Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tác giả: Mặc Linh.
Edit by Thời Lam Yên.
====
Chu Nhân Nhân và Tiết Thải Tĩnh thấy đồ vật không sạch sẽ, bị dọa không không nhẹ, chờ bọn họ lấy lại tinh thần thì đã là hai ngày sau.
Tiết Thái Tĩnh tìm Kim Bất Thị náo loạn.
Kim Bất Thị lấy hợp đồng đã ký trước đó ra, tỏ vẻ trên đó đã nói rất rõ ràng, phải theo sát đằng sau hướng dẫn viên du lịch, nếu vì chuyện riêng rời đội, xảy ra chuyện gì thì bọn họ có thể miễn trách nhiệm.
Lời ngầm chính là ——
Nhiều người như vậy đều không có chuyện gì, vì sao các cô lại có vấn đề, vậy thì các cô phải tìm nguyên nhân từ trên người mình.
Lúc ấy Tiết Thái Tĩnh và Chu Nhân Nhân đang nói chuyện cùng Thịnh Ý, không nhanh chóng đuổi kịp đội ngũ.
Chính họ đã đuối lý.
Kim Bất Thị nói điều khoản xong, lại nói có một số người không may mắn, sẽ đụng phải thứ không sạch sẽ, bọn họ cũng đã nhắc nhở, nếu quá không may mắn thì kiến nghị không nên tham gia vào đoàn.
Tiết Thải Tĩnh đại khái là nhớ tới bộ dáng xui xẻo của Chu Nhân Nhân trên đường đi, lại không biết phản bác như thế nào.
Về sau Kim Bất Thị ra chính sách dụ dỗ, mỗi ngày phái người đến thăm bọn họ, đó phải gọi là ân cần.
"Nếu các cô thật sự lo lắng, công ty chúng tôi có thể mời một đại sư xem thử cho các cô." Cuối cùng Kim Bất Thị xuất ra đại chiêu.
"Không cần!" Chu Nhân Nhân lập tức nói: "Bọn tôi không sao."
"Tiểu Ngu?" Tiết Thải Tĩnh khó hiểu nhìn cô ta.
Chu Nhân Nhân cũng không muốn tìm đại sư gì, vạn nhất có người phát hiện cô ta không phải là linh hồn thật sự của thân thể này......
Chu Nhân Nhân: "Chuyện này cứ như vậy đi."
Chuyện này chính là bọn họ sai trước, cuối cùng Chu Nhân Nhân nói bỏ đi, Kim Bất Thị cũng không tới nữa.
Chu Nhân Nhân đều nói như vậy rồi, Tiết Thải Tĩnh cũng không tiện nói cái gì nữa.
Nhưng đáy lòng cô ta vẫn có chút sợ hãi.
Đặc biệt là vào ban đêm, luôn có thể mơ thấy cảnh tượng lúc đó.

Tiết Thải Tĩnh phát hiện Chu Nhân Nhân hơi kiêng dè loại chuyện này, cho nên lúc bà cụ cùng phòng bệnh nói với cô ta có một đại sư rất lợi hại, cô ta không nói cho Chu Nhân Nhân biết.
......
......
Nhà ma.
Hoa Vụ ngồi bên ngoài vườn rau của chú câm, nhìn bóng dáng khom người bận rộn làm việc kia.
Song Linh mang theo một ấm trà bay tới, đặt trên bàn nhỏ bên cạnh Hoa Vụ, vụng về đổ vào tách trà.
"Cô đang nhìn cái gì vậy?"
"Nhìn chú ta trồng rau."
"Có gì đẹp?"
"Đây là cuộc sống." Hoa Vụ dựa vào lưng ghế, bưng chén trà nhấp một ngụm: "Cô còn nhỏ, không hiểu."
Song Linh bĩu môi, ánh mắt nhìn sang chỗ nào đó, lập tức kêu một tiếng: "Lư Từ ca ca."
Lư Từ sờ đầu Song Linh, quay đầu nói với Hoa Vụ: "Vừa rồi Kim Bất Thị lại đây.

Nói Tiết Thải Tĩnh đi tìm đại sư kia......"
"Đồ đã bán đi?"
"Ừm, hai cái An Thần Phù." Lư Từ gật đầu: "Dựa theo những gì cô dạy, có lẽ cô ta là sẽ chuyển cho......!Bạch Ngu."
Khi Lư Từ nói cái tên này luôn cảm thấy có chút kỳ quái.
Dù sao vị bà chủ trước mặt hắn này, cũng gọi cái tên này.
Lu từ đè điểm quái dị này xuống, tiếp tục: "Cô ta còn mua một vật khác nữa."
"Cái gì?"
"Đào Hoa Phù."
Hoa Vụ: "Ai sử dụng?"
"Bạch Ngu."

Hoa Vụ: "???"
Tiết Thải Tĩnh đây là muốn làm gì?
Chiêu hoa đào cho Chu Nhân Nhân sao?
Không hổ là bạn thân!
Cái này cũng quá tri kỷ rồi!
Hoa Vụ chống mặt: "Đã cho cô ta chưa?"
"Còn chưa, chính là đến hỏi cô......"
"Đồ chơi kia thật sự có tác dụng?"
Lư Từ gật đầu: "Có tác dụng nhất định, nhưng vẫn phải xem bản thân."
Cũng giống như Đào Hoa Phù có thể gia tăng cơ hội gặp gỡ của bạn và người nào đó, nhưng chính bạn không nắm chắc cơ hội, vậy cũng không có kịch.
Đầu ngón tay Hoa Vụ điểm một bên mặt, tươi cười trên môi dần dần rộng hơn: "Vậy đi tốn giá cao, mua một Đào Hoa Phù có hiệu quả tốt hơn.

Dù sao lần này cô ta dọa không nhẹ, coi như là công ty chúng ta bày tỏ lòng áy náy."
Lư Từ: "......"
Cái bày tỏ lòng áy này này của cô......!có hơi đáng sợ a.
Cái người Bạch Ngu đó, cơ mà đã có chồng rồi!
(Truyện được đăng tại w a t t p a d Thời Lam Yên)
......
......
Tề gia.
Tiết Thải Tĩnh ở phòng khách chờ một lát, Chu Nhân Nhân và Tề Cảnh xuống lầu cùng nhau.
Tề Cảnh mặt lạnh trực tiếp rời đi, ngay cả câu chào hỏi cũng không cho Tiết Thải Tĩnh.

Chu Nhân Nhân sắc mặt ửng hồng, dường như vừa trải qua một loại vận động kịch liệt nào đó.
Ánh mắt Tiết Thải Tĩnh xoay quanh người Chu Nhân Nhân, đáy mắt có chút ghen tị, nhưng rất nhanh đã bị cô che đi.
"Sao Tề tiên sinh lại ở nhà giờ này?"
"Trở về lấy đồ."
"......"
Chu Nhân Nhân: "Sao cậu lại đến tìm tớ thế?"
Tiết Thải Tĩnh cười nói: "Từ ngày đó trở về thì cậu đã không ra ngoài nữa, tớ lo lắng cho cậu đó.

Sao, tớ cố ý đến tìm cậu, cậu còn không vui à?"
"Không có, tớ tưởng cậu tìm tớ có việc gấp, điện thoại cũng chưa gọi đã tới." Chu Nhân Nhân lôi kéo Tiết Thải Tĩnh: "Lên lầu nói đi, bằng không đợi lát nữa người mẹ chồng kia của tớ lại nói này nói nọ."
"Ừm."
Chu Nhân Nhân và Tề Cảnh không ở cùng một gian phòng, cô ta đương nhiên là đưa Tiết Thải Tĩnh trở về phòng mình.
Tiết Thải Tĩnh vừa đi vào đã thấy trên giường rất lộn xộn, Chu Nhân Nhân tựa hồ cũng không có ý che dấu, gọi người giúp việc tiến vào thu dọn.
"Tớ đi tắm rửa một chút, cậu đợi tớ một lát trước nhé."
"Ừm."
Người giúp việc nhanh chóng dọn dẹp xong đi ra ngoài, Tiết Thải Tĩnh nhìn về phía phòng tắm một cái.
Xác định Chu Nhân Nhân sẽ không lập tức đi ra, cô ta lập tức đi đến đầu giường.
Lấy một cái gì đó từ túi ra rồi nhét xuống dưới gối.
Nhưng rất nhanh lại lấy ra, người giúp việc quét dọn rất có thể sẽ bị phát hiện......
Dưới nệm......
Không được.
Cũng có thể bị phát hiện.
Trong gối? Không có chỗ nào nhét vào......
......
......
"Cậu đang làm gì vậy?"

Chu Nhân Nhân vừa đi ra đã thấy Tiết Thải Tĩnh đứng ở đầu giường.
Tiết Thải Tĩnh cầm lấy một cái đồ trang trí ở đầu giường, xoay người cười nói: "Đây là lúc chúng ta học đại học cùng nhau mua, cậu vẫn còn giữ cơ à."
"Ừ......"
Khi cô ta trở về thì đồ trang trí đã ở đó, cô ta căn bản không biết đó là ai.
Tiết Thái Tĩnh nói về chuyện đại học.
Chuyện trước kia của thân thể này, Chu Nhân Nhân chỉ hỏi thăm một chút, cô ta cũng không dám nói chen vào, cẩn thận phụ họa.
Tiết Thải Tĩnh đột nhiên thở dài: "Lúc trước còn tưởng rằng cậu và Tỉnh học trưởng sẽ ở cùng một chỗ......"
Nói đến đây, cô ta giống như phản ứng lại, không nói nữa: "Ai nha, coi tớ kìa, nói cái này làm gì."
Tỉnh học trưởng?
Chu Nhân Nhân không biết Tiết Thải Tĩnh nói ai, nghe ra có khúc mắc gì với thân thể này.
"Đều là chuyện của quá khứ." Chu Nhân Nhân cẩn thận nói.
"Cũng đúng, bây giờ cậu và Tề tiên sinh cũng rất tốt." Tiết Thải Tĩnh từ trong túi lấy ra một cái lắc tay, "Hôm nay tớ tới là đưa cái này cho cậu."
Chu Nhân Nhân: "Sao đột nhiên đưa cho tớ cái lắc tay này?"
"Đây là tớ xin đại sư, chuyện ngày đó......!thật sự là quá kỳ lạ, thà tin là có chứ không thể tin không có chuyện này, bảo vệ bình an thôi.

Cậu xem này, chúng ta mỗi người một cái."
Tiết Thải Tĩnh lắc lắc chiếc vòng trên cổ tay.
"Để tớ giúp cậu đeo lên."
Tiết Thải Tĩnh trực tiếp đeo lên cho Chu Nhân Nhân, một cái lắc tay bình thường, Chu Nhân Nhân cũng không nghĩ nhiều như vậy.
Chu Nhân Nhân nhắc nhở Tiết Thải Tĩnh: "Đúng rồi, chuyện ngày đó, cậu đừng nói cho người khác biết."
"Biết rồi, mẹ chồng cậu ấy, miệng lưỡi cay độc." Tiết Thải Tĩnh để cô ta yên tâm: "Tớ sẽ không nói cho ai."
"Ừm."
Chờ Tiết Thải Tĩnh rời đi, Chu Nhân Nhân đi đến vị trí đầu giường nhìn một chút, kiểm tra ga giường và dưới đệm.
Lúc ấy Tiết Thái Tĩnh đứng ở chỗ này rất kỳ quái......
Xác định không có vấn đề gì, Chu Nhân Nhân thở phào nhẹ nhõm, chắc là cô ta nghĩ nhiều..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK