Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thanh âm bên trong kéo dài một lát, lúc Tạ Phong Trúc chuẩn bị tìm đồ vật bổ cửa sổ, cửa sổ mở ra, Hoa Vụ từ bên trong đi ra.

Trong tay còn mang theo một cái túi, trong túi tựa hồ có thứ gì đó đang giãy dụa.

Và cô đang cầm con búp bê ở tay kia.

Tạ Phong Trúc nhìn vào trong phòng, căn phòng cũng không có dấu vết đánh nhau, tân nương tử đắp khăn mừng ngồi ngay ngắn bên giường, 'Tạ Tri Văn' không thấy tung tích, chỉ có tiếng nến đỏ lẳng lặng thiêu đốt.

"Đóng cửa sổ lại."

"..."

Thiếu nữ phân phó đương nhiên lại tùy ý, Tạ Phong Trúc theo bản năng nghe lời nàng.

Hắn đóng cửa sổ và vội vã theo kịp với Hoa Vụ đã đi xa.

"Ngươi bắt cái gì? Quỷ sao?"

"Yêu."

"Yêu?" Thanh âm Tạ Phong Trúc đề cao một chút, một giây sau hắn tự mình che lại, đè thanh âm hỏi: "Trên thế giới này thật sự có yêu?"


Câu chuyện linh dị, hắn nghe thuyết thư tiên sinh nói rất nhiều.

Hắn nghĩ rằng đó toán là chuyện bịa đặt.

Tạ Phong Trúc tốt xấu gì cũng đã gặp qua thành thị, năng lực tiếp nhận tương đối mạnh, lúc này cũng chỉ là hơi chút kinh ngạc cùng tò mò.

"Đương nhiên." Hoa Vụ lắc lắc túi xách trong tay: "Nàng ta muốn thay thế tẩu tử ngươi, trở thành thê tử của đại ca ngươi."

Tạ Phong Trúc truy vấn: "Vậy ngươi là ai? Bắt yêu sư sao?"

Loại chuyện bắt yêu này, còn chưa tới phiên cô một tháng tuổi.

Là bởi vì thứ này dùng biện pháp nào đó, quấy nhiễu đến đường tình yêu chân chính của Tạ Tri Văn, cho nên cô mới đến.

Loại tình huống này tuy rằng không thấy nhiều, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ gặp phải.

Hoa Vụ gọi đây là một chuyến đi công tác.

Hoa Vụ: "Ta không phải nói với ngươi sao, ta là người tốt cứu vãn hạnh phúc cả đời của đại ca ngươi."


"..."

Vậy không phải vẫn là bắt yêu sư sao?

Tạ Phong Trúc hỏi vài vấn đề, đại khái là đã tiếp nhận thân phận 'Bắt yêu sư' của nàng.

Lúc này phòng ly hôn của hai người rất xa, bốn phía yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng hót trong bụi cỏ.

Tay Tạ Phong Trúc nắm chặt lại buông ra, lại nắm chặt...

Sau nhiều lần lặp đi lặp lại, hắn gọi Hoa Vụ lại: "Trước đó ngươi đã hứa với ta..."

"Ồ." Hoa Vụ cười một chút: "Cho nên ngươi nghĩ kỹ rồi?"

Tạ Phong Trúc tay chân đột nhiên không biết nên bày biện như thế nào, có vẻ có chút luống cuống, một hồi lâu mới nghẹn ra một câu: "Không... Ngươi muốn hôn chỗ nào thì hôn đi."

Thiếu niên trực tiếp nhắm mắt lại, đem quyền lựa chọn giao cho cô.

"..."

...

Ban đêm dần dần nổi lên sương mù, ánh trăng sáng bóng chiếu trên mặt đất, mông lung.


Thiếu niên nhắm chặt hai mắt, hắn cảm giác hô hấp xa lạ tới gần, tim đập không nhịn được tăng tốc.

Cánh môi dường như bị sương mù hơi lạnh phất qua, nhưng một giây sau đã bị cảm giác ấm áp bao trùm.

Hắn theo bản năng mở mắt ra, khuôn mặt gần trong gang tấc, làm cho nhiệt độ trên má hắn bắt đầu tăng lên.

Sự ấm áp bao phủ môi chỉ dừng lại một chút và nhanh chóng rút lui.

"Được..."

Tạ Phong Trúc cầm lấy cổ tay đang chuẩn bị kéo ra, kéo người về phía mình, cúi đầu hôn cô.

Thiếu niên chưa từng có hành động thân mật như vậy với người khác, cũng không biết nên làm như thế nào, hắn chỉ có thể từ trong một ít cảnh tượng trước kia gặp qua, tìm ra kinh nghiệm hữu hạn.

Vụng về giống như chó con liếm cắn, va chạm một lúc lâu cũng không thể làm được.

Hoa Vụ bị chó con dán nửa ngày, còn bị làm đau, khẽ thở dài một tiếng, một tay ôm eo thiếu niên, một tay vuốt ve sườn mặt thiếu niên, đem quyền chủ động cầm qua.
Tạ Phong Trúc ngược lại rất ngoan ngoãn, không tranh đoạt chủ quyền với nàng.

Trên con đường nhỏ bóng tối, sương mù bị ánh trăng thấm ướt đem thân ảnh hai người đan xen bao phủ ở chính giữa.

...

Tạ Phong Trúc nằm trên giường, lăn qua lộn lại đều là cảnh tượng dưới ánh trăng kia.

Đầu Tạ Phong Trúc chôn trong chăn, đỏ ửng trên mặt một chút cũng không tiêu tan.

Đại ca hiện tại đã thành thân...

Vậy hắn hẳn là cũng có thể...

Tạ Phong Trúc quyết định sáng sớm ngày mai đi tìm Tạ mẫu.

Tạ Phong Trúc nằm tốt, muốn dưỡng tinh súc nhuệ, nhưng hắn nhắm mắt nằm một lát ngắn, lại đột nhiên ngồi dậy, chân trần nhảy xuống giường, mở cửa phòng đi ra ngoài.

...

Hoa Vụ đã ngủ, nghe thấy tiếng gõ cửa, không quá nhớ tới Tạ Phong Trúc, nhưng mà tiếng gõ cửa kia vẫn không ngừng.

Cô phải đen mặt đi mở cửa.
Tạ Phong Trúc đứng ở ngoài cửa, trên người liền mặc tẩm y đơn bạc, chân trần đứng ở ngoài cửa.

Hoa Vụ bị gió đêm thổi một chút, buồn ngủ ít đi vài phần: "Ngươi làm gì vậy?"

Tạ Phong Trúc nhìn cô, trên mặt không có bất kỳ biểu tình gì: "Ngươi có phải muốn đi hay không?"

Hắn đột nhiên phản ứng lại chuyện này.

Cô là vì chuyện của đại ca mà tới, hiện tại đại ca đã không có việc gì, vậy cô có phải muốn rời đi hay không.

Hoa Vụ: "Chuyện của ta đã làm xong, rời khỏi nơi này là chuyện bình thường..."

Tạ Phong Trúc ngắt lời cô: "Ngươi không được đi."

"Vì sao?"

"Chỉ là... Không được." Tạ Phong Trúc đưa tay ôm lấy cô: "Đừng đi."

Viện tử của Tạ Phong Trúc cách khách viện một đoạn, hắn một đường đi tới, trên người dính sương mù, có chút khí tức ẩm ướt.

"Ngươi không cần ôm ta chặt như vậy..."
"Ngươi đáp ứng ta, không cần đi."

"...Ngươi tiếp tục dùng sức, ta cho dù không đi, cũng sẽ bị ngươi siết chết."

Tạ Phong Trúc nghe thấy lời này, cuối cùng cũng buông ra một chút.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK