Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tác giả: Mặc Linh.

Edit by Thời Lam Yên.

====
Xếp hạng Ma quân ở ma giới, là xếp theo thực lực.

Độ Sinh xếp thứ mười, thực lực xem như đứng cuối cùng trong các vị ma quân.

Nhưng mà làm ma quân nhiều năm như vậy, trên người có không ít pháp bảo giữ mạng, đánh nhau thật, cũng không phải dễ đối phó như vậy.

Hoa Vụ quay đầu nhìn Vân Cẩm Ngọc.

Vân Cẩm Ngọc da đầu tê dại, tay trong tay áo bắt được một thứ.

Người này tên là Minh Trúc! !
Là ai?
Nàng ta quen biết từ chỗ nào?
Trước khi Vân Cẩm Ngọc sống lại vẫn bị Độ Sinh lợi dụng, lúc nàng chết, Minh Trúc chỉ ở phía sau khiêu khích các vị ma quân, căn bản là không chính thức xuất hiện, cho nên nàng không biết Minh Trúc.

Hoa Vụ sâu kín thở dài, "Sư tỷ, mạng của tỷ cũng rất lớn.

"
Tâm trạng Vân Cẩm Ngọc hơi sa sầm, "Vì sao ngươi không nhập ma?"
Lúc trước nàng bị ma khí của Độ Sinh đả thương, mới một tháng đã sinh ra tâm ma.

Tại sao nàng ta lại không có chuyện gì cả!
"Bởi vì lòng ta mang chính nghĩa.

" Chỉ là một ma quân, há có thể khiến cho cô nhập ma? Thấp nhất cũng phải là ma thần mới xứng đáng với thân phận nữ chính của cô chứ!
Vân Cẩm Ngọc: "! ! "
Hoa Vụ nhớ tới Vân Cẩm Ngọc có tâm ma, khiêm tốn thỉnh giáo: "Không bằng sư tỷ nói cho ta một chút bí quyết, làm sao mới có thể nhanh chóng có được tâm ma?"
Vân Cẩm Ngọc: "! ! "

Nàng ta là đang cố tình làm nhục mình đúng không?
Ánh mắt Vân Cẩm Ngọc quét về phía hai đạo thân ảnh đang đánh nhau trong đại điện.

Độ Sinh dường như có chút sợ hãi người kia! !
Vân Cẩm Ngọc phát hiện Độ Sinh có tình huống bị áp chế rõ ràng, trong lòng nàng căng thẳng, quyết định rời khỏi nơi này trước.

Ngay khi nàng chuẩn bị sử dụng truyền tống phù trong tay, cửa sổ bên cạnh rầm một tiếng, thân ảnh màu đen khổng lồ lăn vào.

Đó là con ma thú đó!
Bịch ——
Vân Cẩm Ngọc bị đánh bay, nắm tay buông lỏng, truyền tống phù từ trong tay áo rơi xuống.

Nàng đưa tay vớt lên, móng vuốt gấu đen chụp đến.

Vân Cẩm Ngọc lập tức rụt tay lại, thân thể dịch sang một bên, cái kia mà bị chụp một cái, cánh tay nàng đều phải đứt.

Nhìn thấy nó, Vân Cẩm Ngọc có thể nhớ tới lần trước bị từng bị gấu đen ấn! !
Vân Cẩm Ngọc nhanh chóng lui về phía sau, vừa tránh né công kích của gấu đen, vừa hét ầm lên về phía Hoa Vụ: "Khương Hào, ngươi sai khiến một con ma thú tính là bản lĩnh gì!"
Hoa Vụ khoanh tay: "Ngươi không phục, ngươi cũng sai một con ma thú đến đánh nha!"
Cô lại không ngu ngốc.

Cho dù bây giờ cô có thiên phú vượt qua tất cả mọi người, nhưng cũng không cách nào tu luyện, vẫn là một tiểu đáng thương ở dưới tầng chót.

Sao có thể tự mình động thủ.

Hơn nữa! !
Có tiểu đệ vì sao không dùng?
Có đại lão nào không có việc gì lại tự mình xông lên phía trước?
! !
! !
Bùm ——
Rầm ——
Chiếc ghế đen trên đại điện bị chém thành hai nửa, Độ Sinh từ trên không trung nện xuống, trực tiếp đập ra một cái hố hình người trên mặt đất.


Độ Sinh chống đỡ thân thể muốn bò dậy, lại bị một cước giẫm trở về, chật vật nằm sấp trên mặt đất.

"Ngươi! ! sao ngươi lại có sức mạnh như vậy?" Cái này căn bản là không thể!
Minh Trúc nhìn về phía Hoa Vụ, sau đó rũ mắt xuống, nhìn Độ Sinh chật vật trên mặt đất, hắn thấp giọng hỏi: "Ngươi sợ sao?"
Độ Sinh: "! ! "
Sao lại không sợ!
Đã từng có nhiều vị ma quân như vậy liên thủ, mới giết được hắn ở Bắc Âm thành, lo lắng hắn chết mà không dứt, dùng toàn bộ Bắc Âm thành làm trận.

"Ta thích bộ dáng sợ hãi của ngươi.

" Minh Trúc khom lưng, đè sống lưng Độ Sinh lại.

truyen bjyx
Phần lớn thời gian tay thiếu niên đều giấu ở trong tay áo, lúc này hoàn toàn lộ ra, trắng nõn lại thon dài, khớp xương rõ ràng như ngọc trúc.

Hắn ấn xương sống sau Độ Sinh, theo xương sống kia, chậm rãi đi xuống, phảng phất đang vuốt ve một thứ bảo vật cực kỳ trân quý.

"Không bằng rút ma cốt của ngươi ra làm lễ vật cho bọn họ là được.

" Độ Sinh chỉ cảm thấy bàn tay kia lạnh như băng, lạnh đến cả người hắn cứng ngắc, bên tai là âm thanh ôn nhu của hắn, "Ngươi nói được không?"
Không!
Ma cốt bị rút ra, khác gì chết chứ!
Hắn muốn nói chuyện, nhưng mà lời đến bên miệng lại không nói ra được.

Sức mạnh trong thân thể đang nhanh chóng xói mòn.

Hắn giương miệng hét lên, nhưng mà không có bất kỳ âm thanh nào.

(Truyện được đăng tại w a t t p a d Thời Lam Yên)
Thiếu niên ấn lưng, trên khuôn mặt xinh đẹp đến mức khiến cho lòng người run rẩy lộ ra nụ cười ôn nhu, nhưng trong con ngươi buông xuống của hắn chỉ có lạnh như băng.

"Đau không?"

"Đau là đúng rồi, lúc trước các ngươi rút ma cốt của ta, ta cũng đau như vậy.

"
"A! ! nghe nói Thương Phong đã chết, ngươi không may mắn như hắn, chết không đủ sớm, để cho ta bắt được, thật xui xẻo.

"
Thiếu niên cười ra tiếng, sung sướng lại quỷ dị.

Độ Sinh há miệng, tròng mắt tựa hồ muốn nhảy ra khỏi hốc mắt, đau đớn khiến cho cả khuôn mặt hắn đều vặn vẹo.

Thống khổ rút ma cốt ra khỏi thân thể, Độ Sinh chưa từng cảm nhận qua.

Nhưng hắn đã rút qua vô số ma cốt của Ma tộc!
Bộ dáng thống khổ của bọn họ, lúc này tựa như những bức tranh, từng bức, từng bức hiện lên trong đầu hắn.

! !
! !
Ánh mắt của Hoa Vụ quét tới chỗ Minh Trúc bên kia, trong lòng cảm thán đây không hổ là thế giới một lời không hợp liền rút kiếm muốn mạng người, nhân vật phản diện đều tàn nhẫn như vậy!
Bùm ——
Vân Cẩm Ngọc đập xuống, Hoa Vụ đang thưởng thức một màn mỹ nhân nổi điên, cũng bị dọa nhảy dựng.

Hoa Vụ thu hồi tầm mắt, làm chuyện chính của mình —— trước tiên thực hiện kế hoạch A hoàn mỹ của cô!
Hoa Vụ lấy búa đã chuẩn bị từ sớm trong túi càn khôn ra, cười tủm tỉm nhìn về phía Vân Cẩm Ngọc, "Sư tỷ, đừng sợ, mắt nhắm một cái rồi mở ra là qua.

"
"???"
"Ngươi muốn giết ta!!"
Hoa Vụ lắc đầu: "Làm sao có thể, chúng ta tốt xấu gì cũng là đồng môn, loại chuyện tàn sát đồng môn này, ta làm không được.

"
Vân Cẩm Ngọc: "! "
Vậy ngươi muốn làm gì!!
Hoa Vụ nhấc búa trong tay lên, "Đến đây đi!"
Vân Cẩm Ngọc làm sao đoán được Hoa Vụ có thao tác này, thẳng đến khi hai chân mất đi tri giác, nàng mới đột nhiên phục hồi lại tinh thần, thậm chí còn chưa kịp thét chói tai, đã bị móng vuốt lông xù che miệng.

Hoa Vụ để cho gấu đen làm Vân Cẩm Ngọc hôn mê trước, cô thì kéo búa trong tay đi đến bên chỗ Minh Trúc bên kia.

Minh Trúc nghiêng đầu nhìn nàng.


Thiếu nữ ngồi xổm xuống, ôm đầu gối đối diện với tầm mắt của hắn.

Minh Trúc: "! ! "
Minh Trúc còn cho rằng nàng sợ hãi.

Dù sao tràng diện hiện tại! !
Quả thực có chút không tốt lắm.

Nhưng nàng chỉ nhìn, sau đó còn lộ ra chút ý cười, một tay nắm lấy ống tay áo của hắn, ngón tay chỉ chỗ xa: "Ngươi có thể giúp ta lấy cả tâm ma của nàng ra được không?"
Minh Trúc nhìn theo phương hướng nàng chỉ.

Vân Cẩm Ngọc bị gấu đen túm tóc, trực tiếp đánh cho hôn mê trên mặt đất, nhìn qua không có chỗ nào tốt hơn Độ Sinh.

Minh Trúc trầm mặc, nói: "Tâm ma của người khác vô dụng đối với ngươi.

"
Tại sao nàng vẫn chưa từ bỏ ý định này?
Hoa Vụ túm chặt tay áo hắn, ngữ khí đặc biệt nghiêm túc, "Ta chỉ muốn giúp sư tỷ ta, không muốn để cho nàng bị tâm ma tra tấn.

"
Đây chính là trách nhiệm của nữ chính a!
Giúp đỡ sư tỷ đồng môn bị nạn!
Minh Trúc: "! ! "
Ngươi còn không bằng trực tiếp cho sư tỷ ngươi một cái thống khoái.

Minh Trúc đứng dậy, rút ra một cái khăn lau tay, động tác của hắn chậm rãi, mỗi ngón tay đều lau một lần, sau đó ném khăn tay lên người Độ Sinh không thể nhúc nhích, "Ta có thể giúp ngươi, nhưng có điều kiện.

"
Hoa Vụ: "Điều kiện gì?"
Minh Trúc nghiêng người, khóe môi gợi lên một nụ cười xấu xa lạ thường, thân thể hắn hơi nghiêng về phía Hoa Vụ, lấy tư thế cực kỳ thân mật tới gần sườn mặt nàng.

Hoa Vụ cho rằng hắn chỉ muốn tới gần nói chuyện, đứng yên không nhúc nhích.

Ai biết Minh Trúc đột nhiên ôm nàng vào trong ngực, đôi môi lạnh lẽo dán lên cổ nàng.

Sau đau đớn rất nhỏ ở cổ, Hoa Vụ nghe thấy tiếng nuốt.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK