Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Sau khi làm rõ tình hình, nhưng Hoa Vụ - người không có kinh nghiệm làm nữ chính lúc này có chút mờ mịt, tiếp theo nên làm cái gì?
Công ty không phải nói cho cô làm quen với một cái hệ thống mới sao?
Cô là một nhân viên có thâm niên, đương nhiên khinh thường chỉ đạo của cái hệ thống mới, cô cảm thấy đó là công ty phái tới để giám thị mình, nhưng cô không có chứng cứ.
Chỉ là tay hệ thống mới này còn đi làm muộn?
Hiện tại hệ thống đều kiêu ngạo như vậy sao?
Trong khi Hoa Vụ ở trong này khiển trách hệ thống mới, trong đầu đột nhiên xuất hiện một âm thanh điện tử đáng yêu quái dị.
【Xin chào tiểu khả ái, tôi là hệ thống chỉ dẫn mới của cô, Diệt Mông.】
Hoa Vụ chỉ mới sử dụng hệ thống khi mới vào nghề: "?? Hiện tại hệ thống đều có tên?"
Hệ thống chỉ dẫn của cô lúc ấy vẫn là hình thức 00X.
【Đúng vậy nha, liên minh thật là một cái công ty có nhân tính.】
"A...." Hoa Vụ lãnh đạm a một tiếng, để nó tự mình lĩnh hội, "Sao ngươi không gọi là Diệt Môn luôn đi?"
【Công ty nói nó không phù hợp với nguyên tắc văn minh và hữu nghị.】Diệt Mông âm thanh có chút bất đắc dĩ.
"???" Ngươi thật sự đã từng nghĩ! Hệ thống này có chút buông thả nha! "Ngươi ngày đầu tiên đi làm đã đến trễ?"
【...!Khụ, cái kia, ta đi tải thêm sách hướng dẫn, đến trễ một chút.】
"..."
Hoa Vụ cảm thấy cái hệ thống này không chỉ có chút buông thả, còn có chút không đáng tin cậy.
【Tiểu khả ái, cô yên tâm, ta nhất định sẽ khiến cô trở thành nữ chủ tốt nhất.】Diệt Mông đã nhảy sang chuyện tiếp theo nhưng ngữ khí rất có lệ, như là đọc thoại, 【Để chúng ta cùng nhau đi tới đỉnh vinh quang, trở thành truyền thuyết.】
"...."
"Truyền thuyết đặt trước, hiện tại ta nên làm cái gì?"

【Để tôi nhìn xem...】Sau đó, liền không có sau đó nữa, trực tiếp tắt tiếng.
"...."
Nhờ người không bằng tự mình làm.
Hoa Vụ đầu tiên lo lắng cho sự nghiệp của mình một chút sau đó mang súng đi kiểm tra xem tên tội phạm giết người kia còn thở hay không.
Những người khác: "..."
Bắn vào vị trí kia, còn ai có thể sống chứ!!!
Mà cô lại còn đang lầu bầu cái gì nữa!
Bọn họ hiện tại rất hoảng.
Sau khi xác định hung thủ không còn thở, Hoa Vụ lục soát trên thân tên tội phạm đó một lần.
Vị tiên sinh tội phạm giết người này, trong túi sạch sẽ như một tiểu bạch kiểm, đến một thanh sô cô la cũng không có.
Hoa Vụ thất vọng quay đầu nhìn những người bị trói kia, khuôn mặt xinh đẹp hơi tái nhợt, một giây sau, khóe miệng liền nhịn không được giương lên.
"!!!!"
Mọi người đồng thời cảm giác được một loại áp lực trước nay chưa từng có, phảng phất là đồng nghiệp mà bọn họ quen thuộc bị kẻ sát nhân giết.
Thời điểm đóng phim đều không thấy cô có cái biểu hiện xuất sắc như thế này.
Cô mang theo cây súng kia, như một sát thủ biến thái, dự định đưa bọn họ lên đường.
"Tống...!Tống Di...!Cô, nếu không, thả chúng tôi ra trước?" Một thanh niên thân thể run rẩy lên tiếng.
Hoa Vụ dùng súng chống đỡ cằm cọ cọ, có một loại biểu tình như bừng tỉnh, "A, đúng, cần phải cứu các người."
"....."
Không phải, cô thật đúng là dự định giết chúng ta sao?

.....
.....
Đám người kia sau khi được tự do động tác nhất trí đứng chung một chỗ, cô lập Hoa Vụ, trên mặt vẫn như cũ mang theo một chút cảnh giác cùng sợ hãi.
Bọn họ cũng không biết Tống Di bị sao.
Đều không có ai dám nói chuyện với cô, sợ nói sai, kích thích đến cô, trực tiếp nằm tại chỗ này.
Hoa Vụ cũng không thèm để ý, nhân vật phản diện không cần kéo bè kết phái....!không đúng, ta hiện tại chính là nữ chính.
Ừm, nữ chính cũng chỉ cần một mình xinh đẹp là được.
"Tống Di, cô...Nếu không, trước tiên đem cái kia bỏ xuống, lỡ bóp cò thì làm sao?" Rốt cuộc, có người bị đẩy ra làm đại biểu, run rẩy mở miệng: "Hắn còn có đồng bọn, chúng ta báo cảnh sát trước..."
"Rừng sâu núi thẳm, báo cảnh sát? Dựa vào miệng hô lên sao?" Hoa Vụ muốn cài súng vào eo cô nhưng phát hiện váy cô đang mặc là hiện đại còn rất khoa trương nên đành phải cầm, "Còn không bằng cầu thần tới cho nhanh."
"....."
Bọn họ là đang trên đường bị mấy tên tội phạm đó cướp đến.
Tội phạm giết người bắt tài xế phải lái xe trong một thời gian dài đưa bọn họ bắt đến nơi này.
Đây là nước ngoài, bọn họ vốn không quen thuộc.
Cho nên nơi này là nơi nào họ hoàn toàn không biết.
Điện thoại di động cùng những vật dụng khác trên người đều đã sớm bị ném đi.
Trên người tên tội phạm đó cũng đã bị Hoa Vụ lục soát, cái gì cũng không có.

Ngôn Tình Ngược

Hoang sơn dã lĩnh đúng thật là không có cách nào báo cảnh sát.
"Lỡ đồng nghiệp của chúng ta trở về thì làm sao bây giờ? Chúng ta cần phải nhanh chóng rời khỏi nơi này, người kia cũng có súng đó!" Có người nghĩ đến tên bắt cóc còn lại đã cảm thấy lòng bàn chân phát lạnh, đầu đổ mồ hôi lạnh.
"....."
Mặc dù mọi người thật sự muốn rời khỏi nơi này.
Nhưng nhìn tên cầm đầu Hoa Vụ đang cầm khẩu súng lắc qua lắc lại bọn họ cũng không dám động.
Bọn họ sợ động loạn, viên đạn không có mắt liền bay tới.
Lại có người nói ra: "Chúng ta ra ngoài như vậy, lỡ như đụng phải kẻ bắt cóc kia trở về thì làm sao bây giờ?"
"Đúng vậy...." Này kẻ bắt có còn có đồng bọn đó!
"Vậy các người ở chỗ này phí thời gian." Hoa Vụ giẫm lên người tiên sinh tội phạm như đạp lên ghế nhỏ, trước ánh mắt hoảng sợ của mọi người, tháo dây giày lòng lẻo ra buộc lại tóc rối bù, "Nói không chừng còn có thể làm điểm tâm của bọn động vật nhỏ."
Phảng phất như là để chứng minh lời nói của cô, ở trong tiếng sấm ầm ầm, bọn họ mơ hồ nghe được tiếng gầm thét của một loại dã thú nào đó.
"!!!"
Nhỏ, động vật nhỏ cũng không gọi như vậy đâu!
Thắt lưng đau, chân mềm nhũn, mọi người kinh hãi quá độ đột nhiên có sức lực.
"Vậy...!A Tiến kia làm sao bây giờ?" Có người chỉ vào đồng nghiệp đã không còn hơi thở trên mặt đất kia, run rẩy hỏi.
Hoa Vụ vừa rồi đã xác định người kia không thể cứu được, "Để lại nơi này, chờ cảnh sát đến dọn...!mang trở về.

Nếu không anh còn nghĩ đến cõng thi thể đi đường? Thể lực anh tốt như vậy?"
Nói xong, Hoa Vụ dường như là thật sự hiếu kỳ thể lực của hắn, dò xét hắn từ trên xuống dưới.
Thanh niên bị dò xét: "...." Vì cái gì có loại cảm giác bị sỉ nhục.
Hoa Vụ không đợi bọn họ quyết định, trực tiếp đi tới cửa.
"...."
"Cô giống như là đi thật...."

"Tôi không muốn đợi ở chỗ này."
"Đi."
"Mau đuổi theo."
Mấy người dìu dắt lẫn nhau, cấp tốc đuổi theo Hoa Vụ.
Sấm sét trên bầu trời nổ từng trận, mây đen tựa như là muốn áp đảo dãy núi nơi xa.
Lâu đài cổ âm trầm, tựa như hang ổ của lão Vu Yêu trong phim ma quái.
Bọn họ chính là những kẻ đáng thương đi lạc vào hang ổ.
"Tống Di, cô từ từ, chờ chúng tôi với."
"Tống Di..."
Bọn họ cũng không dám kêu to, đè thấp âm thanh, không ngừng kêu Hoa Vụ, muốn để cô chậm một chút.
"Tống Di, chúng ta cần rời khỏi nơi này như nào?" Có người đuổi theo Hoa Vụ.
"Đi ra ngoài thôi."
"Đi...!Đi ra ngoài?" Người kia nuốt một ngụm nước bọt, cái này cần đi bao lâu?
Nơi này ngoại trừ Tống Di còn có hai nghệ sĩ, những người còn lại không phải trợ lý thì chính là nhân viên công tác trong đoàn phim.
Những người này đều không phải dạng người có thể lực gì, mọi người sinh ra ở thời đại hòa bình, đều là được nuông chiều từ bé.
Chút sức lực ấy của bọn họ, có thể dựa vào chân đi đến nơi có người?
Chiếc xe này của bọn họ cũng không may mắn.
Rõ ràng là xuất phát cùng lúc, lại hết lần này đến lần khác xảy ra vấn đề, dừng lại ở ven đường sửa xe.
Cứ như vậy vừa vặn có hai tên côn đồ liều mạng xông tới.
Tên côn đồ không cướp tiền, không cướp xe, trực tiếp cướp người...
Nghĩ lại liền đen đủi..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK