Trương Nguyên Thanh lắc đầu: “Uyển mỹ nhân cái gì cũng chưa nói, đi lên đã ra tay, thiếu chút nữa đâm chết trẫm. Hừ, tiện nhân này, trẫm sủng hạnh như thế, vậy mà lại muốn mưu đồ làm loạn, trẫm phải tru di cửu tộc ả.” Trịnh Văn Hàn vẻ mặt không thay đổi, nhưng Trương Nguyên Thanh rõ ràng từ trong cảm xúc của hắn cảm ứng được thoải mái không căng thẳng nữa. Hiển nhiên Trịnh Văn Hàn đã hắn lí do của hắn, tin tưởng trong thời gian một khắc đồng hồ đó Trịnh Long...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.