Mục lục
Tiểu Thư Kiêu Ngạo Và Thiếu Gia Sát Gái
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


“KENG, triệu hoán Binh Nhân Tộc thành công, Ký Chủ nhận được Tuyệt Mệnh Cung!”
Theo âm thanh thông báo của vang lên, bên trong không gian Hệ Thống đã xuất hiện thêm một vật.

Lạc Nam hô hấp nhanh hơn mấy phần, sắc mặt nghiêm túc, không kịp chờ đợi hạ lệnh lấy ra.

ẦM!
Một kiện đồ vật rơi trên mặt đất, lập tức hấp dẫn ánh mắt của hắn và hai nữ.

Trong khoảnh khắc, đồng tử của hắn co rụt lại dữ dội.

ONG ONG ONG ONG…
Mà ở bên trong Linh Giới Châu, Lạc Hồng Kiếm dường như cảm ứng được điều gì, toàn bộ thân kiếm rung rẩy chấn động, muốn lao ra ngoài.

“Cái này…” Lạc Nam sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, ra hiệu hai nữ mặc y phục, mình cũng khoác vào Bá Y.

Lúc này, hắn mới thả Lạc Hồng Kiếm ra ngoài.

“Làm sao có thể…” Lạc Hồng Kiếm lập tức biến thành Tiểu Hồng Nhi, khuôn mặt khả ái biểu lộ khó tin nhìn lấy đồ vật trên mặt đất, đôi mắt ướt át ẩn hiện lệ quang, giọng điệu run rẩy:
“Tộc nhân của ta…”
“Đây thật sự là Binh Nhân Tộc sao…thứ gì đủ sức tạo nên thảm trạng này?” Âu Dương Thương Lan cùng Độc Cô Ngạo Tuyết hít sâu, mắt đẹp tràn ngập rung động.

Trước mặt Lạc Nam và chúng nữ lúc này thật sự là một thanh trường Cung…
Nhưng hiện trạng của nó mang đến chấn động thực sự quá lớn.

Thân cung không biết làm từ chất liệu gì đã lan tràn vô số vết nứt như mạn nhện, dây cung đứt đôi, toàn thân ảm đạm không có một chút ánh sáng.

Nhìn qua không khác gì một đống sắt vụn…
Nhưng mà, một thoáng khí tức kinh thiên động địa còn lưu lại trên thân cung lại khiến không gian xung quanh phải vặn vẹo, sát cơ gần như hóa thành thực chất dọc theo thân cung như ẩn như hiện…tất cả như chứng minh rằng nó vừa trải qua một trận chiến hết sức khốc liệt.

“Chết…không còn sinh cơ…” Tiểu Hồng Nhi chỉ cảm thấy trái tim đau thấu, thân hình nhỏ nhắn của nàng quỳ rạp xuống bên cạnh trường cung tan vỡ, một giọt nước mắt rơi xuống.

Âu Dương Thương Lan với Độc Cô Ngạo Tuyết muốn tiến đến an ủi, nhưng cũng chẳng biết phải nói gì ngay lúc này.

Tiểu Hồng Nhi vui tươi hoạt bát gặp phải chuyện thương tâm như vậy, lần đầu rơi lệ.

Lạc Nam nhìn thấy cảnh này cũng không hề dễ chịu.

Tâm lý vui mừng khi triệu hoán Binh Nhân Tộc toàn bộ mất sạch.

Hắn hướng Kim Nhi mở miệng hỏi: “Chuyện này rốt cuộc là sao?”
Kim Nhi thở dài một tiếng, bất đắc dĩ giải thích nói:
“Công tử cũng biết, Binh Nhân Tộc là chủng tộc đặc biệt, mỗi một cá thể đều là độc nhất vô nhị mà không thể sao chép hay mô phỏng!”
“Vì thế khi Hệ Thống triệu hoán Binh Nhân Tộc, sẽ cưỡng ép dịch chuyển nó từ nơi khác đến cho công tử!”
“Lần này triệu hoán đến Tuyệt Mệnh Cung, đáng tiếc Tuyệt Mệnh Cung vừa phải trải qua một trận chiến kinh thiên, tử vong rồi…”
Lạc Nam hít sâu một hơi, lời của Kim Nhi nói hắn hoàn toàn hiểu.


Cũng giống như lần trước Hệ Thống triệu hoán Đế Vũ Phong Ảnh, cũng cưỡng ép dịch chuyển nàng từ nơi ẩn nấp trở về.

Nguyên lý triệu hoán Binh Nhân Tộc cũng giống như vậy.

“Rốt cuộc là tồn tại khủng bố nào có thể đánh nát cả Binh Nhân Tộc?” Lạc Nam không dám tưởng tượng nói.

Hình tượng Binh Nhân Tộc trong mắt hắn luôn là vô kiên bất toái, hiện tại Lạc Hồng Kiếm chỉ là Đế Cấp Thượng Phẩm nhưng Lạc Nam tin chắc dù là Thiên Đế toàn lực công kích một trăm năm cũng không thể làm trầy xướt một chút trên thân Kiếm.

Ấy thế mà, Tuyệt Mệnh Cung cũng là Binh Nhân Tộc…lại bị đánh đến tan vỡ, triệt để tử vong.

Hắn sao có thể không hãi hùng khiếp vía?
“Binh Nhân Tộc suy cho cùng còn không phải chủng tộc vô địch!” Kim Nhi than thở:
“Phiến vũ trụ này không có tồn tại uy hiếp được Binh Nhân Tộc, nhưng ở nơi khác lại có…”
Lạc Nam trong lòng nặng nề, không cần Kim Nhi nói…nhìn tình trạng hiện tại của Tuyệt Mệnh Cung, Lạc Nam cũng hiểu điều đó rồi.

Cả đời Binh Nhân Tộc chỉ được nhận chủ một lần, Hệ Thống sẽ không Triệu Hoán một Binh Nhân Tộc đã có chủ cho hắn.

Điều này chứng minh, Tuyệt Mệnh Cung vẫn còn vô chủ giống như Ma Kích.

Theo Lạc Nam phán đoán, có nhân vật khủng bố nào đó muốn thu phục Tuyệt Mệnh Cung nhưng nó không đồng ý, biến thành hình người phản kháng quyết liệt, kết quả bị đối phương phẫn nộ đánh tan.

“Đúng rồi, Binh Nhân Tộc cũng là một dạng sinh mệnh, có thể dùng Bất Tử Thụ hay Cửu Diệp Liên Hoa cứu sống không?” Lạc Nam nhìn Tiểu Hồng Nhi đau lòng, trong đầu xuất hiện ý nghĩ cứu sống Binh Nhân Tộc.

Đáng tiếc, Kim Nhi lại lắc đầu: “Binh Nhân Tộc bản chất khác với những sinh mệnh bình thường, nó là tập hợp một nửa nhân loại và một nửa vũ khí, Bất Tử Thụ hay Cửu Diệp Liên Hoa cũng vô dụng!”
“Vậy sao…” Lạc Nam tuyệt vọng lẩm bẩm…
Tiểu Hồng Nhi vươn tay vuốt ve Tuyệt Mệnh Cung một hồi, bờ vai nhỏ bé run lên.

Lạc Nam bước đến ôm lấy nàng vỗ về.

“Baba.

.

” Tiểu cô nương nhào vào lòng hắn khóc rống lên:
“Chết, tộc nhân của ta chết rồi Baba…huhuhu…”
Nàng tham ăn nhưng cực kỳ hiểu chuyện, nhìn tộc nhân thê thảm như vậy khiến nàng vừa đau lòng vừa tức giận.

“Ngoan…Baba sẽ nhờ Luyện Khí Sư lợi hại nhất rèn đúc lại Tuyệt Mệnh Cung!” Lạc Nam ôn hòa an ủi nữ nhi.

“Vô ích thôi Baba…” Tiểu Hồng Nhi lắc đầu thút thít: “Linh trí của nó đã mất, dù rèn lại cũng chỉ là cái xác không hồn, huống hồ Luyện Khí Sư nào có bản lĩnh sửa chữa Binh Nhân Tộc?”
“Haizz…” Lạc Nam thở dài, bất quá rất nhanh, trong đầu hắn như có một luồng ánh sáng lóe lên:
“Linh tính? Linh trí…”
Ý niệm vừa động, Lạc Nam lập tức lấy nhánh Tre Biến Dị ra ngoài.


Đinh đinh đinh đinh…
Nhánh Tre Biến Dị vừa xuất hiện lập tức như bị Tuyệt Mệnh Cung hấp dẫn, phiêu nhiên bay đến vờn quanh xung quanh nó.

“Công tử thật thông minh…” Kim Nhi thấy cảnh này đôi mắt đẹp phát sáng:
“Nhánh tre biến dị có được linh tính, đem nó làm nguyên liệu dung hợp Tuyệt Mệnh Cung, nói không chừng có thể khiến nó trở thành một linh tính mới của Binh Nhân Tộc…”
“Baba…baba…” Tiểu Hồng Nhi cũng đã nghĩ đến khả năng này, tràn đầy chờ mong và hồi hộp nhìn lấy Lạc Nam.

Nếu để Tuyệt Mệnh Cung có được linh tính của Tre Biến Dị, khả năng hồi sinh là hoàn toàn có thể.

Như thế là kết cục hoàn mỹ, Tuyệt Mệnh Cung có thể một lần nữa sống lại, mà Tre Biến Dị cũng không bị xóa mất linh tính.

Lạc Nam lại cười khổ: “Biết là như thế…nhưng làm sao dung hợp Tre biến dị và Tuyệt Mệnh Cung đây?”
Tiểu Hồng Nhi giật mình, sau đó sắc mặt lại mếu máu hết sức đáng thương.

Đúng a, dù là Thiên Khí Đế cũng không đủ khả năng đem Tre Biến Dị dung hợp với Tuyệt Mệnh Cung đã tan vỡ.

Tuyệt Mệnh Cung đã tử vong, nó cũng không thể tự mình ăn Tre Biến Dị được a.

“Đánh cược một lần…” Lạc Nam cắn chặt răng, lần cuối hướng Hệ Thống hạ lệnh:
“Tiến hành triệu hoán Siêu Việt Đế Cấp Phù Chú đi!”
“KENG, Bắt đầu triệu hoán Siêu Việt Đế Cấp Phù Chú!” Hệ Thống vận hành.

Lạc Nam siết chặt nắm tay, hy vọng ra được thứ mình cần…
“KENG, triệu hoán thành công, Ký Chủ nhận được Siêu Việt Đế Cấp Phù Chú – Bảo Khí Hỗn Độn Phù!” Hệ Thống vang lên như tiếng trời.

Bảo Khí Hỗn Độn Phù: Loại Phù Chú có thể phục sinh, nâng cấp, dung hợp tất cả Pháp Bảo và Vũ Khí, thành phẩm mạnh hay yếu phụ thuộc vào nguyên liệu ban đầu.

“Ngon lành rồi!” Lạc Nam vui sướng nhảy dựng gầm lên, hận không thể ôm lấy Kim Nhi hôn một ngụm.

Không hôn được Kim Nhi, hắn hôn lên gò má phổng phao của Tiểu Hồng Nhi một ngụm, cười toe toét.

“Có biện pháp?” Thấy biểu hiện như động kinh của Lạc Nam, Âu Dương Thương Lan với Độc Cô Ngạo Tuyết vui vẻ hỏi.

Tiểu Hồng Nhi cũng mang theo vô hạn mong đợi nhìn qua.

“Ừm…” Lạc Nam gật mạnh đầu cười nói: “Sư phụ Kim Nhi không để chúng ta thất vọng, nàng đã có phương pháp giải quyết!”
“Phương pháp nào?” Chúng nữ tò mò.

“Vào Linh Giới Châu trước rồi nói!” Lạc Nam cười.

Hắn phất tay, đem tất cả thu vào Linh Giới Châu.



“Phu quân…Tiểu Nam…”
Thấy Lạc Nam mấy người xuất hiện, chúng nữ Yên Nhược Tuyết đang trò chuyện với tỷ muội Mộc Ái My ở Linh Dược Điền cũng kéo nhau tiến lại.

Theo sau đó, các nàng toàn thân chấn động, không dám tin tưởng nhìn vào Âu Dương Thương Lan.

“Trên đời lại có nữ nhân hoàn mỹ đến như vậy?”
Dù chúng nữ Hậu Cung đều là tuyệt thế mỹ nữ, nhưng khi nhìn thấy dung nhan vừa uy nghi cao quý vừa yêu mị kiều diễm của Âu Dương Thương Lan, tất cả vẫn thán phục một phen.

“Nàng giống như sự dung hợp hoàn mỹ của Á Hy Thần và Hồ Khinh Vũ!” Thiên Diệp Dao đi vòng vòng xem xét Âu Dương Thương Lan, mở miệng kết luận nói.

Á Hy Thần là Tinh Linh Nữ Vương, có được khí chất cao quý của hoàng tộc và sự uy nghiêm nhất định.

Hồ Khinh Vũ sở hữu Thiên Sinh Mị Cốt, lại là Cửu Vĩ Thiên Hồ, yêu mị và quyến rũ đến tận xương tủy.

Nhưng Âu Dương Thương Lan lại vừa có sự uy nghiêm của Á Hy Thần, vừa có được sự yêu mị của Hồ Khinh Vũ, quả thật tạo nên một nhan sắc rung động lòng người.

Ngay cả Độc Cô Ngạo Tuyết tuyệt mỹ xuất trần như tiên đứng ở bên cạnh cũng phải thua kém nửa phần.

Trước đây các nàng từng dõi theo Lạc Nam qua Côn Lôn Kính, có tình cờ thấy qua Âu Dương Thương Lan xuất hiện, nhưng những lần đó Âu Dương Thương Lan đều mang khăn che mặt, nào đâu tuyệt mỹ đến mức độ này?
Cơ Nhã và Cơ Băng liếc mắt nhìn nhau, trong lòng thầm nghĩ nhan sắc này đã có thể sánh vai cùng sư phụ Thường Nga của hai người.

Đối với ánh mắt của chúng nữ, Âu Dương Thương Lan đã sớm thành thói quen.

Phải biết rằng, Lạc Kỳ Nam từ nhỏ đến lớn sống cùng một đám thê tử tuyệt sắc của Lạc Nam, bản thân càng là tiểu mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, lần đầu cứu giúp Âu Dương Thương Lan thoát khỏi tay Lâm Tích cũng phải khen ngợi và thán phục trước nhan sắc của nàng đấy.

“Các nàng ấy đều là thê tử của ta…” Lạc Nam mỉm cười, nắm tay Âu Dương Thương Lan tiến đến giới thiệu chúng nữ.

Về phần Độc Cô Ngạo Tuyết, các nàng đã làm quen với nhau ở Đại Điện Cổ Việt rồi.

Trước đây Âu Dương Thương Lan vốn là nữ nhân khó gần, nàng cảm thấy mình không có hứng thú kết thân với nữ nhân trước đây của hắn.

Nhưng sau khi theo dõi Thiếu Đế Chi Chiến qua Lưu Ảnh Ngọc, nàng biết những nữ nhân trước mắt này sẳn sàng vì Lạc Nam chiến đấu, cùng hắn kề vai sát cánh bất chấp nguy hiểm, đối mặt với những thiên tài hàng đầu vũ trụ.

Điều này khiến Âu Dương Thương Lan cực kỳ tán thành, đồng thời cũng dành cho chúng nữ Hậu Cung sự tôn trọng.

“Gặp qua các tỷ muội, mọi người vô cùng xinh đẹp…nam nhân này rất có phúc!” Nàng phóng khoáng mở miệng chào hỏi, không quên liếc xéo Lạc Nam một chút.

“Đa tạ Thương Lan tỷ tỷ chiếu cố phu quân trong thời gian qua…” Chúng nữ cũng thân mật mỉm cười.

Nam nhân của các nàng một mình lăn lộn tại Tiên giới, nhờ có Bồng Lai Tiên Đảo và Âu Dương Thương Lan chiếu cố khi còn nhỏ yếu, điều này chúng nữ hết sức rõ ràng.

Nghĩ đến mấy người các nàng không thể ở bên cạnh hắn khoảng thời gian kia, thay vào đó là chúng nữ Âu Dương Thương Lan và Bồng Lai Tiên Đảo cùng hắn chinh chiến qua nhiều kẻ địch nguy hiểm, các nàng làm sao có thể ghen tuông như nữ nhân bình thường được đây?
Mấy nữ gặp nhau đã như quen biết từ lâu, lập tức kết thân trò chuyện, oanh oanh yến yến, bỏ Lạc Nam sang một bên.

Lạc Nam nhìn tình cảnh này mà trong lòng mừng thầm.

Có được những nữ nhân rộng lượng và hiểu chuyện như thế này, hắn thừa nhận mình có phúc phận to lớn.

“Baba…” Tiểu Hồng Nhi kéo tay Lạc Nam, nàng không có tâm tình trộn lẫn vào chúng nữ, chỉ lo lắng cho tộc nhân.

“Con gái ngoan yên tâm, cứ để baba lo liệu!” Lạc Nam sủng ái xoa xoa đầu nàng.


Hắn biểu lộ nghiêm túc, đem Tuyệt Mệnh Cung đặt ở trung tâm Linh Giới Châu.

Ý niệm vừa động, Bắc Đẩu Cung, Tre Biến Dị đã xuất hiện, đặt cùng một chỗ với Tuyệt Mệnh Cung.

Hiển nhiên, Lạc Nam muốn dung hợp cả Bắc Đẩu Cung của mình vào trong Tuyệt Mệnh Cung.

Bởi vì Bảo Khí Hỗn Độn Phù có cả công năng dung hợp vũ khí và nguyên liệu, hắn đương nhiên tận dụng hết có thể.

Bắc Đẩu Cung từ nay sẽ lấy một vai trò hoàn toàn mới xuất hiện trong các trận chiến của hắn.

Chưa dừng lại ở đó, Lạc Nam bước đến Bất Tử Thụ, đưa mắt quan sát.

Nhờ vào bàn tay chăm sóc thần kỳ của Mộc Ái My và Mộc Linh Nhu, Bất Tử Thụ hiện tại đã cao vài chục mét, cành lá xum xuê, số lượng lá lên đến hàng vạn.

Lạc Nam tuyển chọn một nhánh Bất Tử Thụ cong cong dẻo dai như cung tên, dùng Lạc Hồng Kiếm chặt xuống.

Làm xong tất cả, hắn mang theo nhánh Bất Tử Thụ cũng đặt xuống.

“Tuyệt Mệnh Cung, Bắc Đẩu Cung, nhánh Tre Biến Dị, Nhánh Bất Tử Thụ…” Lạc Nam nhếch miệng cười tự tin.

Trong ánh mắt ngập tràn hưng phấn của Tiểu Hồng Nhi, hắn trầm thấp lên tiếng:
“Dung hợp đi! đừng để ta thất vọng!”
Nói xong, một tấm Phù Chú thần bí với vô số màu sắc hỗn loạn luân chuyển nằm trong bàn tay.

Chính là Bảo Khí Hỗn Độn Phù.

“A?” Vốn đang trò chuyện cùng chúng nữ, Bảo Kiều sinh ra cảm ứng, vội vàng nhìn đến.

Chứng kiến Bảo Khí Hỗn Độn Phù trong tay Lạc Nam, nhịp tim nàng đập nhanh kịch liệt, bàn chân lóe lên đã xuất hiện bên cạnh hắn, đôi mắt đẹp chăm chú quan sát.

Lạc Nam giật mình, nhớ đến Bảo Kiều là một Phù Sư, lại sở hữu Hóa Phù Thánh Thể, nàng đương nhiên có hứng thú với các loại Phù Chú rồi.

“Phu quân…đây là Siêu Việt Đế Cấp Phù Chú?” Bảo Kiều hít sâu một hơi hỏi, giọng điệu tràn đầy rung động.

“Không sai!” Lạc Nam gật đầu.

“Có thể cho thiếp mượn quan sát một chút?” Bảo Kiều hưng phấn hỏi.

Nàng biết với tu vi Phù Sư của mình hiện tại còn chưa đủ để tạo nên loại Phù cao cấp như Bảo Khí Hỗn Độn Phù, nhưng chỉ cần lĩnh ngộ được một chút thâm ảo của các Phù Văn bên trên nó, thực lực của nàng chắc chắn tiến bộ thêm một bước.

Lạc Nam nhìn Tiểu Hồng Nhi mỉm cười: “Nữ nhi ngoan, kiên nhẫn chờ một chút, để dì Kiều nghiên cứu được không?”
Tiểu Hồng Nhi cắn cắn môi, ngoan ngoãn đáp: “Đã có biện pháp cứu Tuyệt Mệnh Cung, ta cũng không gấp!”
“Tiểu Hồng Nhi thật ngoan!” Bảo Kiều vui vẻ, cúi đầu đặt môi đỏ hôn lên má Hồng Nhi một ngụm.

Nàng trịnh trọng tiếp nhận Bảo Khí Hỗn Độn Phù từ tay Lạc Nam, trở về Cung Điện bắt đầu tập trung nghiên cứu.

Lạc Nam nhân lúc này tìm đến Mộc Ái My và Mộc Linh Nhu, hỏi thăm ý kiến:
“Ta ở nơi này có một Thần Thông phù hợp với các nàng, ai muốn luyện?”

Chúc cả nhà ngủ ngon.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK