Mục lục
Ác Linh Quốc Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giờ Hạ Thiên Kỳ suy nghĩ, hồn ma là con người sau khi chết hóa thành đồ vật, sở dĩ chúng giết người là vì khi còn sống mang theo thù oán, nếu như có thể đem thù oán hóa giải, nói không chừng còn có thể biến nguy thành an, để những lo lắng về quỷ ở nơi đây sẽ biến mất.

Mặc kệ những biện pháp này có thể làm được hay không, hắn vẫn cảm thấy đây là một con đường giải quyết phiền phức, phải xem lại một chút.

Về phần ba người mới kia, tạm thời hắn không muốn quản ý tứ, ngược lại người con gái tên Lãnh Nguyệt, qua cách nói chuyện, hắn luôn cảm thấy đối phương có chút không đơn giản.

Mặc dù kế hoạch đã được làm xong, nhưng Hạ Thiên Kỳ cũng không hành động nóng vội, dù sao hôm nay mới là ngày đầu tiên hắn tới đây, ít nhất cũng phải là người quen thuộc với các học sinh một thời gian.

Hy vọng con quỷ không tìm đến gây phiền phức cho mình nhanh quá!

Trong lòng âm thầm cầu nguyện, Hạ Thiên Kỳ bắt tay vào bố trí, đem mấy tấm bùa hộ thân mà lúc sớm hắn tranh thủ vào chùa xin được, tận lực sắp đặt ở các ngõ ngách phòng trực ban.

Dù sao tương lai thời gian sau này, đây sẽ là hang ổ của hắn, nên đương nhiên là muốn chuẩn bị đầy đủ.

Cùng lúc đó, ba tên người mới đến.

“Đúng là phát tài, đi lừa đảo chưa chắc đã được nhiều như vậy!”

Mặt Hàn Hi Nguyên dâm. Từ Từ lấy trong ba lô ra một cái camera bé xíu, rồi cậu ta cẩn thận đặt ở vị trí gần trên cửa.

Những chiếc camera bé xíu đó có thể nói là vật rất quan trọng với cậu ta khi đi ra ngoài, trên thực tế trước kia cậu ta dựa vào chụp những bức ảnh thể loại như Nhìn trộm sắc khí rồi bán trên mạng để sống qua ngày. Cho nên khi biết hắn sẽ tới thì những nữ học viện liền túc quản lại một chút rồi đi ra.

Mỗi cái tầng lầu phòng tắm đều được cậu ta lắp đặt, về phần một số camera còn lại thì được để an toàn tại những nơi không có ai trong kí túc xá.

Sau khi làm xong tất cả từ trong kí túc xá đi ra, Hàn Hi Nguyên thấy tim mình đập nhanh bởi vì quá hưng phấn mà sắp nổ tung.

Trong đầu toàn là hình ảnh những thiếu nữ xinh đẹp đứng trước mắt mình mà tắm rửa.

Ngày thứ hai tới nhanh lên một chút đi!

Hàn Hi Nguyên không thể chờ đợi nổi khi nghĩ tới lúc cậu ta được chụp ảnh đến những cảnh đẹp

Lý Tiếu Tiếu ngồi trên giường ở phòng trực ban, đang cùng một người bạn nói chuyện điện thoại, bỗng nhiên có vài học sinh từ đằng trước đi qua cửa sổ, những lúc như thế này cô thường nhìn về phía học sinh bên ngoài cười cười, e rằng sau này phải quản lí các học sinh thay vì những cái nhìn quen mắt.

Hở, cậu nói dựa vào công ty nhà này không đáng tin cậy ư? Vì cái gì thì trong lòng tôi một chút lí do cũng không có!

Cậu sợ cái gì chứ? Không phải tôi đã nói cậu đến cục công thương của công ty nhà này đăng kí sao, còn nữa, nếu đúng là có vấn đề thì cậu bên này cứ gọi điện thoại báo cho tôi biết, yên tâm đi...

Tắt điện thoại, Lý Tiếu Tiếu thở dài một tiếng rồi đi xuống giường, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi bất an.

Cảm giác như sẽ có chuyện gì đó không hay phát sinh.

Lãnh Nguyệt mang theo một thứ đồ nhìn bên ngoài giống thức ăn đóng hộp, mỗi một tầng cô đi đến đều lấy ra từ trong đó một ít bột phấn rồi vẩy trên mặt đất, cứ vậy cho tới khi cô đi đến tầng cao nhất mới thôi.

Không biết việc mở cửa sổ có liên quan gì không, ở tầng cao nhất gió lớn hơn mấy tầng phía dưới rõ rệt, thổi lên trên người khiến lông mày của Lãnh Nguyệt xinh đẹp nhíu chặt, đúng là có chút không thoải mái.

Xem ra người kia không hề nói dối, đúng là nơi này đang có quỷ, không biết có làm náo loạn lợi hại hay thấp kém.

Vừa lẩm bẩm, cô vừa lấy từ trong hộp ra một lá bùa màu vàng nhạt, tiếp theo cô kẹp lá bùa ở giữa hai ngón tay rồi lắc mạnh theo đường vòng cung, hai ngón tay chỉ về phía trước một cái:

Bùa cảnh báo, định!

Giọng của Lãnh Nguyệt hạ xuống, cô liền lấy tờ giấy kia dán thật chặt lên tường, chờ tới khi chắc chắn sau này lá bùa sẽ không bị rơi, cô liền quay người đi xuống dưới lầu.

Tờ giấy vừa mới được dán lên trên tường thì đã có tác dụng báo cảnh sát, nói một cách khác, nếu như nơi này thật sự có quỷ, đồng thời gây ra động tĩnh gì đó thì lập tức cô sẽ cảm thấy.

Trừ khi...Con quỷ kia có năng lực còn mạnh hơn nàng.

Tại mấy người chuẩn bị ở bên trong mất quá nhiều thời gian, làm nháy mắt đã sắp tới giờ đi tắt đèn.

Hạ Thiên Kỳ nhìn thoáng qua thời gian trên điện thoại di động, hiện tại mọi thứ đều tốt, thời gian trường học quy định tắt đèn cách còn có nửa giờ, cậu ta dự định thừa dịp trong khoảng thời gian này đi tới tầng 7.

Thực ra ở thời điểm trước 8 giờ tối, cậu ta có đi qua đây rồi hỏi thăm ở ký túc xá một lần, hỏi thăm việc quan trọng là mấy ngày trước có một vụ tự sát ở tầng cao nhất.

Nhưng việc để cậu ta chưa nghĩ tới là người biết chuyện này hay có thể kể rõ chuyện này thì cũng không có nhiều, họ chỉ biết là có chuyện như vậy, nhưng cụ thể Vương Di Nhiên chết như thế nào thì bọn chúng thật sự cũng không rõ.

Về phần nhân viên nhà trường thi nói rằng Vương Di Nhiên bởi vì học tập quá áp lực nên mới dại dột sử dụng nhiều thuốc ngủ để tự sát.

Hạ Thiện Kỳ đi hỏi trọn vẹn một vòng, nhưng lại không biết được bất luận manh mối gì có giá trị, cuối cùng đành phải đặt hết hy vọng vào những người chơi thân với người chết trong kí túc xá 703.

Nhưng bởi vì lúc trước cậu ta đã vô tình thấy hết bên trong của một học sinh cho nên cậu ta mới do dự là chờ hay không chờ.

Chưa được bao lâu đã phải gặp mặt, chắc chắn là không thể không lúng túng.

Bất quá nghĩ cái mạng nhỏ của mình vẫn là quan trọng nhất, cho nên Hạ Thiên Kỳ vẫn quyết định đi lên trên hỏi lại một chút.

Bởi vì các học sinh đều biết giờ tới nam quản lí, cho nên hầu hết các nữ sinh sau khi trở về phòng đều sợ khóa hết cửa lại, còn lại ăn mặc nội y đồ lót đứng dài đầy hành lang, cũng nghiễm nhiên đó lại trở thành quá khứ.

Bất quá cũng không sợ nhìn, không khóa cửa, cũng có quan hệ mật thiết với người chết ở kí túc xá 703.

Hạ Thiên Kỳ vốn định gõ cửa, kết quả mà cậu ta không dám nghĩ tới là nắm tay của cậu vừa mới chạm vào cánh cửa kí túc xá thì liền két két một tiếng rồi mở ra, tiếp theo xuất hiện bốn người bóng trắng.

Chỉ thấy bốn nữ sinh ăn mặc nội y đồ lót mỏng, ngồi cùng nhau ở trên giường kí túc xá uống rượu, bên trong tràn ngập khói thuốc.

Hạ Thiên Kỳ nghĩ rằng, bốn người ít nhất cũng phải hút hết hai bao thuốc.

Tất cả là tại cửa kí túc xá mở nhanh quá, bốn nữ sinh vô thức nhìn ra phía ngoài cửa, kết quả là Hạ Thiên Kỳ lại lúng túng đỏ mặt, lần này đúng là hắn chỉ vô tình.

Việc này chỉ là ngoài ý muốn, bốn nữ sinh kia biểu hiện đối với cậu ta có vẻ rất bình tĩnh, đương nhiên cái này cũng không có là gì, vì lúc sáng cậu đã nhìn thấy hết đồ của nữ sinh kia rồi.

A...!

Một nữ sinh sau mấy giây kinh ngạc, lập tức thét lên rồi chạy lên trên giường, dúng chăn mền che kín người lại.

Mặc khác ba nữ sinh còn lại thì tỏ ra rất bình tĩnh, hoặc là do họ bị phát hiện ở trong kí túc xá uống rượu hút thuốc, lại bị quản lí nhìn thấy hết nên càng thêm nghiêm trọng.

Khụ khụ. Sau giây phút xấu hổ ngắn ngủi, Hạ Thiên Kỳ ngẩng gương mặt đang đỏ bừng lên, ra vẻ nghiêm chỉnh ho khan hai tiếng, rồi không một chút hoang mang nói:

Sự tình vừa rồi, tôi cũng không phải cố ý muốn vào, chẳng qua là do lúc đập cửa ở xảy ra việc ngoài ý muốn thôi.

Đương nhiên đó cũng không phải điều quan trọng, quan trọng là việc các cô ở trong kí túc xá uống rượu! Đồng thời lại gây ra khói lớn như vậy, các cô muốn đốt trường học hay sao?

Nói đến đây, Hạ Thiên Kỳ cố nhấn mạnh, bởi vì nội quy của nữ học viện bên trong có nói rõ, kí túc xá trường học tuyệt đối không được uống rượu, người vi phạm sẽ bị đuổi thẳng.

Chúng tôi... Chúng tôi uống đồ uống thôi. Thấy bộ dạng của Hạ Thiên Kỳ không có ý định buông tha, một nữ sinh đành phải kiên trì ngụy biện nói.

Cô cho rằng tôi là đồ ngốc sao? Ngay cả bia với đồ uống đóng gói cũng không phân biệt được? Hạ Thiên kỳ cảm thấy mình như trở thành não tàn, cậu ta ra hiệu cho mấy nữ sinh vào bên trong mặc quần áo trước, còn cậu thì không coi ai ra gì đóng kỹ cửa kí túc xá lại, rồi đi thẳng đến.

Nói cho ông biết, đừng tưởng rằng bắt được chúng tôi uống rượu thì ông có thể tùy ý làm gì thì làm, cùng lắm là bị đuổi, ông cũng không hơn được!

Chúng tôi tuyệt đối sẽ khiến ông…!

Buổi sáng nữ sinh kia gặp Hạ Thiên Kỳ đang đi thẳng đến, lúc này đúng là có chút sợ hãi.

Không cần nóng tính như thế, tôi cũng không nói sẽ trừng phạt các cô, càng không nói sẽ dựa vào đó để uy hiếp. Chẳng qua là có chuyện tôi muốn hỏi các cô, nếu các cố thành thật trả lời thì chuyện hút thuốc uống rượu tôi sẽ coi như chưa từng nhìn thấy.

Dù sao lúc đó ta thật sự ta cũng ngượng ngùng, biết rằng không nên nhìn đồ.

Lúc nói, Hạ THiên Kỳ còn cố ý nhìn nữ sinh kia một chút, biểu cảm trên mặt cũng trở nên sinh động.

Học sinh kia trừng mắt nhìn cậu ta một cái, lạnh hừ một tiếng quay đầu sang một bên. Ngược lại mặt khác ba nữ sinh kia, vì biết không bị đuổi nên thở phào nhẹ nhõm, vội vàng hỏi Hạ Thiên Kỳ muốn hỏi gì các cô.

Hạ Thiên Kỳ thấy các cô đều chịu hợp tác, nên cũng không lãng phí thời gian, đi thẳng vào vấn đề mà hỏi:

Vương Di Nhiên chắc các cô cũng không lạ lẫm gì, tôi muốn biết trước đêm cô ta xảy ra chuyện thì giữa các cô đã có chuyện gì?

Nói đến chỗ này, Hạ Thiên Kỳ đột nhiên nói thêm:

Kỳ lạ thật, tôi là một cảnh sát, sở dĩ tôi tới đây quản lí chính là vì điều tra chuyện của Vương Di Nhiên, chúng tôi nghi ngờ rằng cô ta không phải là tự sát, mà là bị bị giết...!

Hạ Thiên Kỳ lập lại chiêu cũ chuyển sang thân phận giả là cảnh sát, dù sao đối phương cũng là mấy học sinh cấp ba, không có nhiều cảnh giác thì sẽ không phát hiện ra sơ hở, sẽ không nhất định phải nhìn cậu ta căn cứ chính xác sự việc.

Đương nhiên, hắn làm quản lí, hơn nữa còn có thân phận là một người con trai quản lí kí túc xá, đây là thứ ngụy trang tốt nhất. Đây là trường nữ nhưng sao lại để một người con trai, hơn nữa là thanh niên quản lí kí túc xá nữ?

Tất cả đúng như Hạ Thiên Kì dự đoán, về sau khi biết cậu ta là cảnh sát, sắc mặt các nữ sinh dần có chút dịu lại.

Ông là cảnh sát thật sao?

Cô nghĩ rằng một học sinh nam cấp ba có thể trở thành quản lí của nơi này sao?

Nhìn thấy chiêu này dễ dùng, Hạ Thiên Kỳ trong lòng cũng không khỏi thấy tự tin hơn nhiều, trong giọng nói cũng nghiêm khắc hơn mấy lần:

Tốt, bây giờ câu hỏi của tôi đi, nhớ kĩ là không được nói thiếu bất kì chi tiết nào!

...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK