Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tác giả: Mặc Linh.

Edit by Niniii.

====
Lộ trình du lịch của công ty cũng dần dần phát triển đúng hướng.

Để đảm bảo an toàn, công ty còn bỏ ra giá cao mời hai vị đại sư · thật hộ tống, tránh gây thương tích cho khách hàng.

Sau khi có danh tiếng, lộ trình đã phát triển từ tour du lịch địa phương một đêm thành tour du lịch ba ngày hai đêm.

Để đề phòng bị người khác phát hiện ra điểm dị thường, Kim Bất Thị chỉ có thể tuyển người, thật sự mở một công ty du lịch.

Lộ trình bình thường giống với các công ty du lịch khác.

Lộ trình không bình thường, là thông qua khách hàng cũ giới thiệu, đăng ký tham gia trang web đặc thù, v.

v.

Công việc kinh doanh thứ nhất của công ty bọn họ thực hiện không tệ, công ty căn bản không thiếu tiền.

Nhưng gần đây Kim Bất Thị có chút phiền muộn, luôn có linh thể chạy tới, nói muốn gia nhập công ty.

Trong tay còn cầm danh thiếp của Lư Từ.

Kim Bất Thị cũng không phát hiện Lư Từ có thiên phú săn đầu người sao?
Khiến nhiều linh thể như vậy tới làm gì?
Sợ đám người huyền môn kia cuối tháng không có chỗ nào xông thành tích à?
Lư Từ biểu thị ngay tại chỗ, hắn căn bản không dùng tấm danh thiếp kia, là Hoa Vụ đang dùng.

"! ! " Tốt, phá án.

Kim Bất Thị lại đi tìm Hoa Vụ, Hoa Vụ đang nằm trên ghế dựa, trên mặt đặt một cuốn sách, nhàn nhã hệt như một đại gia đã về hưu.

"Bà chủ, cô tuyển dụng nhiều linh thể như vậy tới làm cái gì?"
Hoa Vụ kéo cuốn sách xuống, lộ ra cặp mắt đen nhánh, "Nhu cầu phát triển của công ty, đó đều là tài nguyên quý giá.

"

"! ! " Kim Bất Thị nghẹn ra một câu: "Vậy cô cũng không thể thứ gì cũng đều tuyển dụng vào công ty chứ!"
Ác linh mà cô cũng dám tuyển dụng!
Vậy cũng thôi đi! !
Còn có cả mèo?
Làm sao thế, một con mèo thì có thể làm gì được?
Hoa Vụ đúng lý hợp tình: "Chiêu tài.

"
"! ! "
"Với lại anh động não một chút, công ty chúng ta không nhất định chỉ có thể làm ăn ở dương gian, còn có thể làm ăn ở âm phủ.

"
Kim Bất Thị: "! ! " Tôi thấy cô đã là âm phủ rồi.

! !
! !
Do nhu cầu phát triển của công ty, nhân viên càng ngày càng nhiều, bọn họ phải chuyển sang một nơi khác để làm văn phòng, cung cấp cho nhân viên là con người sử dụng.

Kim Bất Thị phải quản lý việc du lịch và nhà ma, không có thời gian tìm địa điểm, vì thế ăn không ngồi rồi, chỉ biết chỉ chỉ trỏ trỏ - Hoa Vụ bị phái đi tìm địa điểm.

Dù sao cuối cùng cũng còn phải để cô quyết định.

Chi bằng để cô tìm vài nơi trước, Kim Bất Thị lại đi đàm phán thêm một lần, miễn cho cuối cùng hắn nói đồng ý, Hoa Vụ lại nói một câu không được, tất cả mọi việc đã làm đều là vô ích.

Hoa Vụ xách theo bình giữ nhiệt, chân không chạm đất, từ giữa khoảng trống của đoàn người bay qua.

Gặp được đồng loại, cô còn dừng lại tán gẫu vài câu, hỏi nó có nguyện ý gia nhập công ty hay không, lại phát tấm danh thiếp.

Hoa Vụ mới vừa phát xong một tấm danh thiếp, quay đầu đã thấy một người đàn ông đang ngồi bên cửa sổ ở quán cà phê bên cạnh.

Người đàn ông ăn mặc vô cùng trang trọng, áo sơ mi màu đen kín kẽ được cài tới tận khuy áo cuối cùng, chân trái gác lên chân phải, dáng ngồi ngay thẳng đoan chính.

Trên sống mũi là một cặp kính gọng vàng, một ít tóc mái che đi đôi mắt hẹp dài xinh đẹp, khiến hắn nhìn qua thanh lịch văn nhã, như vị công tử cao quý thuộc dòng dõi thư hương.

Trong tay hắn cầm một quyển sách, dường như đang đọc vô cùng nghiêm túc.

Chính vào lúc này, có một người phụ nữ trẻ đi đến đối diện hắn, nói với hắn vài câu, sau đó ngồi xuống.

Người đàn ông gấp sách lại, gọi phục vụ tới.


(Truyện được đăng tại w a t t p a d Thời Lam Yên)
! !
! !
Lần trước Hoa Vụ để hướng dẫn viên du lịch theo dõi Thịnh Ý, hướng dẫn du lịch nói rằng hắn không làm gì hết, giống hệt như những hành khách khác.

Hoa Vụ nhìn chằm chằm hắn một lát rồi đi tản bộ.

Một lát sau, cô lại tản bộ trở lại.

Không biết Thịnh Ý đã nói gì đó với người phụ nữ, người phụ nữ đã không còn thoải mái vui vẻ như lúc mới tới, mà thay vào đó là vẻ mặt âm trầm.

Cuối cùng cầm lấy ly nước trong tầm tay, trực tiếp tạt qua rồi đứng dậy rời đi.

Nước từ trên mái tóc người đàn ông nhỏ giọt xuống, chảy dọc theo gương mặt, nhỏ xuống người, khiến chiếc áo sơ mi màu đen sũng nước.

Hắn tháo kính xuống, dùng khăn giấy sạch sẽ lau đi.

Thịnh Ý đeo lại cặp kính một lần nữa, nghiêng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, đối diện với tầm mắt của Hoa Vụ.

Hắn không nói gì, nhưng ẩn ý rất rõ ràng: Nhìn đủ chưa?
Hoa Vụ bay từ ngoài cửa sổ vào, phóng khoáng thoải mái ngồi phía đối diện hắn.

"Thịnh tiên sinh, lại gặp mặt rồi.

"
Thịnh Ý: "Bạch tiểu thư có sở thích nhìn lén?"
Hoa Vụ không phục: "Tôi quang minh chính đại nhìn, sao lại là nhìn lén?"
Cô lại không trốn đi nhìn!
Sao lại là nhìn lén rồi!
Có biết nói chuyện không vậy!
Thịnh Ý: "! ! "
Hoa Vụ tò mò: "Vì sao cô ấy lại tạt vào anh?"
Cửa kính cách âm, Hoa Vụ căn bản không nghe thấy bọn họ đã nói cái gì.

Thịnh Ý lau sạch vệt nước trên quần áo đi: "Tôi nói tôi thích đàn ông.


"
"Uầy! ! " Hoa Vụ ngân dài giọng ra, vẻ mặt hóng hớt càng đậm hơn: "Anh thật sự thích đàn ông à?"
Thịnh Ý đứng dậy, cầm sách lên rồi tính tiền rời đi.

Hoa Vụ đuổi kịp hắn: "Cho nên vừa rồi là hai người đang xem mắt?"
Thịnh Ý: "Bạch tiểu thư, đây là chuyện riêng của tôi.

"
Hoa Vụ: "Chia sẻ ra liền sẽ không phải nha.

"
Thịnh Ý: "! ! "
Chuyện riêng chính là không thể chia sẻ.

Hoa Vụ đánh giá hắn, "Anh muốn mặt có mặt, muốn mông có mông, làm sao lại lưu lạc đến bước đường xem mắt, còn là người không thích anh? Không nên nha! ! "
Thịnh Ý không để ý Hoa Vụ.

Hắn phát hiện Hoa Vụ đi theo mình, nhưng cũng không dừng lại.

Buổi xem mắt hôm nay, là trong nhà sắp xếp.

Hắn chẳng qua chỉ là ứng phó qua loa rồi báo cáo kết quả nhiệm vụ.

"Giáo sư Thịnh!"
Nữ sinh ăn mặc trẻ trung năng động đột nhiên chạy ra từ một cửa hàng, Hoa Vụ lập tức bay sang chỗ khác, nghiêng đầu đánh giá nữ sinh kia.

Nữ sinh ngửa đầu nhìn Thịnh Ý, ngưỡng mộ sùng bái hiện lên trước mắt, "Giáo sư Thịnh, bệnh của thầy đỡ hơn chưa?"
Thịnh Ý hơi gật đầu, lễ phép đáp lại: "Khá hơn nhiều rồi, cảm ơn đã quan tâm.

"
Nữ sinh nhiệt tình hỏi: "Vậy bao giờ thầy trở về dạy học ạ?"
"Hai ngày nữa.

"
"Thật tốt quá, thầy không tới dạy học, em! ! chúng em đều rất lo cho thầy.

"
Thịnh Ý nhìn qua rất kiên nhẫn lắng nghe nữ sinh nói chuyện, mỗi một vấn đề dường như đều lễ phép trả lời.

Nhưng Hoa Vụ rõ ràng nhìn ra được vài phần có lệ trên người hắn.

"Giáo sư Thịnh đi một mình sao! ! Nếu không thì, em mời thầy ăn cơm được không?" Nữ sinh đánh bạo nói, cũng nhìn hắn đầy mong đợi.

"Không cần, tôi còn có chút việc.


"
"Như vậy ạ! ! "
Nữ sinh luyến tiếc rời đi, khoé mắt Thịnh Ý quét qua phía bên kia, lại chỉ nhìn thấy bóng dáng Hoa Vụ đã bay xa.

Thịnh Ý suy tư một chút, đi theo phương hướng Hoa Vụ rời đi.

! !
! !
Tiết Thải Tĩnh kéo Chu Nhân Nhân, đang ở trong một cửa hàng trang sức ngắm trang sức.

"Cái này thì thế nào? Có phải quá già hay không.

"
Tiết Thải Tĩnh đeo một cái vòng cổ, nhìn vào gương soi soi, lại hỏi Chu Nhân Nhân bên cạnh.

"Không đâu, khá ổn.

" Chu Nhân Nhân liếc nhìn, lại chỉ sang một cái khác: "Cái này cũng không tệ.

"
Tiết Thải Tĩnh thử qua thử lại hai cái, đột nhiên rùng mình một cái, quay đầu về phía nhân viên trong quầy nói: "Này! ! điều hoà trong cửa hàng các cô có phải để thấp quá hay không?"
Tuy rằng nhân viên trong quầy cảm thấy nhiệt độ vừa phải, nhưng ngoài miệng tỏ vẻ sẽ lập tức tăng nhiệt độ lên cao hơn một chút.

Tiết Thải Tĩnh vuốt cánh tay lạnh như băng, tiếp tục nói chuyện với Chu Nhân Nhân.

"Cái buổi đấu giá tối nay cậu có đến không?"
"Ừ, Tề Cảnh bảo tớ đi.

"
Nụ cười trên mặt Tiết Thải Tĩnh cứng lại, rất nhanh đã lại như không có việc gì nói: "Có chồng thật là tốt! ! tớ đây cũng đi vậy, vốn dĩ tớ còn không muốn đi, cảm thấy không có ý nghĩa gì.

"
"Cậu mau chóng tìm một người để kết hôn đi.

"
"Thôi bỏ đi, bố tớ toàn tìm mấy tên dưa vẹo táo nứt cho tớ, tớ sợ con cái sinh ra sau này cũng không có mặt mũi gặp người khác.

"
"Cậu kén chọn quá.

"
"Đâu có, tớ vẫn chưa đợi được chân mệnh thiên tử của mình.

".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK