Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tác giả: Mặc Linh.

Edit by Dương Mai Phương.

====
Sau khi kết thúc thi đại học, Hoa Vụ bước vào giai đoạn nghỉ xả hơi, bắt đầu lười biếng.

Theo yêu cầu của Hoa Vụ, Lâm Võ sửa chữa lại căn hộ trước kia, vừa lúc nghỉ hè có thể dọn qua.

Lúc chuyển nhà, Lâm Võ bận công việc, không tới giúp đỡ.

Có điều! !
"Ai nói cho cậu biết là hôm nay tôi chuyển nhà?"
Hoa Vụ nghi hoặc nhìn thiếu niên trước mặt.

Cố Kinh đưa tay che vị trí trái tim lại, chớp mắt với cô: "Tâm linh tương thông.

"
"! ! "
Hoa Vụ không nói cho nhiều người biết chuyện này, loại trừ một chút là biết.

"Sau kỳ nghỉ, chúng ta không gặp nhau, cậu không nhớ tôi sao?"
Lúc này dưới lầu không có ai, Cố Kinh tiến lên, khom lưng in một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước lên môi thiếu nữ, vừa chạm vào đã rời đi.

Ánh mắt của thiếu niên vừa chuyên chú vừa thâm tình, "Tôi nhớ cậu.

"
Hoa Vụ sờ đầu cậu ta, "Dọn đi.

"
Cu li tới thì cũng đã tới, không có lý nào lại không dùng.

Cố Kinh hơi thất vọng mà rũ mắt xuống, đảo mắt cái lại cười rộ lên, "Cứ giao cho tôi, cậu đi lên đi, đừng phơi nắng.

"
Cô ấy không từ chối mình, vậy tức là chấp thuận.

Cố Kinh tự dỗ mình vui vẻ, dọn đồ đạc cũng có lực hơn.

Đồ đạc của Hoa Vụ cũng không nhiều, trong mười phút Cố Kinh đã làm xong.

Nhà ở sau khi sửa chữa xong, vứt bỏ mấy thứ đồ linh tinh, được trang trí theo phong cách mà giới trẻ hiện tại thích nhất là rộng rãi sáng sủa.

"Cậu điền nguyện vọng vào trường nào?"

Bây giờ chưa có kết quả thi, nhưng chủ nhiệm lớp đã cho bọn họ tự làm bài đánh giá, chắc là không lệch bao nhiêu.

Hoa Vụ nằm liệt trên sô pha, lười biếng trả lời: "Xem điểm đã.

"
Tâm tình vui vẻ mới vừa rồi của Cố Kinh tức khắc không còn nữa.

Điểm của cậu ta kém hơn Hoa Vụ rất nhiều.

Chắc chắn không thể học cùng một trường đại học.

Chỉ có thể xem! ! có thể trong cùng một thành phố hay không.

Cố Kinh nhìn người trên sô pha một cái, tự dặn lòng, không thể yêu cầu quá cao với cô! !
Nếu không chỉ có tự rước bực vào thân.

Cố Kinh tự thò lại gần, ngăn không cho Hoa Vụ xem TV, "Cậu không thưởng cho tôi một chút sao?"
"! ! "
Hoa Vụ ấn đầu cậu ta rồi ra.

"Lâm Du!" Cố Kinh lại ngăn thêm lần nữa, chỉ vào đống đồ đạc trong phòng khách: "Tôi giúp cậu dọn nhiều đồ thế này, có phải là cậu nên thưởng cho tôi không?"
"Đâu phải tôi năn nỉ cậu dọn.

"
Tôi không tự dọn được chắc!
Có cái gì mà nữ chính đây không tự mình làm được!
"! ! " Cố Kinh không thuận theo cũng không từ bỏ, "Tôi mặc kệ, dù sao cũng là tôi dọn giúp cậu, cậu phải thưởng cho tôi.

"
Cố Kinh mặt dày mà chỉ vào môi mình, muốn thưởng riêng.

"! ! "
Tôi! ! @^*#$&!
Hoa Vụ nhìn gương mặt đẹp trai động lòng người của Cố Kinh, đột nhiên cười một cái.

Cố Kinh nhíu mày: "Cậu cười cái gì?"
"Cậu thích điểm gì ở tôi? Gương mặt này hay là thân thể này?"
"Tôi thích! ! " Cố Kinh chậm rãi nói tiếp: "Sự xấu xa của cậu.

"
Ánh mắt sáng quắc của Hoa Vụ nhìn Cố Kinh một cái, đột nhiên ngồi dậy, vòng lấy cổ của thiếu niên, hơi thở giao hòa.

Ngày hè dài đằng đẵng, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, loang lổ trên sàn nhà.


Ve trốn trong bóng cây, cứ mãi ầm ĩ không biết mệt.

Không khí oi bức lưu chuyển trong phòng.

Âm thanh bên tai Cố Kinh dần dần biến mất.

Cả thế giới đều yên tĩnh lại.

Cậu ta chỉ có thể nghe được tiếng tim đập của chính mình.

Đây là lần thứ ba Cố Kinh tiếp xúc gần gũi như vậy với Hoa Vụ —— còn là do cô chủ động.

Bịch ——
Thiếu niên ngã ngồi trên đất, đụng vào bàn trà đằng sau.

Tiếng ve kêu như thủy triều mạnh mẽ tràn vào tai.

"Không phải đòi thưởng sao?" Hoa Vụ dựa lại vào sô pha, đôi môi đỏ bừng khẽ mở: "Sao lại sợ rồi?"
"! ! "
Cố Kinh ôm ngực, nặng nề thở dốc.

Giữa răng môi đều là hơi thở của cô, trái tim kịch liệt nhảy lên, như muốn thoát khỏi lồng ngực.

Cố Kinh dời mắt, gương mặt hơi ửng hồng.

"Tôi đâu sợ! ! "
Chỉ là cậu ta bị cái bất ngờ này dọa rồi.

Cố Kinh bò dậy: "Toilet ở đâu?"
Hoa Vụ hất cằm.

Cố Kinh đi về hướng đó, giọng nói đầy ẩn ý của Hoa Vụ bay tới, "Cậu đừng có mà làm chuyện xấu trong toilet đó!"
Thiếu chút nữa là Cố Kinh tự vấp chân mình mà ngã, cậu ta quay đầu trừng Hoa Vụ: "Tôi không tới nỗi! ! "
Cậu ta hít sâu một hơi, bước nhanh vào toilet.

Hoa Vụ nhìn cửa toilet đóng lại, khẽ cười ra tiếng, "Còn tưởng cậu lợi hại thế nào.

"
(Truyện được đăng tại wattpad Thời Lam Yên, đọc truyện tại trang chính chủ để được nhận thông báo cập nhật chương mới một cách nhanh nhất)
! !
! !
Cố Kinh ra khỏi toilet, đã khôi phục trạng thái bình thường.


Truyện Mạt Thế
"Trước kia cậu từng có bạn trai sao?" Hắn hỏi.

Hoa Vụ ngước mắt nhìn hắn.

Cố Kinh đối mặt với ánh mắt nhẹ nhàng của Hoa Vụ, bổ sung một câu: "Tôi không ngại.

"
Hoa Vụ: "Không có.

"
"Vậy! ! "
"Cái này gọi là thiên phú.

" Giọng điệu Hoa Vụ còn rất hãnh diện.

"! ! "
Có lẽ là Cố Kinh cảm thấy chủ đề này quá nguy hiểm, rất nhanh đã nói sang chuyện khác.

"Lát nữa đi ra ngoài ăn hay ăn ở nhà?"
"Sao cũng được.

"
Cố Kinh vào bếp xem, bên trong có không ít nguyên liệu nấu ăn, nhìn qua chắc là mới mua.

"Tôi nấu cho cậu nhé, gần đây tôi mới học được một món! ! " Cố Kinh ngừng lại, nhớ đến ngày trước người đầu tiên ăn thử luôn là bà ngoại hắn! !
Thời gian qua đi thật mau.

Bà ngoại đã đi hơn nửa năm rồi.

Cố Kinh ngước mắt, cười nói: "Cậu nếm thử xem có ngon không.

"
"Ừm.

"
Cô gái dựa vào sô pha, lười biếng đáp lại một tiếng.

Khóe môi Cố Kinh không nhịn được mà giương lên, thời gian như thế này, hắn hy vọng có thể kéo dài vô tận.

! !
! !
Sau khi có điểm thi đại học, Cố Kinh tra điểm của Hoa Vụ trước, tuy rằng biết có thể sẽ có chênh lệch, nhưng Cố Kinh không ngờ là kém nhiều điểm như vậy.

Cố Kinh cầm điện thoại, xem các bạn học thảo luận trong nhóm.

Lấy thành tích của Hoa Vụ, cô có rất nhiều sự lựa chọn! !
Thậm chí có khả năng là bọn họ không thể học chung một thành phố.

Brừ 一一

Cố Kinh nhìn tên hiển thị trên màn hình điện thoại, còn ngươi tối lại, rất lâu sau hắn mới bắt máy.

"Có việc?"
"Con trai, thi đại học xong rồi, có phải con nên suy xét đi du học rồi không?"
Cố Kinh: "Con nói rồi, con không ra nước ngoài.

"
"Thành tích đó của con ở trong nước cũng chỉ có thế, không bằng nghe mẹ sắp xếp!.

.

"
Cố Kinh nghe giọng nói ở đầu dây bên kia, không biết có phải là bị làm cho tức đến bật cười hay không.

Cũng chỉ có thế! !
Chênh lệch của hắn với Hoa Vụ lớn thật, nhưng so sánh với mặt bằng chung mà nói, cũng là cầm cờ đi trước.

Bọn họ căn bản là chưa từng hiểu hắn!
"Con không cần.

"
Cố Kinh trực tiếp cúp điện thoại, ném điện thoại lên giường phía sau.

Brừ brừ ——
Điện thoại bám riết không tha mà rung lên.

Cố Kinh đứng ở mép giường, một lúc lâu không nhúc nhích, rốt cuộc hắn cũng không nhịn được nữa, cầm lấy điện thoại, không thèm nhìn tên, giọng lạnh lùng nói với đầu dây bên kia: "Tôi nói rồi, tôi không ra nước ngoài!!"
"Ai muốn cậu ra nước ngoài?"
Cố Kinh đột nhiên đưa điện thoại ra, nhìn chăm chú vào tên trên màn hình, "Không! ! không ai cả.

"
"Cha mẹ cậu hả?"
"! ! "
Cố Kinh không muốn nhắc tới chuyện này, "Cậu tìm tôi làm gì thế?"
Hoa Vụ rất thức thời, tiếp lời hắn: "Buổi tối mời cậu đi ăn cơm.

"
"Hả?"
"Tâm tình tốt.

" Giọng thiếu nữ nhẹ nhàng.

Cảm xúc của Cố Kinh càng tệ hơn, nhưng hắn không thể từ chối người mình thích, "Ừ, được.

"
Hoa Vụ nói địa chỉ cho hắn, sau đó cúp điện thoại.

Cố Kinh ngã ngồi trên đất, lưng dựa vào giường, chôn mặt giữa khuỷu tay.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK