Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Khiến cho Quý Uyển Vi tuyệt vọng không phải bộ dáng chật vật của mình bị thế thân của cô nhìn thấy.
Mà là Sở Giang Thu cũng từ bên trong đi ra, vừa lúc bắt gặp một màn này.
Quý Uyển Vi cả người đều giống như bị đóng cứng tại chỗ, cô sững sờ nhìn Sở Giang Thu, muốn lên tiếng, cuối cùng lại kẹt ở cổ họng, không kêu lên được.
"Sở tổng, không giúp bạch nguyệt quang của anh sao?"
Hoa Vụ thấy Sở Giang Thu hoàn toàn không có ý hỗ trợ, lên tiếng nhắc nhở hắn.
Sở Giang Thu: "..."
Trong khoảng khắc vừa rồi, Sở Giang Thu cũng muốn giúp đỡ Quý Uyển Vi vì nể tình phần tình cảm mà hắn đã bỏ ra, nhưng sau khi nghe Hoa Vụ nói, hắn đã từ bỏ ý định đó.

Hắn trực tiếp rời khỏi trong đám đông.
"Sở tổng, anh vô tình như vậy sao?"
Sở Giang Thu nắm tay, Tống Di...!Sớm muộn gì hắn cũng phải khiến cho người phụ nữ này trả giá đại giới!
Hoa Vụ lắc đầu, "Đàn ông a, thật nhẫn tâm.

Khi yêu ngươi, ngươi là tiểu điềm điềm của ta, khi không yêu...!cô là ai nha!"
Nói xong, cô dùng ánh mắt quái dị nào đó đánh giá Lăng Du, sau đó tiếc hận lắc đầu.
Lăng Du: "..."
Cùng là người nhưng không giống nhau!
......
......
Hoa Vụ cự tuyệt Lăng Du phục vụ đưa về nhà, tự mình gọi xe trở về.
Xe đưa Hoa Vụ đến tiểu khu, Hoa Vụ trả tiền xuống xe mới phát hiện đối phương đưa cô đến một cửa phụ khác.
Tiểu khu này không phải là tiểu khu cao cấp gì, nhưng chiếm diện tích rất lớn, cây xanh tốt, cửa phụ cũng có mấy cái.
Cánh cửa phụ này cách chỗ cô ở một đoạn dài.
Hoa Vụ quyết định đi đường tắt.
Bên cạnh cửa phụ của tiểu khu có một cái hẻm nhỏ, cách vách là một tiểu khu khác, dùng tường ngăn cách, lối nhỏ có thể để một người đi.

Nhưng lúc này có hơi muộn, đã không còn ai.
Sau khi Hoa Vụ đi vào ngõ nhỏ, bốn phía càng tối, không biết có phải là cảm giác âm trầm do hoàn cảnh tạo thành hay không, sẽ làm cho người ta không tự chủ được mà liên tưởng đến một chút đồ mê tín thời phong kiến nào đó.
Hoa Vụ đang nghĩ, đột nhiên nhìn thấy phía trước hình như có người.
Giết người ném xác?
Hoa Vụ nhìn trước nhìn sau.
Lại nhìn sau xem trước...
Trong đêm mùa hè oi bức, toàn bộ con hẻm im lặng.
......
......
Chuông điện thoại di động vang lên trong đêm yên tĩnh, có vẻ đột ngột và chói tai.
"A lô."
Giọng nói trong trẻo của cô gái vang lên sau khi tiếng chuông dừng lại.
Người ở đầu dây bên kia không có tính khí tốt như vậy, mở miệng chính là rống lên: "Cô đang làm cái gì vậy? "
Hoa Vụ ngồi xổm bên cạnh bóng người tối đen, "Hành hiệp trượng nghĩa?"
"Cô lại phát điên cái gì?" Phùng Lệ không chút suy nghĩ, căn bản không coi lời nói của cô là lời bình thường: "Bây giờ cô đang ở đâu? "
"Trên đường về nhà."
"..." Phùng Lệ nhịn xuống, nhưng thật sự là nhịn không được, "Ai bảo cô đi? Tốt xấu gì cô cũng phải đợi mọi người rời đi rồi mới đi chứ? Có thể giả bộ một chút, được không? Tôi đã nói rồi, giữ gìn tốt mối quan hệ!! Cô có nghe lời tôi nói không? "
Hoa Vụ rất sáng suốt không có đáp lại, dù sao Phùng Lệ cũng không nói nổi nữa thì cũng sẽ không nói nữa.
Vì thế Hoa Vụ giơ điện thoại di động lên, quan sát người nằm trên mặt đất.
Cũng là một người quen.
Hoa Vụ cảm thấy đêm nay đại khái là đâm vào tổ chức người quen.
"Cô có nghe tôi nói không?"
Phùng Lệ nói nửa ngày, Hoa Vụ cũng không lên tiếng, cô liền nhịn không được xác định người còn ở đó hay không.
"Nghe đây."
"Tôi vừa nói gì?" Lặp lại một lần nữa!"
"......"
Ngẫu nhiên kiểm tra, Hoa Vụ cảm nhận được ác ý đến từ đồng loại, ngón tay cô nhẹ nhàng di chuyển, điểm vào cái nút màu đỏ kia, nhanh chóng tắt máy.  
"Hừ..." Hoa Vụ nhét điện thoại di động vào trong túi, ánh mắt dần dần kiên định: "Không ai có thể ngăn cản tôi cứu người! "
......
......
Văn Ẩn tỉnh lại, phát hiện mình nằm trong căn phòng xa lạ, dưới thân là sô pha có chút nhỏ hẹp, nhưng mềm mại.
Sô pha đối với hắn mà nói là đặc biệt nhỏ, cuộn mình ở trên đó, vừa chật chội lại khó chịu.
Hắn cảm giác mình có chút hơi khó thở, loại cảm giác ngột ngạt.
Văn Ẩn muốn xoay người lên, kết quả lại ngã xuống đất, đập đầu lên bàn trà, đau đến nửa ngày không đứng dậy.
"Mới sáng sớm mà anh đã bái thần sao?"
Văn Ẩn nghe thấy âm thanh, ngẩng đầu nhìn về phía bên kia.
Nhìn thấy đầu tiên chính là một đôi chân ngọc trần trụi, tiếp theo là đường cong duyên dáng của bắp chân, đầu gối...
Xa hơn nữa chính là tua rua rủ xuống bên cạnh quần, một góc áo thun dài được tùy tiện dắt vào thắt lưng quần, trước ngực in ba chữ lớn "chính năng lượng"*.
*Chính năng lượng: Năng lượng tích cực, vì ở nguyên tác ghi rõ là in "ba chữ" nên giữ nguyên convert nhé.
Sau đó là khuôn mặt hơi quen thuộc.
"Là cô..."
Văn Ẩn thấy rõ khuôn mặt kia, lập tức nhận ra cô là ai.
Cô gái khoanh tay, nghiêm túc hỏi anh ta: "Anh đang bái thần hay là bái tôi?"
Văn Ẩn: "..."
Tư thế hiện tại của hắn quả thật có chút giống như quỳ.

Nhưng đó là hắn đau...
Văn Ẩn ngồi xuống đất, dựa vào sô pha phía sau, "Đây là chỗ nào?"
"Nhà tôi."
"......!Tại sao tôi lại ở trong nhà cô?"
Cô gái đôt nhiên có chút hưng phấn, cười nói: "Là tôi nhặt anh về!"
Sau đó, cô đưa tay ra và khua tay múa chân: "Tôi đã cứu anh ba lần." "
Văn Ẩn: "..."
Tôi cảm ơn cô nhé.
Văn Ẩn xốc quần áo lên nhìn một chút, miệng vết thương đều đã xử lý xong, nhưng mà...!băng bó này như thế nào? Khó trách hắn cảm thấy có chút khó thở.
Hắn đều sắp bị quấn thành xác ướp rồi.  
Băng gạc không cần tiền sao?
Hoa Vụ: "Anh bị búa bổ vào à? "
"Búa?"
Hoa Vụ chỉ vào vết thương của anh ta.
"..." Văn Ẩn từ bỏ việc giải thích: "Đại khái là vậy.

"
"Anh thật biết gây chuyện nha.

Tôi thích anh.

"
"Khụ khụ khụ..." Văn Ẩn bị sặc nước bọt của chính mình.
Cái gì mà Hắn thật biết gây rắc rồi, cô ấy thích hắn?
Lần trước cô ấy còn nói cái gì...!muốn hắn lấy thân báo đáp?
Hoa Vụ nói xong câu kia, không quản hắn nữa, đi vào phòng bếp lấy chút đồ ăn, đặt ở trước mặt hắn: "Ăn đi.

"
Văn Ẩn: "..."
Tại sao có một cảm giác kỳ lạ.
Cô ấy giống như đang...!cho chó ăn
Nhưng Văn Ẩn thật sự đói bụng, không để ý đến cảm giác kỳ lạ kia.
Lúc Văn Ẩn ăn, Hoa Vụ cầm máy tính, nằm trên sô pha không biết đang viết cái gì.

Điện thoại di động trong phòng ngủ vang lên, Hoa Vụ buông máy tính xuống, đi vào phòng ngủ.
Văn Ẩn liếc mắt một cái liền thấy trên màn hình máy tính chưa tắt có tài liệu, liếc tới mấy từ mấu chốt Quý Uyển Vi, chồng cũ, dây dưa không rõ, giống như một phần bản thảo.
Cô ấy không phải là một nghệ sĩ sao?
Nghệ sĩ còn muốn kiêm chức viết báo luôn à?
Hoa Vụ nhận điện thoại xong đi ra, nằm trên sô pha tiếp tục viết mười phút, sau đó không biết gửi cho ai.
Văn Ẩn đã ăn xong, hắn chống bàn đứng dậy, muốn đem đồ đến phòng bếp, nhưng mà không thể đứng lên.
"Để đó đi." Hoa Vụ nói, "Anh cũng đừng khiến vết thương càng nặng, chết tôi còn phải chôn anh.

"
Văn Ẩn: "??? "
Không phải nên gọi cảnh sát sao?
Văn Ẩn không có thể hiện, "Cảm ơn.

"
Hoa Vụ: "Anh cảm ơn tôi như vậy sao? "
"......!Cô muốn gì?" Cũng không thể để cho hắn lấy thân báo đáp chứ?
"Chưa nghĩ ra." Hoa Vụ nói, "Trước hết cứ coi như anh nợ tôi đi.

"
Văn Ẩn không thể phủ nhận sự thật, hắn gật đầu: "Được.

"
Văn Ẩn vốn định rời đi, kết quả phát hiện mình căn bản không có cách nào đứng lên.
Hoa Vụ ngược lại rất dễ nói chuyện, không ngại cung cấp chỗ ở của hắn, để cho hắn dưỡng thương..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK