Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Ta có thể nói cho ngươi biết, ngươi là ai, nhưng ngươi phải đáp ứng hai điều kiện của ta."

Tạ Chiết Liễu nghe thấy điều này, con ngươi liền hơi sáng lên: "Được."

"Thứ nhất, rời khỏi Tần Sùng Vân, không được nhúng tay vào chuyện của hắn."

"Tại sao?" Tạ Chiết Liễu nhìn chằm chằm cô.

"Ngươi không cần biết vì sao, chỉ cần đáp ứng là được."

Con ngươi Tạ Chiết Liễu đảo một vòng.

Hoa Vụ giống như nhìn ra Tạ Chiết Liễu đang suy nghĩ cái gì, bổ sung một câu: "Tất cả mọi chuyện liên quan đến Tần Sùng Vân, đều không cho phép ngươi nhúng tay vào, trong đó có không được chạy tới trận doanh đối địch của hắn."

Tạ Chiết Liễu thất vọng rũ mắt xuống: "A, được rồi."

"Thứ hai, ngươi phải làm một điều cho ta. Trong tương lai, bất cứ điều gì ta đề xuất, ngươi phải giúp ta vô điều kiện."


Tạ Chiết Liễu suy nghĩ một chút: "Vậy ngươi muốn ta đi chết, ta cũng phải đi chết sao?"

Hoa Vụ cong mặt cười: "Đúng, cho nên ngươi muốn tốt, hay muốn biết ngươi là ai hay không."

...

Tạ Chiết Liễu cắn rách ngón tay, ấn dấu ngón tay của mình trên khế ước thư.

"Thân thể này cũng không phải của ta, cho dù ta ấn ngón tay cũng vô dụng." Tạ Chiết Liễu đặt ngón tay lên môi, mím một chút: "Thượng tiên đây không phải làm điều thừa."

Hợp đồng này không có bất kỳ ràng buộc nào.

"Cảm giác nghi thức." Hoa Vụ thu hồi khế ước thư.

"..."

Tạ Chiết Liễu đối với việc này không phát biểu bất luận cái gì, đôi mắt lại chậm rãi sáng lên: "Hiện tại ngươi có thể nói cho ta biết, ta là ai."

Hoa Vụ liếc mắt nhìn hắn một cái, chậm rãi nói: "Ngươi tên là Vọng Sinh."

Từng là người đệ nhất tiên giới, chủ nhân đầu tiên của Xu Linh cung.


Vọng Sinh mặc dù sinh ra ở Tiên giới, nhưng thân phận cũng không cao lắm, chính hắn từng bước từng bước leo lên cao vị, dựa vào thực lực đạt được quyền nói chuyện cùng địa vị.

Vọng Sinh rất không dễ ở chung, đối với đồng liêu cũng không có hảo cảm gì, ngược lại thỉnh thoảng nháo ra một chút động tĩnh, chọc cho mọi người tiên giới kiêng kỵ hắn không thôi.

Nhưng lại bởi vì năng lực bản thân hắn, không ai đánh được hắn, chỉ có thể tức giận không dám nói.

Vọng Sinh tuy rằng tính tình có chút cổ quái, nhưng cũng ở trong tiên ma đại chiến, phát huy tác dụng trọng yếu, dùng lời không dễ nghe mà nói, không có hắn, tiên ma đại chiến, tiên giới không có khả năng lấy được thắng lợi.

Mà cũng là trận đại chiến này, làm cho mọi người tiên giới, biết bản tính ham gϊếŧ của Vọng Sinh.


Sau khi đại chiến kết thúc, hắn nhiều lần động thủ với đồng tộc.

Nếu không phải có người ngăn trở kịp thời, chỉ sợ sẽ sớm gây thành đại họa.

Tiên giới sợ hãi, kiêng kỵ hắn, ngoài mặt không dám khiêu chiến hắn, càng không dám khuyên bảo.

Rất nhanh liền có người lấy danh nghĩa tốt cho Tiên giới, liên hợp mấy người cùng chí hướng, quyết định động thủ với Vọng Sinh.

Kỳ thật trong này còn có một nguyên nhân, là lúc ấy Tiên giới còn có chức Thiên Đế hay không.

Mà lúc ấy lại truyền ra muốn bầu ra một vị, trở thành người đứng đầu Tiên giới.

Vọng Sinh thực lực mạnh, lại có chiến công trong người, đương nhiên liền trở thành trở ngại lớn nhất.

Sau khi tổng hợp đủ loại nguyên nhân, bọn họ bày mưu bức Vọng Sinh nhập ma, đối ngoại lại nói Vọng Sinh tự mình nhập ma.
Hành vi bình thường của Vọng Sinh cũng không bình thường, trong mắt mọi người hắn nhập ma, đó là chuyện sớm muộn.

Không ai nghi ngờ điều đó.

Vọng Sinh sau khi nhập ma ý đồ lật đổ toàn bộ Tiên giới, muốn lôi kéo tiên giới chôn cùng hắn.

Nghe nói vì đối phó hắn, tiêu hao hết một nửa người tiên giới.

Nhưng cuối cùng Vọng Sinh vẫn thất bại, rơi vào kết cục của một tiên cốt bị loại bỏ, nhốt trong Hỗn Độn tháp.

Hoa Vụ nói xong, nhìn về phía hắn: "Đây chính là quá khứ của ngươi."

"À." Vọng Sinh nghe xong, ngược lại có chút đơn giản vô vị, qua mấy giây, hắn hoang mang hỏi: "Tại sao ta không gϊếŧ hết bọn họ?"

"..."

Chậc.

Chí khí thật tốt!

Đáng tiếc, người mạnh hơn nữa cũng sẽ bị lật thuyền trong mương.

"Vậy ai biết, lúc ấy còn không có ta."

Đó đều là chuyện hơn hai vạn năm trước, Thiên Đế đổi nhiệm kỳ mới.
Lúc ấy cụ thể thao tác như thế nào, cũng không ai ghi chép lại chi tiết, dù sao cũng không phải chuyện gì hấp dẫn.

"Tại sao ngươi biết những điều này?"

Hoa Vụ bày ra vẻ cao nhân: "Ta không biết gì cả."

Vọng Sinh: "..."

Những lời này Vọng Sinh tựa hồ không biết nên tiếp như thế nào.

"Ngươi có biết là ai thả ngươi ra không?" Lúc này hắn không nên đi ra, Hoa Vụ hoài nghi là Cửu Hoa trong lúc vô tình làm cái gì, đem hắn thả ra.

Thế nhưng bởi vì không phải là nút trực tuyến của hắn, cũng không phải là phương thức ban đầu của hắn đi ra, cho nên hắn mất đi trí nhớ.

Nhưng đó không phải là tất cả.

Hắn vẫn còn nhớ một số câu hỏi chung.

Hắn chỉ quên mình là ai.

Vọng Sinh tựa hồ đối với việc Hoa Vụ nói hắn là ai có hảo cảm, nguyện ý nói chuyện với cô: "Không biết. Khi ta thức dậy, ta thấy một vết nứt xuất hiện ở nơi ta đang ở, và sau đó ta đi ra."
"Ngươi làm sao biến thành Tạ Chiết Liễu?"

"Ta ở trong thần dụ chư thần hàng xuống, bắt được một đường sinh cơ này." Vọng Sinh đột nhiên lặp lại những gì hắn đã từng nói.

"Ngươi nói qua những lời này, có ý gì?"

"Ta nghe thấy."

Vọng Sinh nói xong, đột nhiên cười rộ lên, nụ cười kia có chút ác liệt, phảng phất đứa nhỏ đùa giỡn thành công.

Hắn từ trong vết nứt đi ra, phát hiện bốn phía mình một mảnh đen kịt, mặc kệ đi về phía nào, cũng không cách nào đi ra ngoài.

Sau đó hắn liền nghe thấy thanh âm, đi theo thanh âm kia, hắn nhìn thấy Tạ Chiết Liễu nằm trong đống người chết.

Cùng với sợi tơ hồng bên cạnh Tạ Chiết Liễu.

Hắn tuy rằng không nhớ rõ mình là ai, nhưng hắn có thể cảm giác được, đó là tiên khí, có được lực lượng hắn cần.

Hắn nhặt sợi tơ hồng kia lên, Tạ Chiết Liễu còn chưa tắt thở đột nhiên bắt được hắn.
"Chờ ta phục hồi tinh thần, ta liền ở trong thân thể hắn." Vọng Sinh nói xong, giơ tay sờ sờ mặt: "Hắn và ta rất giống nhau."

Hắn cũng đạt được ký ức của Tạ Chiết Liễu, lấy thân phận Tạ Chiết Liễu trở lại Uyển Hoa thành.

Chuyện phía sau, Hoa Vụ đều biết.

Sau khi khám phá vai trò của tơ hồng, hắn bắt đầu thử nghiệm với con người.

Hắn có thể đạt được một phần sức mạnh từ những người đó thông qua tơ hồng.

"Lúc trước ta vì sao không gϊếŧ bọn họ?" Vọng Sinh lại rối rắm trở về vấn đề phía trước, mi tâm đều hơi nhíu lại, hoang mang lại mờ mịt nắm lấy mái tóc dài của mình.

Giây lát, hắn ngẩng đầu, khóe môi nở nụ cười: "Ta muốn tìm cơ hội gϊếŧ chết bọn họ."

Hoa Vụ vỗ tay: "Lý tưởng tốt. Nhưng đầu tiên xin vui lòng trả lại đồ cho ta."

Lấy đồ của ta để gϊếŧ người!!!
Ngươi có lịch sự không?

Vọng Sinh: "Không cần."

Vọng Sinh nói xong câu đó, thân hình hắn chợt lóe, trực tiếp biến mất trước mặt Hoa Vụ.

Sợi tơ hồng nằm rải rác trong không khí.

Hoa Vụ: "..."

Thảo!

Sẽ không thể tránh được ah!!!

Mẹ nó, nữ chính lại không biết kỹ năng này.

Là nữ chính không xứng sao?

Nữ chính không phải là khuê nữ của thiên đạo sao?

Dựa vào cái gì người khác có, thân khuê nữ không có?

Hoa Vụ đang hùng hùng hổ hổ, Vọng Sinh lại trở về, hắn nhét một thứ vào tay Hoa Vụ, lần thứ hai biến mất trước mặt cô.

Hoa Vụ cúi đầu nhìn đồ vật trong tay.

Đồng, đồng tiền?

Hoa Vụ thiếu chút nữa không bảo trụ được biểu tình.

Ôi, ôi! Ta thượng đế nha!!

Một đồng tiền đã muốn mua tiên khí bản mệnh của cô?

Ta xxx thượng đế nha!! 

Hắn có phải hay không điên rồi?!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK