.

Tiền thuê nhà nhoáng cái đã vài chục nghìn, hắn làm gì có nhiều tiền như vậy.
Thời gian ba ngày nháy mắt đã trôi qua, Diệp Chí Dương căn bản không tìm được phòng ở.
Những người đó lại lần nữa tới cửa, lần này trực tiếp động thủ ném đồ vật của bọn họ ra.
Mẹ Diệp cùng bố Diệp làm sao có thể ngăn cản bọn họ được, chỉ có thể nháo ở cửa.
Nhưng đối phương mời người, đặc biệt nhìn bọn họ.
Động tĩnh lớn như vậy, đã đưa hàng xóm lầu trên lầu dưới cũng tới xem náo nhiệt.
Khi Diệp Chí Dương trở về, đồ đạc đều đã ném ra gần hết, chủ nhà mới đang gọi người đổi khóa.
Mẹ Diệp: "Con trai, bọn họ cũng thật quá đáng, sao lại có thể đuổi chúng ta ra ngoài?"
"Bác gái này, căn hộ này ở đã sớm là của tôi, trước đó cho các người thời gian ba ngày, đã cho đủ mặt mũi.

Cho dù ngài báo cảnh sát cũng không có tác dụng gì."
Mẹ Diệp gấp đến độ dậm chân.
Nhưng Diệp Chí Dương biết, đối phương nói chính là thật.
Việc này cho dù báo cảnh sát, cũng là chủ nhà cầm chứng nhận bất động sản có lý.
"Báo cảnh sát thật sự không có tác dụng à?" Mẹ Diệp hỏi Diệp Chí Dương.
Diệp Chí Dương gật đầu.
Mẹ Diệp: "Vậy......!Vậy trong nhà còn có nhiều đồ điện như vậy, gia cụ......!những cái đó cũng tốn không ít tiền."
Tuy rằng bà ta không hiểu những cái thương hiệu đó lắm.
Nhưng nàng biết đồ đạc trong nhà này, còn tốt hơn rất nhiều so với những gì bà ta biết.
Dựa theo tư thái tiêu tiền lúc trước của Hạ Dư, đó khẳng định là đáng giá......

Chủ nhà: "Thời điểm mua nhà, người bán đã nói những thiết bị nội thất, đồ điện trong nhà đều bán cho tôi."
Mẹ Diệp: "......"
"Băm vằm như này, lúc trước con vì cái gì lại muốn cưới nó chứ, aaa......!con nhìn xem nó đã làm chuyện gì! Nó đây là muốn chúng ta ra đường mà ngủ!!"
"Mẹ đúng là không nên đồng ý hôn sự này của hai người, sao nó lại làm được loại chuyện như này chứ!"
Mẹ Diệp lớn giọng la lối khóc lóc chửi đổng, cái từ khó nghe gì cũng đều thốt hết ra.
Mắt thấy bác trai bác gái nghe tin chạy tới xem náo nhiệt càng ngày càng nhiều, Diệp Chí Dương khuyên nhủ mẹ Diệp, nhanh chóng dẫn bọn họ rời đi.
......
......
Ngoài tiểu khu.
Nhan Huệ Vãn đậu xe xong, không ngại mưa nhỏ chạy đến ven đường, trước tiên để bố Diệp mẹ Diệp lên xe, theo sau giúp Diệp Chí Dương dọn đồ đạc.
"Tiểu Vãn, thật ngại quá, phiền cho em."
"Anh Diệp, giữa chúng ta còn những lời này à." Mắt thấy mưa càng lúc càng lớn, Nhan Huệ Vãn vội vàng nói: "Anh Diệp, lên xe trước đi."
"Vẫn là Tiểu Vãn tốt." Mẹ Diệp ở trên xe liên tục khen ngợi Nhan Huệ Vãn.
Nhan Huệ Vãn dường như bị khen đến ngượng ngùng: "Trước kia anh Diệp cũng giúp cháu không ít, anh Diệp có khó khăn cháu chắc chắn sẽ hỗ trợ."
Chuyện của bọn họ, còn chưa có nói cho hai người già này biết, cho nên Nhan Huệ Vãn cũng không nói ra.
Mẹ Diệp đối với Nhan Huệ Vãn giống như rất vừa lòng, bắt đầu hạ thấp con dâu trước của bà ta, "Không giống cái ngôi sao chổi kia......!Cưới nó thật là xui xẻo tám đời của Diệp gia ta."
"Mẹ, mẹ bớt nói đi."
"Nó làm được loại chuyện này mẹ còn không thể nói?"
"Tiểu Vãn còn ở đây đó."
"......"
Mẹ Diệp lúc này mới hậm hực câm miệng.
......
......
Hoa Vụ nhìn xe của Nhan Huệ Vãn biến mất dưới màn mưa, cô thu hồi kính viễn vọng, đúng lúc điện thoại vang lên.

"Hạ tiểu thư à, cô ở chỗ nào đó?"
Hoa Vụ bảo tài xế đằng trước ấn còi xe.
Dì Chu bên ngoài tiểu khu nhìn xung quanh, lập tức chạy về bên này, kéo cửa xe ra ngồi lên.
Dì Chu mặt tràn đầy vui vẻ: "Hạ tiểu thư."
Hoa Vụ rút một phong thư ra, đưa cho dì Chu.
Dì Chu vừa định duỗi tay nhận, Hoa Vụ lại giơ cao lên, tay dì Chu thất bại, bà nhìn về phía Hoa Vụ, mặt lộ vẻ khó hiểu.
"Dì có dựa theo tôi dạy mà làm chứ?"
"Đương nhiên, tôi chính là dựa theo tờ giấy cô đưa cho tôi kia, cẩn thận dạy dỗ mẹ......!à, không đúng, mẹ chồng cũ của cô.

Hai ngày trước tôi còn từng gặp bà ta, thăm dò thử, bà ta khẳng định sẽ không về quê đi, cô yên tâm."
Sau khi xong chuyện thẩm mỹ viện, mẹ Diệp có đoạn thời gian không tìm bà.
Nhưng bà ta cũng không chơi được với những người khác trong tiểu khu, về sau lại bắt đầu tìm bà.
Mà bà cần làm, chính là dựa theo yêu cầu của cố chủ, để mẹ Diệp thấm nhuần chuyện con trai nuôi lớn có tiền đồ, bọn họ nên hưởng phúc.
Thứ trước kia chưa có hưởng thụ đến, thừa dịp bây giờ còn chưa tính già, đều nên hưởng thụ hưởng thụ.
Dì Chu chính là thầy mà Hoa Vụ tìm đến để bồi dưỡng mẹ Diệp.
Mẹ Diệp hiện giờ đã tốt nghiệp, sắp đi đảm nhiệm chức vị mới.
Hy vọng bà sẽ ở chức vị mới mà kiêu căng hơn, kiên cường hơn, lại huy hoàng rực rỡ!
Hoa Vụ đưa phong bì cho bà, "Chuyện này......"
Dì Chu lập tức làm động tác giữ im lặng: "Hiểu hiểu, bảo mật."
Dì Chu lấy được tiền, vui vẻ rạo rực lén xe rời đi.
Hoa Vụ nhìn ngoài cửa sổ mưa to tầm tã, mặt tràn ngập tươi cười: "Lại là một ngày tốt đẹp."
Tài xế: "......"
Mưa lớn như vậy, tốt đẹp chỗ nào?.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK