Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tác giả: Mặc Linh.
Edit by Thời Lam Yên.
====
Hai năm sau, đại học.
Hoa Vụ mới từ ký túc xá ra, bạn học đi theo bên cạnh đã cười trêu ghẹo: "Giang Trà, bạn trai cậu lại tới đón cậu kìa."
"......"
Phải nói mấy lần chứ, đó không phải bạn trai cô.
Hoa Vụ thấy Phó Việt đứng ở hành lang.
Phó Việt mặc áo hoodie màu đen, trước ngực còn có một cái hình kawaii, cả người nhìn qua sáng lạn như ánh mặt trời.
Gương mặt kia đủ để khiến người ta thần hồn điên đảo.
Nhưng mà......
Hoa Vụ nghĩ lại tính tình âm u sau lưng Phó Việt......!Nói thêm nữa cũng chỉ là nước mắt.
Thành tích thi đại học của Phó Việt rất tốt, bởi vì Hoa Vụ muốn dựa theo quỹ đạo của nữ chính, thi vào trường cảnh sát, cho nên hai người cũng không ở một cùng một trường học.
Nhưng mà trường học của hai người cũng chỉ cách khoảng mấy con phố.
Phó Việt còn theo học đại học chính pháp, chọn học luật.
Hoa Vụ hoài nghi hắn có mưu đồ xấu, chuẩn bị sau khi học xong, về sau có thể thoát hết tội cho mình.
Hoa Vụ muốn thừa dịp hắn không chú ý, trốn sang bên kia.
"Giang Trà."
"......"

Hoa Vụ trợn trắng mắt, xoay người mỉm cười: "Sao anh lại tới nữa?"
Sao trường học lại thế này!!
Sao người ngoài lại có thể tiến vào!
Cuối tuần cũng không được!
Phó Việt tiến lên, cầm lấy túi trong tay cô, "Khổng Gia Hào ăn sinh nhật, anh tới đón em."
"Em biết tự tới." Hoa Vụ cạn lời: "Anh không thể chừa lại cho em một chút không gian riêng sao?"
Phó Việt liếc cô một cái, không lạnh không nhạt nói: "Trước khi em tới 18 tuổi, thì anh chính là người giám hộ của em."
Hoa Vụ: "......"
Di chứng của nhảy lớp.
Mẹ nó!
Người khác vào đại học có ai không phải 18 tuổi.
May mà chứng minh thư của cô lớn hơn nửa tuổi, thi đại học xong vừa vặn đến mười sáu, bằng không ngay cả trường cảnh sát cô cũng không báo danh được.

Phó Việt đạp xe tới, hắn cầm sách bỏ vào trong túi ở trước xe, "Đi lên."
Hoa Vụ thở dài, nắm lấy quần áo Phó Việt ngồi lên, "Em còn chưa mua quà, đợi lát nữa đến cửa hàng trước."
"Ừ."
Phó Việt kéo tay cô, vòng lấy eo hắn: "Ôm chặt vào, lần trước em ngã đã tiêu mất của anh một trăm đồng."
"Trách em chắc?" Hoa Vụ không phục: "Là do kỹ thuật lái xe của anh không tốt, chở người cũng không biết, đã bảo để em lái, chính anh cứ một hai cậy mạnh......"
Phó Việt lười tranh luận đến cùng với cô, đạp xe xuyên qua vườn trường.
Thiếu nữ ngồi ở ghế sau, một tay ôm eo hắn, áo hoodie màu trắng và nam sinh áo hoodie màu đen rõ ràng là một đôi.

Hoa Vụ cũng không có cách nào, Phó Việt mua quần áo đều là vì tiết kiệm tiền, thừa dịp mua lúc có hoạt động mua một tặng một, cho nên quần áo của bọn họ đa số đều là một đôi, chỉ có màu sắc là khác nhau.
Cho nên bạn học của cô, đều cảm thấy Phó Việt là bạn trai cô.
Tính cách khác nhau, lớn lên cũng không giống nhau, cô giải thích đều có vẻ gượng gạo, không có sức thuyết phục.
Cũng may trừ bỏ cuối tuần, cô không thể tùy tiện ra vào trường học, hơn nữa trường học cũng không thường xuyên mặc những quần áo này, cho nên không có vấn đề quá lớn.
Hoa Vụ luôn cảm thấy Phó Việt thích cô......!Nhưng Phó Việt cũng không thừa nhận, còn nói cô có bệnh, để cho trong đầu cô chứa những thứ bình thường, thật sự có bệnh thì đi khám.
Mà cô thật sự không bắt được nhược điểm mang tính cụ thể gì.
Thái độ khinh thường lại ác liệt kia của Phó Việt, Hoa Vụ cũng thật sự không thể tự kỷ nói hắn có tình cảm vượt qua tình thân với mình được.
......
......
Hoa Vụ đến cửa hàng mua quà trước, bây giờ Khổng Gia Hào đã có nhiều tiền hơn cô rất nhiều, cho nên Hoa Vụ cũng không muốn mua thứ quá tốt, tặng cho hắn một vật trang trí chiêu tài.
Vì tiết kiệm thời gian, Phó Việt và cô tách ra mua, cô chọn xong đi ra, Phó Việt vừa vặn cũng lại đây.
"Xong rồi?"
"Ừ."
"Vậy đi thôi, vừa rồi cậu ta gọi điện tới thúc giục."
"Sớm như vậy, giục cái gì chứ......"
Hoa Vụ và Phó Việt chạy đến cửa hàng mới mở của Khổng Gia Hào —— đúng, thời gian hai năm, người ta thật đúng là mở thêm được chi nhánh mới.
Khổng Gia Hào so với hai năm trước, biến hóa rất lớn, tây trang cũng đã mặc vào, kẹp theo cái túi —— rất có khí chất của nhà thầu.
"Chỉ chờ hai người." Khổng Gia Hào lớn giọng, "Hai vị đại thần các anh, chính là khó mời quá!"
Hoa Vụ nghiêm túc nói tiếp: "Mời đại thần cần thành tâm."

Khổng Gia Hào: "Ha ha ha, em gái Tiểu Trà vẫn hài hước như vậy.

Mọi người đều ở phòng bao rồi, bên này......"
Trong phòng bao đều là gương mặt quen thuộc.
Phó Việt đi vào đã bị bọn họ vây đến một chỗ.
Hoa Vụ đưa quà cho Khổng Gia Hào.
"Ai da vẫn là em gái anh hiểu anh." Khổng Gia Hào vỗ đùi: "Anh đang cần một cái để chiêu tài, không hổ là em của anh."
"Đừng nhận loạn người thân." Thanh âm sâu kín của Phó Việt thổi tới.
Khổng Gia Hào lá gan rất lớn hét một tiếng: "Chứng cuồng em gái của anh Việt có phải càng ngày càng nghiêm trọng rồi hay không?"
Có người ồn ào: "Nếu tao có em gái như Tiểu Trà, tao cũng sủng cả ngày luôn."
"Nếu anh Việt gật đầu, tao có thể lập tức đến ở rể."
"Anh Việt gật đầu có tác dụng gì, Tiểu Trà người ta thích mày chắc?"
"Tiểu Trà, em xem, có phải anh trai em trở nên rất đẹp trai không, em có động tâm không."
Hoa Vụ lùi về sau một bước, lễ phép mỉm cười: "Em còn là vị thành niên, không thể tùy tiện động tâm."
"......!Đệt, ha ha ha ha."
Đáy mắt Phó Việt cất giấu vài phần tối tăm không dễ phát hiện, "Bọn mày là tới ăn sinh nhật ai?"
Phòng bao yên tĩnh lại, Khổng Gia Hào vội vàng hoà giải, dời cái đề tài này đi.
"Đứng làm gì, ngồi, ngồi hết đi......"
"Gia Hào, không phải mày nói hôm nay phải giới thiệu bạn gái với bọn tao sao? Sao......!Giờ này rồi, còn chưa tới?"
"Kẹt xe, đang trên đường đến ngay rồi."
Mọi người bắt đầu chờ mong, vài người giống như hòn vọng phu, so với bạn trai chính quy như Khổng Gia Hào này còn thành khẩn hơn.
Khổng Gia Hào đã thoát ế quen gái, bạn gái còn rất xinh đẹp.
Cho nên Khổng Gia Hào, cái người ăn sinh nhật này liền xui xẻo, bị rót rượu hết chén này đến chén khác.

Phó Việt một mình ngồi ở bên cạnh uống rượu, Khổng Gia Hào say khướt thoát khỏi những người khác, ngồi vào bên cạnh hắn, "Anh Việt, uống một ly?"
Phó Việt cầm lấy chén rượu, cụng ly với hắn.
"Anh Việt anh không vui lắm nhỉ?" Khổng Gia Hào uống rượu xong, lá gan rất lớn ôm bả vai Phó Việt, "Ai chọc anh không vui?"
Phó Việt lại rót một chén rượu, "Không ai cả."
Khổng Gia Hào: "Trường học của hai người có không ít con gái xinh đẹp nhỉ? Sao anh còn chưa quen bạn gái?"
Phó Việt chuyển chén rượu trong tay, "Con người nhất định phải yêu đương sao?"
Khổng Gia Hào khì khì ngây ngô cười: "Đó là đương nhiên, vất vả lắm mới sống ra tí hình người, tìm người bạn gái hưởng thụ một chút cảm giác tình yêu.

Nói mấy năm kết hôn, sinh đứa con đáng yêu......!Khì khì......!Đây còn không phải là cuộc sống mỗi người theo đuổi à."
"Kết hôn......"
Khổng Gia Hào bắt lấy bả vai Phó Việt.
"Anh Việt, em phát hiện anh......!Không có hứng thú với nữ sinh thì phải.

Trước đó lúc mà quan hệ của anh và em gái Tiểu Trà không tốt, bên cạnh anh cũng không có sinh vật giống cái......"
"Về sau quan hệ của anh và em gái Tiểu Trà tốt hơn chút, lại cả ngày đều nghĩ nuôi trẻ như thế nào, cũng không có hứng thú với những người khác."
"Em đều nghi ngờ có phải anh thích nam hay không......"
"Sau này hai người nâng đỡ lẫn nhau, già rồi cũng có bạn."
"Anh Việt, anh vẫn nên tìm một người yêu đương thử xem đi, nói không chừng anh cảm nhận được, sẽ biết được có bao nhiêu tốt đẹp."
"Biết là bây giờ anh muốn chăm sóc Tiểu Trà, nhưng mà khi con bé tốt nghiệp đi làm thì sao? Dù gì thì hai người cũng sẽ có cuộc sống của riêng mình, sẽ tách ra......"
"Vì sao phải tách ra."
"Gì......!Gì cơ?"
Phó Việt một hơi uống cạn sạch rượu trong tay: "Không có gì.".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK