Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tác giả: Mặc Linh.

Edit by Thời Lam Yên.

====

Vu Ngôn Ngôn thấy đội ngũ của Tiêu Tích chỉ còn lại có bảy tám người, lo lắng hỏi: “Gặp phải zoombie à?”

“Ừ.”

Sắc mặt Tiêu Tích nặng nề, ngũ quan đều lộ ra vẻ lạnh lẽo cứng rắn.

Họ đi ra ngoài để tìm một ít vật tư, tốt nhất là tìm được xăng và xe.

Chí ít cũng có thể đưa những người sống sót rời đi.

Nhưng vận khí không tốt, không tìm được vật tư, ngược lại gặp phải bầy zoombie.

Nếu không phải gặp phải đám người phía sau, có lẽ bọn họ đều phải bỏ mạng lại nơi đó.

Vu Ngôn Ngôn an ủi Tiêu Tích hai câu, đưa ánh mắt nhìn về phía đám đàn ông lực lưỡng đứng ở ngoài xe, sau khi thấy rõ diện mạo của đám người kia, sắc mặt Vu Ngôn Ngôn đều thay đổi, đây không phải là…

Làm sao họ có thể chỗ này!!

Nhìn thấy đám người này, là cô lại nhớ tới trong cốt truyện, kết cục cuối cùng của cô là rơi vào tay của họ.

Mặc dù những chuyện đó còn chưa xảy ra, nhưng cô vừa mới biết mình đang ở trong một quyển tiểu thuyết, còn có đoạn thời gian làm nhân vật phản diện phụ kia, mỗi ngày toàn gặp ác mộng.  

Trong mộng đều là đám người này…

Tiêu Tích đứng ở bên cạnh cho Vu Ngôn Ngôn một chút cảm giác an toàn.

Cô sẽ không giống như trong cốt truyện, cuối cùng rơi vào kết cục đó.

Cô đang ở với nam chính.

Nghĩ tới đây, Vu Ngôn Ngôn bình tĩnh đi không ít.

Chờ đã…

Còn Thời Ôn thì sao?

Cô ấy có phải đã…

Nghĩ tới đây, Vu Ngôn Ngôn lại có chút kích động.

Tất cả mọi thứ trong tiểu thuyết đều xoay quanh nhân vật chính, được gọi là hào quang nhân vật chính.

Thời Ôn tuyệt đối không thể ở lại bên cạnh nam chính, bằng không sẽ không có chỗ cho cô.

Ban đầu cô chỉ muốn đuổi Thời Ôn đi, nhưng thử nhiều biện pháp như vậy, đều không thành công.

Hiện tại Thời Ôn ở chỗ đám người này…

Vu Ngôn Ngôn đè nén chút hưng phấn dưới đáy lòng, “Anh Tiêu, bọn họ là?”

“May mà có bọn họ, bằng không những người chúng ta có thể sẽ không trở về được.” Tiêu Tích ý bảo một người trong đó: “Người dẫn đầu gọi là Mạch ca.”  

Vu Ngôn Ngôn nhìn về phía Mạch ca đang đứng ngoài xe hút thuốc, đang quan sát bốn phía hắn.

Vu Ngôn Ngôn nhìn qua, vừa vặn ánh mắt Mạch ca đảo qua.

Ánh mắt kia phảng phất trong nháy mắt đã kéo Vu Ngôn Ngôn kéo vào trong cốt truyện, lãnh ý che trời lấp đất vọt tới.

Vu Ngôn Ngôn bắt lấy cánh tay Tiêu Tích, “Anh Tiêu, những người này cho em cảm giác không tốt lắm…”

Tiêu Tích đương nhiên có thể nhìn ra, đám người này không giống người tốt.

” Hiện tại chúng ta người chúng ta tổn thất quá nhiều, quá nhiều người sống sót không thể đánh zoombie. Trang bị của bọn họ không tệ, chỉ cần cùng chúng ta không nổi xung đột với bọn họ thì có thể đi cùng nhau.”

Hơn nữa đối phương chính là chủ động cứu bọn họ.

Họ không có hành vi nguy hiểm nào ngoại trừ việc mang lại cảm giác không tốt.

“Nhưng mà… họ thực sự cho em một cảm giác rất xấu. Họ cũng có vũ khí, ở cùng một chỗ với chúng ta rất nguy hiểm.”

Vu Ngôn Ngôn không muốn đám người Mạch ca ở chỗ này.

Cô cố gắng thuyết phục Tiêu Tích, muốn đuổi bọn Mạch ca đi.

Tiêu Tích không biết vì sao Vu Ngôn Ngôn lại phản ứng lớn như vậy.

Nhưng tất cả mọi người đều đã đến đây.

Lúc này đuổi bọn họ đi, lỡ như bọn họ trực tiếp động thủ thì làm sao bây giờ? Thật sự đánh nhau, dẫn tới zoombie gần đây, cái này sẽ chỉ làm cho họ rơi vào một tình huống khó khăn hơn.

(Truyện được đăng tại wattpad Thời Lam Yên)

Tiêu Tích cân nhắc, vẫn nói: “Trời sắp tối rồi, đi vào trước rồi nói sau.”

Vu Ngôn Ngôn còn muốn nói cái gì, thấy Tiêu Tích đã đưa ra quyết định, cuối cùng chỉ nghẹn ngào một tiếng lại nuốt trở về: “Được. “

Tiêu Tích bảo Vu Ngôn Ngôn đi vào với những người khác trước, hắn đi đến chỗ Mạch ca, mời bọn họ vào.

Mạch ca còn giả vờ: “Liệu có tiện không?”

Tiêu Tích: “Nhà máy rất rộng rãi, không có gì bất tiện.”

“Vậy cảm ơn Tiêu đội trưởng.”

“Hiện tại mọi người sinh tồn ở bên ngoài, chiếu cố lẫn nhau là chuyện nên làm.”

“Tiêu đội trưởng nói đúng.”

Hai người hàn huyên vài câu xong thì Mạch ca bảo Tiêu Tích chờ một chút rồi bước về phía chiếc xe việt dã thứ hai, mở cửa xe ra.

Tiêu đội trưởng cho rằng anh ta còn muốn lấy thứ gì đó, kết quả Mạch ca nói vào trong xe: “Còn không xuống, còn muốn tôi trải thảm đỏ cho cô xuống có phải không?”

Trong xe còn có người?

Chiếc xe việt dã kia dùng kính chống trộm, căn bản không nhìn thấy tình hình bên trong.

Sau khi Mạch ca cứu họ, mọi người đều vội vã rời khỏi nơi đó, cũng không ai quan sát kỹ.

Dáng người của đám tiểu Ngũ kia cũng khá đồng đều cho nên hắn còn tưởng rằng người trong xe đều đã xuống.

“Mạch ca muốn trải cho tôi, tôi cũng không ngại.”

Trong xe vang lên âm thanh trong vắt của cô gái.

“Cô mơ cũng thật đẹp, cút xuống!”

“…… Aizzz.”

Tiếp theo một nữ sinh nhỏ tuổi nhảy ra từ trong xe, mặc đồng phục màu đỏ trắng, trong tay còn ôm một cái cốc giữ nhiệt màu đen.

Cô cúi đầu, cả người đều viết một chữ ‘sầu’.

Thời Ôn?

Tiêu Tích nhận ra nữ sinh, hơi sửng sốt một chút.

Cô ấy không phải là…

Sau khi Hoa Vụ nhảy xuống, Giang Dịch cũng xuống theo.

Giang Dịch ôm một cái áo khoác trong tay, vừa lúc che đi còng tay trên tay hắn, thần sắc lãnh đạm nhìn phía xa, không quan tâm người khác có dáng vẻ như thế nào.

Hai người này không hợp với những người khác trong đội ngũ của Mạch ca.

“Tiêu đội trưởng, chúng ta đi vào đi.” Mạch ca ‘mời’ Hoa Vụ xuống xong thì vội vàng đi đến bên Tiêu Tích.

Tiêu Tích liếc mắt nhìn Hoa Vụ hoàn toàn không có ý nhận nhau với mình thì cũng không nói thêm gì nữa.

Mạch ca để lại một người bên ngoài canh giữ xe.

Tiêu Tích không yên tâm về Mạch ca, Mạch ca tất nhiên cũng không yên tâm về đám người Tiêu Tích, cho nên Tiêu Tích cũng không nói gì.

……

……

Hoa Vụ hờ hững đi theo bọn họ tiến vào bên trong nhà máy.

Những người sống sót rất tò mò về nhóm người mới tới này.

Nhưng không có ai nói chuyện.

Từng khuôn mặt bẩn thỉu vừa cảnh giác vừa sợ hãi nhìn bọn họ.

Khi nhìn thấy Hoa Vụ đi vào cùng với với đám đàn ông này, không ít người đều lộ ra ánh mắt ngạc nhiên.

Bởi vì cô ấy quá xinh đẹp.

Đồng phục màu đỏ trắng sạch sẽ, nhưng dường như có chút rộng, dưới ống tay áo dài chỉ lộ ra một đầu ngón tay trắng nõn.

Cô gái dáng người nhỏ nhắn, đi ở giữa đám đàn ông giống như đại tiểu thư được bảo vệ.

Ánh mắt Hoa Vụ đảo qua những người này.

Phút chốc đối đầu với một con ngươi kinh ngạc.

Nữ sinh kia so với người ở bốn phía mà nói, khuôn mặt sạch sẽ hơn rất nhiều, có thể làm cho người ta liếc mắt một cái đã nhìn thấy.

“Ngôn Ngôn….đó có phải là Thời Ôn không?” Một nữ sinh bên cạnh nắm lấy cánh tay Vu Ngôn Ngôn, giọng điệu hơi kích động: “Cô ấy không có chuyện gì!”  

Vu Ngôn Ngôn đụng phải tầm mắt của Hoa Vụ thì giống như bị sét đánh, trái tim bắt đầu đập điên cuồng.

Vừa rồi lúc ở bên ngoài, không có nhìn thấy Hoa Vụ, còn tưởng rằng cô đã…

Ai biết được lúc này đột nhiên nhìn thấy cô.

Hơn nữa cô còn đi ở giữa đám người kia, còn sạch sẽ xinh đẹp hơn so với lúc trước ở cùng với bọn họ, làm gì nửa điểm chật vật?

Tại sao cô ấy không có chuyện gì?

Đám người Mạch ca không làm gì cô ấy sao?

“Ngôn ngôn? Ngôn Ngôn…”

Vu Ngôn Ngôn phục hồi tinh thần, nhìn về phía Đinh Đồng bên cạnh, miễn cưỡng nghẹn ra mấy chữ: “Sao, làm sao vậy?”

“Đó có phải là Thời Ôn không?” Đinh Đồng chỉ vào Hoa Vụ

“….. hình như là vậy.”

Lúc ấy phân nhóm đi tìm vật tư, Vu Ngôn Ngôn chủ động muốn cùng nhóm Thời Ôn, lừa cô đến chỗ đám người Mạch ca sẽ xuất hiện, đẩy cô ra rồi chạy.

Cô ta cho rằng Thời Ôn rơi vào trong tay đám biến thái kia, cho dù không bị tra tấn thì cũng sẽ trở thành người để bọn họ dùng dẫn dắt làm ‘mồi’ cho zoombie.

Kết cục cuối cùng của cô ở trong cốt truyện chính là như vậy….

Những người đó đáng sợ như nào.

Cô rõ ràng hơn bất kỳ ai.

Nhưng mà… vì sao cô lại không có chuyện gì?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK