Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

164: Tiểu Sư Muội Gia Nhập Ma Tộc Rồi 30


Tác giả: Mặc Linh.

Edit by Niniii.

====
"Sao ngươi không quạt nữa?"
Hoa Vụ và Minh Trúc đang nói chuyện, nữ ma tu bên cạnh cũng không làm việc.

Nữ ma tu nghe vậy, vội vàng tiếp tục quạt.

"Nàng nóng sao?" Minh Trúc kỳ lạ nhìn cô.

"Không nóng nha.

"
"Vậy nàng đang làm gì?" Không nóng thì quạt cái gì?
"Đây là sự phô trương của ta với tư cách là nữ chủ nhân của Kim Diệu Cung.

" Nhất định phải giữ vững phẩm giá của một nữ chính!
"! ! "
Cũng thật có thể dát vàng lên mặt bản thân.

Minh Trúc duỗi tay, hỏi mượn cây quạt có nan quạt được làm từ xương ma thú, mặt quạt được làm từ lông chim của nữ ma tu kia —— đây là một Ma Khí, phẩm cấp cũng không thấp.

Nàng lấy nó từ chỗ nào?
Minh Trúc nhớ tới cái bảo khố trong Kim Diệu Cung, trước khi hắn rời đi, nàng kéo mình qua, bảo hắn mở ra.

Chắc là từ bên trong đó đào ra! !
Minh Trúc cầm nó trong tay, quạt cho nàng.

"Nghe nói nàng lấy danh nghĩa của ta, gửi tới Tu chân giới một tấm thiệp.

"
"Ừ.

"
"Nàng đã viết cái gì?"
"Chân thành mời bọn họ tới đàm phán, cùng xây dựng hoà bình cho tam giới.


"
"! ! "
Bọn họ có thể tin những lời này?
Sợ là người ta nghi ngờ hắn muốn nhân cơ hội mưu hại bọn họ.

Cuối cùng gấu đen cũng không bắt được cá, khiến ao nước trở nên lung tung lộn xộn, cả người đều dính bùn.

Minh Trúc lôi Hoa Vụ đi.

Mấy nữ ma tu kia vội vàng theo sau, Minh Trúc cau mày, "Không cần đi theo!"
Nữ ma tu bị khí thế trên người của Minh Trúc dọa sợ, dừng lại tại chỗ, nhìn Minh Trúc và Hoa Vụ rời đi.

Mãi đến khi không còn thấy người, mới có người ôm ngực thở phào nhẹ nhõm, ghen tị mở miệng: "Ma chủ thật sủng ái Khương cô nương mà! ! "
"Ma chủ thật sự rất rất đẹp.

"
"Được ngài ấy nhìn một cái là chân ta đã mềm nhũn cả ra.

"
"Vừa rồi Khương cô nương nói nàng ấy là nữ chủ nhân của Kim Diệu Cung, ma chủ cũng không phản bác! ! " Có một nữ ma tu nhỏ giọng nói, "Các ngươi nói xem, Khương cô nương có thể trở thành bạn lữ của ma chủ hay không?"
Mấy nữ ma tu nhìn nhau.

Cho dù Khương cô nương có thể trở thành bạn lữ của ma chủ hay không, bọn họ cũng chắc chắn không có hy vọng gì.

! !
! !
Sau khi Minh Trúc trở về, rất nhanh đã phát hiện Hoa Vụ thật sự rất khoa trương, ngày thường hắn đều là một mình, nàng thì hay rồi, từ trên xuống dưới có khoảng hai mươi người hầu hạ.

Mỗi ngày đi ra ngoài, theo sau đều là cả một chuỗi.

Còn giống Ma Chủ hơn Ma Chủ thật là hắn.

"Không thì ngươi làm cái chức Ma Chủ này đi?"
"Không cần.

" Hoa Vụ cảm thấy hưởng thụ và làm việc là hai chuyện khác nhau, "Vì người một nhà che mưa chắn gió là đức tính tốt đẹp của một người nhà ưu tú.

"
"! ! "

Có một người nhà như ngươi, cũng thật xui xẻo.

Minh Trúc dùng tư thế lười biếng dựa vào thành giường, để Hoa Vụ đưa túi đựng tâm ma cho hắn.

Hắn vẽ trận pháp lên trên túi thêm lần nữa, nắm lấy tay Hoa Vụ, đặt ở cánh môi rồi hôn xuống, đang lúc Hoa Vụ không rõ lý do, đột nhiên cắn đầu ngón tay cô.

"! ! "
Minh Trúc nhỏ máu của cô lên trên túi.

Trận pháp được vẽ ở trên túi, trong nháy mắt triển khai trong không trung, trận pháp xuất hiện nhanh, biến mất cũng nhanh.

Minh Trúc ngậm lấy đầu ngón tay Hoa Vụ, cầm máu lại.

Tóc mái được buông xuống che đi đôi mắt và lông mày của thiếu niên, đường nét sườn mặt hoàn mỹ nhưng lại không có bất kỳ cảm xúc nào, dường như chỉ là đang giúp cô cầm máu.

Nhưng vào lúc thiếu niên ngước mắt lên, trong không khí mơ hồ có thêm một tia ái muội khó tả.

Hoa Vụ nhìn sang chỗ khác, "Tâm ma cũng có thể lập khế ước?"
"Phương pháp bình thường thì không thể.

" Minh Trúc rũ mắt xuống, dùng ma khí chữa trị vết thương gần như nhìn không thấy kia.

Cấm thuật mà Ma Di Tộc tu luyện, có loại phương pháp này.

Tâm ma này được nàng nuôi dưỡng đến càng ngày càng lợi hại, nếu lại không kiềm chế, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện.

"Không hổ là! ! " Hoa Vụ đem hai chữ phản diện nuốt lại, vỗ tay khen: "Ma Chủ, đúng là lợi hại.

"
Sau khi tâm ma lập khế ước với Hoa Vụ, Hoa Vụ liền nuôi thả tâm ma nó luôn.

Đối với việc bản thân bị lập khế ước, tâm ma vô cùng bất mãn, tinh thần sa sút trong một thời gian dài, thu mình trong các ngóc ngách của Kim Diệu Cung.

Cuối cùng, Hoa Vụ bắt đồ ăn mới cho nó, tâm ma mới tung ta tung tăng đi ra.

Không có gì quan trọng hơn phát triển bản thân!
Hơn nữa nó thân là tâm ma của nữ chủ nhân Kim Diệu Cung, đấy còn không phải dưới một người trên vạn người sao?

Suy nghĩ cẩn thận địa vị của mình, tâm ma lại bắt đầu diễu võ dương oai.

! !
! !
Thành trì gần Vạn Cốt Sơn nhất.

Nơi này có thể thấy được Vạn Cốt Sơn, nhưng mà Kim Diệu Cung bị ẩn trong mây mù, không thể nhìn thấy.

Có ma tu nhìn về hướng Vạn Cốt Sơn phía xa, "Ngày mai chính là đại điển, đáng tiếc thực lực chúng ta không đủ, không thể tới Vạn Cốt Sơn xem lễ.

"
"Hơn một năm trước, ai có thể nghĩ là Kim Diệu Cung sẽ có chủ nhân mới đâu.

"
"Đúng vậy! ! "
"Mấy ma quân đó cũng không biết trúng tà gì, thế mà đều ủng hộ vị Ma Chủ kia.

"
"Chắc chắn là do đánh không lại rồi.

"
"Ta còn tưởng rằng ma thần hiện thế, người thắng cuối cùng sẽ là ma thần.

Ai ngờ rằng ma thần hiện thế là giả! ! "
"Việc này không chừng có liên quan tới vị Ma Chủ kia.

"
Ma tộc trái lại cũng không để bụng việc dùng thủ đoạn gì, cứ cho là vị Ma tộc kia thật sự sử dụng thủ đoạn, hiện tại người ta đã tiếp nhận Kim Diệu Cung, bọn họ cũng chỉ có thể chấp nhận.

"Không biết vị ma chủ này thích dạng mỹ nhân gì.

" Có nữ ma tu tò mò.

"Ha ha ha ngươi cũng đừng mơ tưởng, ta nghe nói ở Kim Diệu Cung này có một vị cô nương, còn là nhân tu nữa.

"
"Nhân tu nào, không phải là ma tu sao?"
"Sao ta lại nghe nói là nhân ma chứ?"
"Không quan trọng nàng ta là nhân tu hay là ma tu, nhưng quan hệ của nàng ta với ma chủ chắc chắn không bình thường.

"
"Ma chủ lại không nhất định chỉ có thể có một bạn lữ, mọi người vẫn còn có cơ hội mà! ! "
Chính tại thời điểm ma tu này đó đang thảo luận náo nhiệt, bên cạnh có một ma tu kéo một nữ nhân đi về phía trước.

"Ngươi nhìn cái gì mà nhìn, ngươi vẫn còn muốn đi Kim Diệu Cung kia xem hay sao?"

Ma tu kéo lấy nữ nhân dùng ngôn từ thô tục, "Cũng không nhìn lại xem bộ dáng của ngươi là cái gì, ngươi trừng cái gì mà trừng? Một tên phế vật, nếu không phải do lão tử thu lưu ngươi, hiện tại ngươi đã sớm chết.

"
Nữ nhân bị kéo đến lảo đảo, buộc phải rời tầm mắt khỏi hướng Vạn Cốt Sơn.

Nàng bước đi khập khiễng, hai chân không có sức lực.

Vân Cẩm Ngọc rũ đầu, mái tóc rối bù che đi sự không cam lòng cùng oán hận trong đáy mắt.

Lúc trước Hoa Vụ không chỉ đánh gãy chân nàng ta, còn cướp đi tâm ma, phế tu vi của nàng.

Nàng ta lưu lạc đến nông nỗi này, đều là do Khương Hào một tay tạo thành.

Ma chủ Kim Diệu Cung là Minh Trúc, nữ nhân kia chắc chắn là Khương Hào.

Nhưng mà, Vân Cẩm Ngọc có nhiều sự không cam lòng thế nào, cũng chỉ có thể chôn sâu dưới đáy lòng, bây giờ nàng ta muốn thoát khỏi ma tu này còn khó.

"Nhanh chân lên!" Ma tu kéo Vân Cẩm Ngọc đi, mắng chửi từ đầu đường đến khi rời khỏi, "Ngươi còn dám chạy, lão tử sẽ đánh gãy chân ngươi.

"
! !
! !
Vạn Cốt Sơn.

Đội ngũ đại biểu của Tu chân giới, đã đến Vạn Cốt Sơn, dưới ánh nhìn chăm chú của đông đảo ma tu, được mời vào Kim Diệu Cung.

Lần này tới Ma giới, các trưởng lão của Kiếm Tông và Phụng Thanh Tiên Tôn của Tầm Dương Tông sẽ dẫn đội.

Lạc Ảnh đi đầu đội ngũ, đi theo các trưởng lão tiến vào Kim Diệu Cung.

Trình Ấu Ngưng đi bên cạnh Lạc Ảnh, hạ giọng, "Sư huynh, ma khí của Kim Diệu Cung này cũng nồng quá rồi! ! "
Bọn họ vừa tiến vào đã cảm thấy không thoải mái.

Nơi này không có linh khí, tất cả đều là ma khí, thậm chí còn có thể thấy ma khí như sương mù quanh quẩn trên vùng trời của mấy toà cung điện này.

Lạc Ảnh: "Nơi này là Vạn Cốt Sơn, do ma thú thượng cổ hoá thành, dưới lòng đất còn có mạch ma khí ngầm.

Hơn nữa nơi này đóng cửa bao nhiêu năm, ma khí không bị tiêu hao, bởi vậy ma khí ở đây so với những nơi khác thì càng dồi dào hơn.

"
Trình Ấu Ngưng trưng ra bộ mặt của fan hâm mộ: "Sư huynh, ngươi thật lợi hại, cái gì cũng biết.

"
Lạc Ảnh: "! ! ".

165: Tiểu Sư Muội Gia Nhập Ma Tộc Rồi 31

Tác giả: Mặc Linh.

Edit by Niniii.

====

Ma tu dẫn nhóm người Tu Chân giới này đến nơi nghỉ ngơi, lúc đi qua hành lang dài, ma tu dẫn đường bỗng nhiên dừng lại.

Bọn họ nhìn theo tầm mắt của ma tu, thấy có người đang đứng ở cách đó không xa.

"Khương Hào sao?"

"Hình như là nàng......"

"Bên cạnh nàng là thứ gì?"

Một bóng người mơ hồ đứng bên cạnh cô nương cách đó không xa, ma khí quanh quẩn xung quanh.

Đệ tử Tầm Dương Tông cũng thấy nàng.

"Là Khương Hào."

"Nàng ta thật sự cấu kết với Ma tộc, phản bội tông môn."

"Lâu như vậy cũng không thấy tin tức của nàng ta, hoá ra là trốn đến Ma giới......"

"Tại sao nàng ta lại ở Kim Diệu Cung."

"Không phải là các ngươi phái nàng tới nằm vùng sao?" Đệ tử lần trước đi theo Lạc Ảnh đến Ma giới, sắc mặt cổ quái hỏi đạo hữu Tầm Dương Tông bên cạnh.

"Nằm vùng cái gì?" Đệ tử Tầm Dương Tông không hiểu nổi: "Nàng ta giết Thu Vân sư muội, cấu kết với Ma tộc, là phản đồ của tông môn."

"......"

Đệ tử Kiếm Tông quay đầu nhìn sư huynh nhà mình.

Có gì đó sai sai......

Đã nói là nằm vùng mà?

Hoa · nằm vùng · Vụ dẫn thứ kỳ quái kia đi tới.

Đợi nàng đến gần, có người phát hiện thứ kỳ quái kia, hẳn là tâm ma.

Tâm ma của nàng?

Ai mà khua chiêng gióng trống để tâm ma ở bên ngoài như vậy?

"Khương cô nương." Ma tu khom lưng hành lễ.

Hoa Vụ gật đầu, lại nhìn về phía Tầm Dương Tông, "Sư phụ."

Ma tu kinh hãi, nàng gọi ai vậy?

Phụng Thanh Tiên Tôn khẽ nhíu mày, "Khương Hào......"

Phụng Thanh Tiên Tôn làm sư tôn của nữ chính, đối xử với nàng cũng coi như không tệ, có thể coi như là người thân bạn bè của nữ chính.

Vân Cẩm Ngọc bị cô ép ở lại Ma tộc, cho nên bây giờ bên phía Tu chân giới rất thái bình.

Hoa Vụ lễ phép hỏi thăm: "Sư phụ khoẻ không?"

Phụng Thanh Tiên Tôn đánh giá đệ tử trước mặt, lâu như vậy không gặp, thiếu nữ trưởng thành lên không ít, càng xinh đẹp, cũng tự tin hơn trước rất nhiều......

Khi xưa thu nàng nhập môn, là cơ duyên xảo hợp.



Không ngờ rằng thiên phú của nàng không tốt, nhưng Phụng Thanh Tiên Tôn cũng không vứt bỏ nàng, tìm không ít đồ cho nàng.

Ai biết về sau sẽ lại xảy ra sự việc như vậy......

Chuyện cấu kết Ma tộc, bọn họ đã điều tra xong, không có chứng cứ xác thực hơn.

Nhưng trong thân thể nàng có ma khí, tự tay sát hại Ngô Thu Vân là sự thật.

"Khương Hào, ngươi cái tên phản đồ!" Đệ tử của Tầm Dương Tông mãnh liệt quát tháo một tiếng, cơn phẫn nộ đè ép lý trí, "Hôm nay ta sẽ vì Thu Vân sư muội báo thù."

"Vị sư huynh này, nơi này chính là Kim Diệu Cung." Hoa Vụ mỉm cười, "Ngươi xác định muốn động thủ ở đây?"

Trưởng lão của Tầm Dương Tông giơ tay ngăn tên đệ tử muốn xông lên kia lại: "Đừng làm càn!"

Nhìn thái độ của ma tu, địa vị của nàng ở Kim Diệu Cung không thấp.

Bên người còn có tâm ma kỳ quái, đánh nhau ở đây, không lý trí.

"Hơn nữa ta cũng không phải phản đồ mà." Hoa Vụ nâng cằm, giọng điệu bình tĩnh thản nhiên, "Ta tới Ma tộc nằm vùng, thúc đẩy lần thống nhất này của Ma tộc, đều là chỉ thị của tông môn."

"???"

Ma tu: "???" Ma chủ biết ngài đang nói hươu nói vượn ở chỗ này không?

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Tầm Dương Tông bên kia.

Tầm Dương Tông: "......"

Bọn họ phái nàng tới nằm vùng bao giờ?

Hoa Vụ không đợi bọn họ lên tiếng, tiếp tục nói: "Lần này Ma chủ có ý định muốn đàm phán với Tu Chân giới, thúc đẩy hoà bình, tránh cho sinh linh hai giới bị cuốn vào cảnh nước sôi lửa bỏng."

Trưởng lão của Tầm Dương Tông đè đệ tử đang muốn nói chuyện lại, "Chuyện đàm phán mà ngươi nói, là thật?"

"Tất nhiên là thật, không phải đã gửi thiệp cho các ngươi rồi sao, nhưng mà xem ra các ngươi cũng không để trong lòng."

"......"

Tấm thiệp kia đương nhiên là bọn họ nhận được.

Nhưng giống như Minh Trúc đã nói, bọn họ cảm thấy việc này càng giống một cái bẫy hơn.

Hoa Vụ: "Không quan trọng, chờ đại điển kết thúc, bàn lại chuyện này cũng chưa muộn."

Hoa Vụ để ma tu dẫn bọn họ tới chỗ ở trước.

"Khương Hào, ta có vài lời muốn nói với ngươi."

"Sư phụ muốn nói, đương nhiên là có thể." Hoa Vụ ra hiệu cho Phụng Thanh Tiên Tôn đi theo cô.

Trên đường đi, Phụng Thanh Tiên Tôn gặp không ít ma tu, nhìn thấy nàng thì đều khom lưng hành lễ, thái độ muốn bao nhiêu cung kính thì có bấy nhiêu cung kính.

Không thấy tâm ma bên cạnh nàng đâu, không biết đã đi nơi nào.

"Đó là tâm ma của ngươi?" Phụng Thanh Tiên Tôn cảm thấy tâm ma kia có hơi kỳ quái, không chắc là tâm ma của đồ đệ hắn.

"Ta nuôi." Hoa Vụ nói.

Nuôi?

Thân thể của đồ đệ này rất kỳ quái, rõ ràng cả người đều là ma khí, nhưng lại lờ mờ có vài phần chính khí mạnh mẽ.

Phụng Thanh Tiên Tôn: "Ngô Thu Vân, là do ngươi giết?"



"Đúng vậy." Hoa Vụ thừa nhận: "Ai bảo nàng ta muốn hãm hại ta, trước đấy còn khi dễ ta, ta chịu đựng nàng ta vài lần, đã là nể mặt lắm rồi."

Phụng Thanh Tiên Tôn nhíu mày: "Ngươi không nên giết nàng."

"Tự nàng yêu cầu...... Ta chỉ xuất phát từ lễ phép mà thỏa mãn nàng ta. Ta làm sai sao?"

Thanh âm của thiếu nữ nhẹ nhàng chậm rãi, lúc nói ra những lời này, còn có ý cười, nhưng lại không rõ nguyên do mà làm người ta không thoải mái.

Cô không phải ngây thơ vô tội mà hỏi lại, cô biết bản thân đang làm cái gì, cô cảm thấy bản thân cũng không làm gì sai.

Phụng Thanh Tiên Tôn không biết đồ đệ của mình, vì sao lại biến thành cái dạng này.

Nhưng hắn cũng không mở miệng khiển trách ngay, "Ngày ấy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Đệ tử tông môn đã đem sự việc xảy ra ở trấn nhỏ lúc trước, lặp lại rất nhiều lần, bọn họ cũng đại khái chắp vá rõ ràng ra được sự việc hoàn chỉnh.

Nhưng bọn họ lại chưa từng nghe qua cách nói của đương sự.

"Ta nói, sư phụ sẽ tin sao?"

"Nếu ngươi vẫn còn gọi ta là sư phụ thì vẫn là đồ đệ của ta, đương nhiên ta nguyện ý tin tưởng ngươi."

......

......

Những gì Hoa Vụ nói với những gì đệ tử khác nói gần như khớp với nhau, chỉ là ở đoạn nàng giết Ngô Thu Vân, và những đệ tử đã chết kia, có hơi khác nhau.

"Lúc ấy quả thật ta có thấy mấy sư huynh đệ trong tông môn đã chết ở đó, nhưng ta cũng không nhìn thấy Ma tộc nào cả, ma khí cũng là do bị thương khi kích phát trận pháp kia, nên ma khí tiến vào cơ thể. Ngô Thu Vân lại bôi nhọ ta cùng một phe với Ma tộc."

"Sư phụ, ta không giết nàng, thì nàng cũng không định buông tha ta, ta chỉ là vì tự bảo vệ bản thân."

Phụng Thanh Tiên Tôn nhìn thiếu nữ một thân ma khí, nhưng ánh mắt lại trong trẻo bình tĩnh ở trước mặt, tâm trạng phức tạp.

Một hồi lâu sau, Phụng Thanh Tiên Tôn nói: "Dù sao nàng cũng là đệ tử thân truyền của Ngô trưởng lão, ngươi lại giết nàng như vậy, Ngô trưởng lão sao có thể buông tha cho ngươi. Ngươi có thể trở về tìm sư phụ thay ngươi làm chủ."

Hoa Vụ chỉ cười cười, không nói gì.

Nữ chính chính là trở về tông môn cùng bọn họ, cảm thấy bản thân có sư phụ, sẽ nhận được kết quả công bằng.

Thế nhưng kết quả là gì?

Đoạn thời gian kia Phụng Thanh Tiên Tôn căn bản không ở trong tông môn, chờ hắn trở về, nữ chính cũng đã bị phế rồi.

"Chuyện vặt vãnh như vậy, so với hoà bình hai giới sau này, cũng không đáng nhắc tới, ta tin là Ngô trưởng lão sẽ hiểu được mà chọn lựa."

Phụng Thanh Tiên Tôn: "Ma chủ thực sự có ý muốn đàm phán?"

"Đương nhiên."

"Việc nằm vùng mà ngươi nói kia......"

"Chỉ cần sư phụ thừa nhận thì ta chính là nằm vùng ở Ma giới, dùng trái tim cảm hóa Ma chủ, là một vị anh hùng hy sinh vì Tu Chân giới."

"......"

"Khương Hào."

Hoa Vụ nhìn ra bên ngoài.

Phụng Thanh nhìn theo nàng, chỉ thấy thiếu niên có thân hình cao gầy, mặc y phục đỏ như lửa đang đứng trên quảng trường được lát bằng đá màu đen.

Đây là chủ nhân mới của Kim Diệu Cung...... Minh Trúc?

Thiếu niên có vẻ không được vui lắm, giọng cũng nặng nề, "Xuống đây."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK