Mục lục
Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tác giả: Mặc Linh.

Edit by Thời Lam Yên.

====
Tủ lạnh của Phó Việt còn có sủi cảo, hắn nấu một phần, bảo Hoa Vụ lại đây ăn.

"Anh không đói bụng?"
"Em ăn không hết.

" Phó Việt ngồi vào bên cạnh cô, bày nốt nước chấm, "Em ăn trước, còn lại thì cho anh.

"
"! ! Nhà của chúng ta cũng không thiếu một cái bát này.

"
Phó Việt liếc cô một cái: "Em rửa bát?"
Hoa Vụ cầm chiếc đũa, bắt đầu ăn cơm.

Hoa Vụ ăn hai miếng, quay đầu liền đối diện với tầm mắt Phó Việt, hắn nhìn cô không chớp mắt.

Trước kia thỉnh thoảng Phó Việt sẽ nhìn cô như vậy, nhưng đối diện với tầm mắt của cô thì sẽ như không có việc gì dời đi.

Nhưng bây giờ, Phó Việt sẽ không dời tầm mắt đi nữa.

Hắn tùy ý đặt ánh mắt ở trên người cô.

"! ! "
Hoa Vụ cảm thấy mình giống miếng sủi cảo.

Chậc! !
Cô thu hồi tầm mắt, ăn một nửa, chừa lại cho Phó Việt một nửa.

! !
! !
Hoa Vụ ăn cơm xong, ở phòng khách nghỉ ngơi một tiếng rồi về phòng lấy quần áo, chuẩn bị tắm một cái cho đã, kết quả kéo tủ quần áo ra liền phát hiện bên trong treo đầy quần áo.

Lần trước lúc cô mở tủ quần áo ra, còn chưa có khoa trương như vậy.


Hơn nữa những cái quần áo này! !
Cô từng thấy cùng một kiểu ở trong tủ quần áo của Phó Việt.

Mua một tặng một! !
Con mẹ nó mà mua một tặng một.

Hoa Vụ hít sâu một hơi, cầm quần áo đi ra ngoài, Phó Việt đã xả xong nước cho cô.

"Đừng có ngâm lâu quá.

"
"Biết rồi.

"
Hoa Vụ nằm trong bồn tắm, suy nghĩ các hành vi trước kia của Phó Việt.

Hắn có thể biến tất cả mọi thứ thành mua một tặng một, giảm giá 50%, bất ngờ trúng thưởng, sau đó cùng cô dùng đồ đôi, kiểu tình nhân, đi du lịch.

Hắn khiến cho trong thế giới của cô, tràn ngập mọi thứ liên quan tới hắn, dán lên cái nhãn của hắn.

Vừa rồi Phó Việt vẫn như trước phủ nhận trước kia hắn thích cô.

Trừ bỏ chút hành vi không quá bình thường này, Hoa Vụ cũng thật sự không phát hiện hắn có yêu thích gì với mình, hắn có chỉ là dục vọng chiếm hữu! !
Bao gồm buổi tối hôm nay.

Hắn chỉ là muốn giữ lại mình bên cạnh hắn.

Trước đó hắn hỏi cô cuộc đời của người bình thường, yêu đương, kết hôn, sinh con! !
Hắn sẽ không để cô yêu đương, để cô thoát khỏi khống chế của hắn.

Cho nên hắn hôn cô.

Hoa Vụ cảm thấy cái này rất phù hợp với thiết lập của Phó Việt, nếu mà hắn không thể hiểu được thích cô, vậy mới kỳ quái.

Không thích thì tốt.

Hoa Vụ co vào trong nước, mọi người có thể không có bất kỳ gánh nặng tâm lý gì mà lấy những thứ cần thiết.

Quả nhiên suy nghĩ của nhân vật phản diện đều nhất trí như vậy.


Đây chính là đồng bọn tri kỷ nha!
Hoa Vụ tâm trạng tốt đi từ phòng tắm ra, Phó Việt bảo cô về phòng đi, hắn đi dọn dẹp phòng tắm.

Trước đó cũng là Phó Việt làm những việc này, Hoa Vụ rất thuận theo vào phòng ngủ, tiến vào trong ổ chăn thoải mái.

Cộc cộc ——
"Vào đi.

"
Phó Việt từ ngoài cửa đi vào, "Sao còn chưa ngủ?"
"Vẫn chưa buồn ngủ.

"
Phó Việt tắt đèn lớn trong phòng đi, chỉ còn lại đèn ở đầu giường sáng lên, "Đi ngủ sớm một chút, ngày mai dẫn em đi ăn ngon.

"
Hoa Vụ nhướng mày: "Mua một tặng một?"
"! ! " Phó Việt cúi người hôn cô, nụ hôn triền miên mang theo một chút hơi thở ướt át.

Phó Việt buông Hoa Vụ ra, hôn một cái ở trán cô, "Ngủ ngon.

"
"Ngủ ngon.

"
Phó Việt rời khỏi phòng, trở lại phòng ngủ của mình.

Hắn mở ngăn tủ đối diện giường ra, sau ngăn tủ dán đầy ảnh chụp của những người khác nhau, phía trên chi chít thời gian và các loại tuyến đường.

Phó Việt gỡ hết ảnh chụp xuống, ném vào một cái hộp.

Sau khi tất cả ảnh chụp đều bị gỡ xuống, Phó Việt lôi ra một quyển sách từ tận sâu trong ngăn kéo, lấy ra mười mấy bức ảnh ở bên trong, một lần nữa dán lên.

Đó là ảnh chụp của Hoa Vụ.

Tấm cũ nhất là từ Tết Âm Lịch năm lớp 11 đó, Khổng Gia Hào chụp cùng với bọn họ.

Thiếu nữ ngồi ở bên cạnh hắn, trên gương mặt còn hơi non nớt mang theo ý cười, ánh mắt nhẹ nhàng hời hợt nhìn về phía ống kính như được phủ thêm một tầng ánh sáng nhu hòa.


Tấm thứ hai là ảnh chụp chung của hắn và thiếu nữ, cũng là chụp ngày đó.

Dựa theo yêu cầu của vị nhiếp ảnh gia Khổng Gia Hào này, hai người dựa rất gần.

Tấm thứ ba, là lần cứu Giang Đồ đó, thấy việc nghĩa hăng hái làm! !
Tấm thứ tư, là chụp trước khai giảng năm lớp 12.

Tấm thứ năm, là ảnh tốt nghiệp của bọn họ.

Tấm thứ sáu, ngày đầu tiên khai giảng đại học, chụp ở cổng trường của cô.

Tấm thứ bảy! !
Tấm thứ mười ba, cửa hàng mới của Khổng Gia Hào khai trương, thiếu nữ đứng ở bên cạnh hắn, bị hắn hơi ôm lấy.

Phó Việt dán xong từng bức ảnh lên, những ảnh chụp này, ghi lại tất cả thời gian mấy năm nay của bọn họ.

Ánh mắt Phó Việt xẹt qua thiếu nữ trên từng bức ảnh, cô càng lớn càng xinh đẹp.

Phó Việt nhìn thời gian, vừa qua 11 giờ.

Hắn lôi máy ảnh ra, cầm theo ra cửa, mở cửa phòng Hoa Vụ đi vào.

Hắn mở đèn ở đầu giường lên, hôn thiếu nữ đang ngủ đến tỉnh, dưới ánh mắt kinh ngạc của cô, ấn nút chụp.

"Anh làm gì?"
"Kỷ niệm.

"
"Hơn nửa đêm, anh có bệnh à?" Hoa Vụ không còn gì để nói: "Cút!"
Phó Việt bị đuổi ra khỏi phòng, hắn cầm theo máy ảnh trở lại phòng, coppy ảnh chụp vào máy tính.

! !
||||| Truyện đề cử: [Ngôn Tình] Sống Chung |||||
! !
Ngày hôm sau lúc Hoa Vụ ra khỏi cửa, phát hiện trên tủ giày có hai cái chìa khoá nằm cạnh nhau, hai con hồ ly nhỏ đầu dựa vào đầu! !
Cô lấy chùm chìa khoá kia của mình đi, nhét vào trong túi.

Phó Việt từ phía sau lại đây, quàng một cái khăn ở trên cổ cô.

Hoa Vụ liếc một cái chỗ hắn bên kia, rất tốt, tình nhân.

Cái khăn quàng cổ này cô chưa từng thấy, không biết là hắn giấu đi, hay là buổi sáng đi mua.

Lễ Tình Nhân qua, thùng rác trên đường tuỳ tiện nhìn cũng thấy được hoa tươi bị vứt đi.


Phó Việt dắt Hoa Vụ đi qua đầu đường, hắn không hề kéo cổ tay cô, mà là nắm lấy tay bàn tay cô, lòng bàn tay kề sát nhau.

Giá trị nhan sắc của hai người khá cao, đi đến nơi nào cũng có thể dẫn người quay đầu lại.

Phó Việt không quá thích những cái ánh mắt đó —— chủ yếu biểu hiện ở việc hắn coi khăn quàng cổ của Hoa Vụ thành khẩu trang mà dùng, chặn gần nửa khuôn mặt cô.

Hoa Vụ cơm nước xong, ở cùng Phó Việt một lát rồi về trường học.

Thời gian của Hoa Vụ có hạn, mỗi lần đều chỉ có thể gặp Phó Việt lúc cuối tuần.

Phó Việt không chủ động nói cho bọn Khổng Gia Hào, cho nên đám người Khổng Gia Hào căn bản không phát hiện quan hệ của Hoa Vụ và Phó Việt đã thay đổi.

Nhiều nhất là cảm thấy bệnh cuồng em gái của Phó Việt, càng ngày càng nghiêm trọng.

Mà thật ra quan hệ của bọn họ cũng không có biến hoá quá lớn.

Đơn giản chính là Phó Việt từ dắt cổ tay cô biến thành nắm lòng bàn tay cô, sẽ hôn cô, quần áo mua một tặng một nhiều hơn! ! Tặng đồ cũng không còn tìm đủ loại lý do nữa.

Hoa Vụ căn bản không muốn xã giao, nghỉ ba ngày, cô có thể ở nhà nằm ba ngày, sống những ngày tháng thoải mái quần áo tới duỗi tay, cơm tới thì há mồm.

Mà người cô quen biết, Phó Việt đều quen biết.

Cho nên Phó Việt hoàn toàn không cơ hội hắc hóa.

! !
! !
Sau khi Hoa Vụ tốt nghiệp lựa chọn trở lại thành phố Ngân Ninh, Phó Việt trở về cùng cô.

Mấy năm nay bọn họ cũng chưa từng trở về, dù sao thì bên này cũng không có người thân nào, trở về còn lãng phí tiền.

Nhà ở hồi cấp ba kia đã nhiều năm không có người ở, những đồ dùng trong nhà càng cũ hơn, hơn nữa đã quen ở phòng lớn, ở nhà này không hiểu sao lại có cảm giác chật hẹp.

"Trước tiên ở nơi này một thời gian, chờ chuyện nhà ở xong, chúng ta sẽ chuyển nhà.

"
Mấy năm nay Phó Việt dựa vào số tiền đầu tư cho Khổng Gia Hào kia, lấy không ít tiền, hơn nữa bản thân hắn ngày thường cũng tích cóp, dư sức mua được một căn hộ.

Đương nhiên hắn cũng có thể thuê nhà ở bên ngoài trước.

Nhưng Phó Việt muốn ở lại nhà này với Hoa Vụ một đoạn thời gian.

Phó Việt: "Rất nhanh chúng ta sẽ có nhà mới, nhà thuộc về chúng ta.

".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK