Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tác giả: Mặc Linh.

Edit by Thời Lam Yên.

====
Hoa Vụ: "! ! "
Đệt!
Minh Trúc chỉ nuốt hai ngụm, đầu lưỡi đảo qua làn da mịn màng kia, máu ngừng chảy, chậm rãi buông nàng ra.

Từ lúc lập khế ước, uống qua máu của nàng, hắn liền phát hiện lực lượng của hắn được tăng cường.

Thân thể tuy rằng vẫn suy yếu như trước, nhưng so với dự liệu của hắn thì tốt hơn rất nhiều.

Ngay cả sau này hấp thu sức mạnh của Huyết Hồn Hoa cũng thuận lợi hơn so với dự đoán của hắn, sức mạnh đạt được càng vượt qua dự tính của hắn.

Cho nên hắn mới có thể đồng ý kế hoạch của nàng, trực tiếp tới cửa tìm Độ Sinh.

Bằng không với kế hoạch của hắn, hắn sẽ không lộ diện nhanh như vậy.

Chỉ tiếc! !
Lúc này đây đã hao hết sức mạnh tích góp trước đó.

Hoa Vụ ngoại trừ ban đầu có chút đau, cũng không có cảm giác nào khác.

Cô đưa tay sờ chỗ bị cắn một chút, ngước mắt nhìn về phía thiếu niên vẫn ôm mình như cũ: "Máu của ta! ! có gì đặc biệt?"
Nữ chính chỉ là thiên phú cực tốt, trong cốt truyện chưa từng nói máu của nàng có chỗ đặc biệt! !
Chẳng lẽ là nhãi ranh này có sở thích đặc biệt gì!?
Hoa Vụ kinh hãi, lập tức tránh hắn ra, lui sang một bên.

Minh Trúc cười một chút, đi về phía Vân Cẩm Ngọc.

Hoa Vụ nhíu mày, giơ tay ấn vào chỗ bị Minh Trúc cắn, rũ mắt liền đối diện với tầm mắt Độ Sinh, cô đạp một cước qua: "Nhìn cái gì mà nhìn, phi lễ chớ nhìn!"
Độ Sinh vốn còn chưa ngất xỉu, bị Hoa Vụ đạp như vậy, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.


"! ! " Sao lại còn ăn vạ chứ!
Hoa Vụ nhặt búa trên mặt đất lên, lập tức bỏ chạy.

! !
! !
Tâm ma trong mắt Ma tộc, là ma thấp kém nhất, Ma tộc huyết mạch chính thống căn bản chướng mắt.

Đối với Minh Trúc mà nói, bức tâm ma trong thân thể Vân Cẩm Ngọc ra, cũng không cần phí sức lực gì.

Vân Cẩm Ngọc bây giờ còn chưa lợi hại lắm, tâm ma đương nhiên cũng không thể đánh.

Minh Trúc nắm tâm ma trong tay, đưa cho Hoa Vụ: "Ngươi muốn nó làm gì?"
Tâm ma chính là một đoàn sương đen nhánh, ngay cả mặt cũng không có, lúc này giãy dụa trong tay Minh Trúc, kéo ra hình dạng khác nhau.

"Nuôi lớn.

" Hoa Vụ vui vẻ lấy ra một cái túi, cất tâm ma vào trong, "Ngươi lại giúp ta thi thuật, đừng để nó đi ra.

"
Minh Trúc: "! ! "
Sai khiến người thật đúng là không khách khí nha!
Minh Trúc giơ tay lên tùy ý vẽ hai cái trên túi.

Hoa Vụ xách túi, cân nhắc trong chốc lát, như có điều suy nghĩ hỏi: "Nhân tu mất đi tâm ma, còn có thể sinh ra tâm ma không?"
Minh Trúc không hiểu sao lại có loại trực giác, nàng hỏi lời này là muốn thu hoạch tâm ma một lần nữa! !
Nàng coi tâm ma là cái gì?
Rau hẹ à?
Cắt một cái còn có thể mọc ra một cái!
Hoa Vụ nhận được đáp án phủ định, ánh mắt nhìn Vân Cẩm Ngọc có thêm vài phần ghét bỏ, cô xoay người chạy đến bên gấu đen, kéo túi Càn Khôn bên hông nó xuống, đưa tới trước mặt Minh Trúc, "Giúp ta mở nó ra.

"
Đây là túi Càn Khôn của Vân Cẩm Ngọc.


Lúc trước cô không có cách nào sử dụng linh lực, không thể mở ra cấm chế do Vân Cẩm Ngọc thiết lập, cho nên vẫn làm đồ trang sức cho gấu đen treo ở bên hông.

Minh Trúc: "! ! tiểu gia hỏa, ngươi sai ta đến nghiện rồi à?"
Hoa Vụ trừng mắt: "Ngươi và ta huyết mạch tương liên, thân là người nhà, giúp ta một việc nhỏ thì làm sao.

"
Minh Trúc: "! ! "
Cái gì huyết mạch tương liên?
Sao trong miệng nàng có thể nhảy ra nhiều từ lung tung như vậy!
(Truyện được đăng tại w a t t p a d Thời Lam Yên)
Ánh mắt Minh Trúc hơi sâu, nhìn chằm chằm cô không chớp mắt, Hoa Vụ ngẩng đầu lên, đúng lý hợp tình nhìn thẳng vào hắn.

Cuối cùng là Minh Trúc từ bỏ trước, kéo túi Càn Khôn sang, cởi bỏ rồi ném cho nàng.

Hoa Vụ trực tiếp đổ toàn bộ đồ vật trong túi Càn Khôn ra, chất ra một ngọn núi nhỏ ở trong đại điện.

Bên trong có rất nhiều đan dược, linh khí cấp bậc không tồi, phù chú! ! còn có không ít kỳ trân dị bảo.

Sau khi Vân Cẩm Ngọc trọng sinh, trước tiên đem bảo bối có thể lấy được đều lấy tới, đồ vật trong túi Càn Khôn này rất phong phú.

Gấu đen ngồi xổm ở bên cạnh kéo những đan dược kia.

Nó tự mình biết cái gì có thể ăn, cái gì không thể ăn, mở binhg dược ra bắt đầu cắn dược.

Minh Trúc trầm mặc nhìn đại điện, một người một gấu ngồi trên mặt đất, cùng với Độ Sinh và Vân Cẩm Ngọc nằm không có động tĩnh.

Hình ảnh này! !
Có phải có chút không thích hợp không?
Minh Trúc từ bỏ suy nghĩ về hình ảnh không thích hợp, rũ mắt hỏi thiếu nữ ngồi trên mặt đất: "Ngươi còn luyện con rối hay không?"
"Luyện nha!" Hoa Vụ ngửa đầu: "Luyện như thế nào?"

"! ! "
Minh Trúc trực tiếp từ bỏ chuyện giao lưu với nàng, trông cậy vào nàng không bằng trông cậy vào mình.

Hắn lấy một ít xương thú từ núi nhỏ kia.

Vừa chuẩn bị đi, lại đột nhiên dùng xương thú đẩy ra một ít vật phẩm chất đống, phía dưới lộ ra một con dấu hình vuông do hắc ngọc chế thành.

Con ngươi Minh Trúc híp lại, nhặt con dấu hình vuông kia lên.

Hắn liếc mắt nhìn Hoa Vụ, nàng đang lấy toàn bộ bình đựng đan dược, chất đống về phía gấu đen, không chú ý bên hắn.

Minh Trúc phân ra một luồng ma khí, rót vào trong con dấu hình vuông.

"Tiểu gia hỏa.

"
"Ừ?"
"Thứ này, ngươi muốn không?"
Ánh mắt Hoa Vụ dừng trên con dấu hình vuông màu đen trong tay Minh Trúc, nhìn một lát, con ngươi sáng ngời, "Ma thần ấn?"
Minh Trúc bất ngờ: "Ngươi biết?"
Ma giới hiện tại, chỉ có ma quân, không có ma thần.

Ma thần cũng không phải nói là thần chân chính, bất kể là nhân tu hay là ma tu, hoặc là yêu tu, chưa có phi thăng, đều không phải là thần chân chính.

Chỉ là huyết mạch ma thần đặc biệt, nó là thức tỉnh từ trong vô số Ma tộc.

Một khi thức tỉnh huyết mạch ma thần, Ma giới sẽ nghênh đón một lần thống nhất.

Lần lên ma thần trước đó, vẫn là vạn năm trước! !
Ma thần ấn là vật sở hữu của tất cả các thế hệ ma thần, ma thần hiện thế, nó sẽ tự động xuất hiện.

Ma thần ấn có lực lượng hiệu lệnh quần ma, nhưng sau khi vị ma thần cuối cùng phi thăng, liền không biết tung tích.

Còn có nghe đồn Ma thần ấn có thể mở ra một chỗ bí cảnh, bên trong có kỳ trân dị bảo tích lũy từ các đời ma thần, vô số ma khí! ! tu luyện ở bên trong còn làm ít công to*.

*Làm ít công to: làm ít nhưng thu về lợi ích rất lớn.

Hoa Vụ: "! ! "

Đương nhiên là cô biết.

Thứ này chính là một cái đạo cụ rất quan trọng trong cốt truyện, sau khi Vân Cẩm Ngọc trọng sinh thì bị nàng ta đoạt được trước.

Hoa Vụ đại khái biết giao dịch của Vân Cẩm Ngọc và Độ Sinh là cái gì.

Cái quan trọng nhất của ma thần ấn không phải là chỗ bí cảnh kia, mà là nó có thể bổ kết giới của biên giới Tu Chân và Ma giới ra.

Nhân tộc có thể bảo vệ cửa biên giới, nhưng có thể bảo vệ toàn bộ biên giới sao?
Một khi kết giới phá, cửa biên giới sẽ mất đi hiệu quả, Ma tộc có thể tiến vào Tu Chân giới từ bất kỳ chỗ nào.

Hoa Vụ đứng dậy, cười như một con hồ ly nhỏ, gian xảo lại độc ác: "Ta có một ý tưởng hay.

"
Minh Trúc nhìn thiếu nữ lôi kéo mình, "Đừng có đưa ra chủ ý lệch lạc.

"
"Sao lại là chủ ý lệch lạc?" Hoa Vụ bất mãn: "Tất cả đều trải qua cân nhắc kỹ lưỡng!"
"! ! "
Trong thời gian ngắn như vậy, ngươi có thể cân nhắc kỹ lưỡng cái gì?
"Ma giới hẳn là có không ít ma quân đều muốn ma thần ấn này, chúng ta có thể rêu rao nó ra, đánh bại từng người một! Để cho bọn họ đánh nhau, chúng ta ngồi ở phía sau thu lấy lợi ích.

"
"Như vậy ngươi vừa lúc báo được thù, lại có thể hoàn thành đại nghiệp thống nhất Ma giới, một công đôi việc, chỉ lời không lỗ!"
"Thế nào, có phải có thể làm đúng không?"
Hoa Vụ chờ mong nhìn Minh Trúc.

Minh Trúc đem ma thần ấn nhét vào trong tay nàng, lại lặp lại một lần nữa, "Ta không có hứng thú đối với thống nhất Ma giới.

"
Dứt lời, hắn cầm xương thú đi qua chỗ Độ Sinh bên kia.

"Vậy ngươi bồi dưỡng bồi dưỡng đi.

" Hoa Vụ ôm ma thần ấn, đi theo hắn đi về phía bên kia, ý đồ khuyên giải Minh Trúc mở rộng tầm nhìn ra.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK