Trong điện không còn người, cảm giác nôn mửa của Thiên Vũ đế cũng giảm nhẹ đi nhiều, tuy đám rắn trên đất nhìn qua thấy mà giật mình, nhưng đều đã chết, sẽ không bò loạn, mà hắn lúc này cũng không đoái hoài tới xà hay không xà, chỉ toàn suy nghĩ đủ loại sự tình trải qua mấy ngày nay, càng nghĩ càng hoảng sợ. Hắn rốt cuộc làm sao vậy? Cách nào lại đột nhiên mê luyến Nguyên quý phi đến trình độ đó? Còn có lão Bát, hắn hiện tại có thể rõ ràng nhớ...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.