Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tác giả: Mặc Linh.

Edit by Niniii.

====

Sau quá trình tự tăng thể diện của bản thân thất bại thì Hoa Vụ cũng không làm gì khác nữa.

Cả ngày không phải nằm dài thì là đi dạo trong sân, thở dài trong tuyệt vọng.

Dù tâm trạng có tốt hay không cũng đều gọi Ô Hoà đến biểu diễn quân tử lục nghệ* cho nàng xem.

*Quân tử lục nghệ: là sáu tài nghệ của quân tử, lễ (lễ nghĩa), nhạc (âm nhạc), xạ (bắn cung), ngự (cưỡi ngựa) thư (thư pháp) và số (toán học). Bắt nguồn từ triều đại nhà Chu, những người nam nhân đạt trình độ xuất sắc trong sáu môn nghệ thuật này sẽ được coi là một vị quân tử.

Bắn cung, cưỡi ngựa hắn còn có thể thực hiện.

Nhưng những phần còn lại hắn thật sự không thể.

Hoa Vụ rõ ràng cũng không phải muốn xem biểu diễn thông thạo, cô chỉ đơn giản là nhàm chán muốn dày vò hắn thôi.

Ô Hoà khóc không ra nước mắt.

Có phải hắn đã từng đắc tội điện hạ nên mới bị đưa tới nơi này chịu phạt không.

Cổ đại không có gì để giải trí nên Hoa Vụ chỉ có thể tìm một thú vui cho bản thân, thoải mái sống qua ngày.

……

……

Mà Lương Như Sương bên kia thì không được thoải mái như vậy.

Sau khi Lương Như Sương biết Hoa Vụ ở chỗ Tần phụ nói những gì, không biết đã đập bao nhiêu thứ để trút giận.

Hiện tại ý kiến của nàng ta đã không còn quan trọng.

Tần phủ và An Dương vương phủ đều đã thương lượng xong ngày thành thân, xác định là một tháng sau.

Tần phu nhân cảm thấy có lỗi với Lương Như Sương, nhưng sự việc đã thành vậy…… Tần phu nhân cuối cùng cũng chỉ có thể khuyên nàng.

“Di mẫu, con thật sự chưa từng nói mình lưỡng tình tương duyệt với thế tử, con không biết biểu tỷ vì sao lại nói như vậy với di phụ……”

Tần phu nhân nghe thấy những lời này cũng không có tức giận như tưởng tượng của Lương Như Sương, mà còn nói: “Tiểu Sương à, di mẫu biết con chịu thiệt thòi…… nhưng hiện tại bên ngoài đều đã truyền vô cùng khó nghe, con là một nữ tử, bây giờ không gả đi thì về sau phải làm sao bây giờ?”

“Di mẫu……”

Mặc dù Tần phu nhân không thích vị đại nữ nhi trên danh nghĩa kia.

Nhưng đã nhiều năm như vậy, bà cũng vẫn muốn giữ kín bí mật ấy.

Bà làm chủ mẫu Tần gia,biết cái gì là đúng, là lựa chọn tốt nhất cho Tần gia.

Những lời Tần Hoan nói kia, cũng có lý.

“Cách tốt nhất là nói với bên ngoài con cùng với thế tử là lương tình tương duyệt.”

Lương Như Sương khóc nức nở: “Loại người như Tông Ninh, làm sao có thể là một người phu quân tốt được. Di mẫu, người biết Tông Ninh là hạng người thế nào, người không phải là đang đẩy con vào hố lửa sao?”

Người nàng thích chỉ có Tông Kỳ.

Làm sao có thể gả cho tên khốn Tông Ninh này.

“An Dương vương phủ cũng sẽ không bôi nhọ thân phận của con.” Tần phu nhân nói: “Tiểu Sương, nghe lời.”

Thân thể Lương Như Sương đột nhiên mềm nhũn, nàng ngã xuống đất, chân tay trở nên lạnh ngắt.

Cho dù Tần phu nhân có yêu thương nàng đến mấy thì cũng không sánh nổi với thanh danh của Tần gia.

Nàng đã hiểu rõ đạo lý này từ kiếp trước rồi.

Kiếp trước, cuối cùng nàng cũng đã từng cầu xin Tần phu nhân giúp bản thân trốn thoát, nhưng bà không có…… bà ta đã nói rất nhiều lời thương xót nhưng đến cùng lại chẳng cho nàng bất cứ cơ hội chạy trốn nào.

Bởi vì nàng bỏ trốn, Tần phủ sẽ bị liên luỵ.

“Tiểu Sương……”

Lương Như Sương tránh khỏi Tần phu nhân, thu mình lại trong góc, sắc mặt tái nhợt.

“Tiểu Sương…… con cẩn thận nghĩ lại đi.”

Tần phu nhân thở dài, rời khỏi căn phòng.

Lương Như Sương nhìn cánh cửa đã đóng lại.

Nàng phải rời khỏi đây……

Nàng không thể gả cho tên khốn Tông Ninh đó!

Người nàng thích là Tông Kỳ!

……

……

An Dương Vương phủ và Tần phủ đều đang bận rộn chuẩn bị cho hôn lễ.

Tần phu nhân lo lắng Lương Như Sương sẽ nghĩ quẩn mà làm chuyện ngu ngốc nên vẫn luôn phái người theo dõi từng nhất cử nhất động của nàng.

Lương Như Sương không tìm được cơ hội thích hợp để chạy trốn.

Chỉ có thể diễn kịch ở trước mặt họ, biểu thị chính mình đã nghĩ thông suốt, sẽ gả đi, sẽ không nghĩ quẩn trong lòng.

Mặc dù là như vậy nhưng cuối cùng Lương Như Sương cũng tìm được cơ hội trốn thoát vào đêm trước hôn lễ.

Lương Như Sương bên này vừa mới chạy đi thì tin tức đã được truyền đến Đông Cung.

“Thái tử phi, Lương tiểu thư bỏ chạy.”

Hơn nửa đêm, Hoa Vụ bị Sa Ngọc đánh thức.

“Bắt trở về nha.” Hoa Vụ vô cùng buồn ngủ, mơ màng nói: “Việc nhỏ này các ngươi không thể tự mình xử lý sao? Hạ dược nàng ta, đừng để nàng ta chạy thoát nữa, đều là người sắp gả đi rồi cũng không khiến người ta bớt lo.”

Sa Ngọc: “……Vâng.”

Sau khi Sa Ngọc đi theo Hoa Vụ được một thời gian thì đã cảm thấy bản thân vô cùng xấu xa.

Thái tử phái người tới giám sát nàng.

Mà nàng lại sai sử người của thái tử đi giám sát Lương Như Sương……

Sa Ngọc cảm thấy nếu thái tử phi được đặt trong thoại bản, có lẽ chính là cái loại nhân vật phản diện mà người khác hận đến ngứa răng.

Sa Ngọc đi truyền tin để người đem Lương Như Sương bắt lại, đưa về Tần phủ.

Ngày hôm sau Lương Như Sương tỉnh lại, phát hiện mình đang ngồi trên kiệu hoa, toàn thân không có sức lực, bên ngoài vang lên tiếng nhạc hỉ.

Mặc dù không có nhiều thời gian chuẩn bị để tổ chức hôn lễ nhưng An Dương vương phủ vẫn rất có thành ý, tổ chức vô cùng long trọng, thể hiện thái độ tôn kính với vị thế tử phi này.

Mà vị Tông Ninh thế tử kia đã bị nhốt ở trong vương phủ một tháng, giống như là tu thân dưỡng tính chuẩn bị nghênh thú thế tử phi.

Trong lòng ai cũng đều rõ ràng, hôn lễ hôm nay đều chỉ để thể hiện cho bên ngoài xem.

Tuy rằng về sau bên ngoài sẽ không xuất hiện nghị luận nữa.

Nhưng âm thầm nhắc lại, ai quản được chứ?

……

……

Đông Cung.

“Thái Tử Phi nói nàng không đi.”

Khi Tông Ngô nghe thấy những lời này thì hắn đang chuẩn bị lên xe ngựa.

Dù sao cũng là thế tử của An Dương vương phủ thành thân, hắn là thái tử cũng nên đi một chuyến.

Với tư cách là thái tử phi thì Hoa Vụ cũng được yêu cầu đi cùng Tông Ngô.

“Không đi?”

“Vâng. Thái tử phi nói……” Ô Hoà lặp lại một lần những lời của Hoa Vụ: “Ta đã tìm được một mái ấm êm đẹp cho biểu muội, ta không nhìn được cảnh tượng gia đình hạnh phúc như vậy, không đi được.”

Tông Ngô: “……”

Là sợ Lương Như Sương sẽ đè cô ra đánh ngay tại chỗ đúng không?

Tông Ngô bước lên xe ngựa, “Bắt nàng ta cút qua đây cho bổn cung.”

“Vâng.”

Ô Hoà đi rồi lại trở về.

Vẫn là không có ai ở phía sau.

Ô Hoà cúi thấp đầu, nhỏ giọng bẩm báo: “Thái tử phi nói người bị bệnh.”

“Mới có bao lâu nàng ta đã bị bệnh? Đầu óc có bệnh sao?” Giọng điệu của Tông Ngô tràn đầy sát khí, “Nàng ta cố ý đối nghịch với bổn cung có đúng không?”

“……”

Cũng không hẳn.

Hiện tại thái tử phi đang nằm ăn nho, rất có tinh thần.

Thái tử phi thật dũng cảm.

Ô Hoà hoài nghi rằng thái tử phi đang trả thù thái tử chuyện lúc trước không cùng nàng về phủ…… nhưng hắn không có chứng cứ.

Toàn thân Tông Ngô bao phủ một tầng áp suất thấp, Ô Hoà cũng không dám thở mạnh.

Hắn vô cùng lo rằng Tông Ngô sẽ đích thân đi “mời” thái tử phi.

“Đi!”

Rõ ràng Tông Ngô không có dự tính này.

Hôm nay không phải trường hợp không thể không đi.

Nếu như có người hỏi, một câu ‘bị bệnh’, là có thể giải quyết xong.

……

……

Nguyên nhân chủ yếu vì sao hôm nay Hoa Vụ không tới, không phải là Lương Như Sương.

Mà là trong loại kịch có sân khấu cỡ lớn như hôn lễ này thì nữ chính như cô mà tới, không biết sẽ xảy ra biết bao nhiêu sự cố khiến cô phải tăng ca.

Để tránh phải tăng ca vô ích, hôm nay cô không thể đi.

Thái tử tới cũng không được.

Không ai có thể khiến cô tăng ca vô ích cả.

Sau bữa trưa, Hoa Vụ nghe người tới báo tin, An Dương Vương phủ xảy ra chút sự cố nhỏ.

Một nữ nhân mang theo chiếc bụng lớn náo loạn trước cửa.

Nàng ta nói đang mang thai đứa con của Tông Ninh.

Tông Ninh còn từng nói muốn lấy nàng.

Ai ngờ bây giờ quay đầu đã thành thân với Lương Như Sương.

Nữ nhân này liều mình đứng trước cửa lớn khiến cho vô số người vây xem.

“Cuối cùng giải quyết như thế nào?”

“Người của An Dương vương phủ đưa nàng vào từ cửa sau……”

Nữ nhân có quan hệ cùng Tông Ninh nhiều đếm không xuể.

Những nữ nhân này đứng trước cửa gây rắc rối cũng vô dụng.

Nhưng mang thai hài tử thì khác……

Dù sao cũng là huyết mạch của Tông Ninh, không thể để lưu lạc bên ngoài.

Hoa Vụ nghe xong chuyện thì có chút hối hận: “Tại sao trước đó ta lại không nghĩ tới!”

Sa Ngọc: “Thái tử phi, ngài không nghĩ tới cái gì?”

Hoa Vụ phiền muộn: “Điều tra kỹ càng thế tử Tông Ninh, phần đại lễ này nên là ta tặng nha!”

Sa Ngọc: “……”

Rất may là ngài không nghĩ tới.

Nếu ngài thật sự muốn đưa phần đại lễ này tới thì hôn lễ hôm nay sẽ biến thành tang lễ.

====

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK