Mục lục
Cự Long Thức Tỉnh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 436

Ngô Tấn Nguyên cảm thấy tin tức này hoàn toàn là thông tin mang tính bùng nổ. Không ngờ Vương Trạch Nham còn coi như không nghe thấy.

Lúc này, Vương Trạch Nham quay đầu nhìn hắn, hắn ta chậm rãi nói: “Một Triệu Hoàng thôi mà, có cái gì ngạc nhiên”.

“Đây chính là Triệu Hoàng đó, cậu Vương”, Ngô Tấn Nguyên kinh ngạc nói.

Vương Trạch Nham hừ một tiếng không thèm quan tâm đến hắn, từ sau khi biết đến thần uy của Lục Hi, loại như Triệu Hoàng ở trong mắt Vương Trạch Nham đã không còn là cái rắm gì.

Đúng lúc này, một người đàn ông trông rất đỏm dáng gõ cửa đi vào châm thuốc cho đám người Vương Trạch Nham, đồng thời ông ta cười nói: “Cậu Vương, cậu Lưu, mọi người chơi vui không?”

“Vui cái rắm, ông không thấy cậu Vương và cậu Lưu mặt không vui vẻ gì sao?”

Ngô Tấn Nguyên nào có dám lạnh nhạt với Vương Trạch Nham, hắn liền trút hết cơn giận lên quản lý của câu lạc bộ này tên là Cổ Ngọc Đạt.

Cổ Ngọc Đạt vừa nhìn liền lập tức cười hì hì nói: “Bên cạnh cậu Vương và cậu Lưu đều là gái xinh, nếu còn mất hứng, vậy thì tôi cũng không còn cách nào khác”.

“ĐM vậy mà không sắp xếp cho chúng tôi mấy người, ông đây đã vào lâu như vậy rồi đấy, con mẹ nó ông chết dẫm ở đâu vậy”.

Đừng nhìn Ngô Tấn Nguyên không nói nổi trước mặt Vương Trạch Nham và Lưu Thiếu Khôn, nhưng ở trước mặt Cổ Ngọc Đạt lại rất khí phách.

“Có ngay có ngay”, Cổ Ngọc Đạt mặt mày vui vẻ chào đón nói: “Mấy cậu chủ à, cậu Vương và cậu Lưu tôi cũng không dám sắp xếp. Các cậu vẫn muốn mấy cô quen thuộc chứ?”

“Mẹ nó, mấy người kia ông đây chơi đủ rồi, ở chỗ ông không còn chút hàng tươi nào à?”

“Có chứ, tối nay vừa có một người đến, cực kỳ xinh đẹp, vẫn là gái trinh nhé”, Cổ Ngọc Đạt cười nói.

“Thật à, con mẹ nó chứ còn không mau đi sắp xếp?”, Ngô Tấn Nguyên vội la lên.

Công chúa ở đây bọn họ đều đã sớm chơi qua một lần, vừa nghe nói có hàng mới, tinh thần liền tỉnh táo.

“Nhưng con bé này có chút bướng bỉnh, vừa rồi còn cắn bị thương một thuộc hạ của tôi đó”, Cổ Ngọc Đạt nói.

Ngô Tấn Nguyên cười một tiếng nói: “Mẹ kiếp không biết một cô gái tìm được ở đâu thì sợ cái đếch gì, hai viên thuốc thôi, ông đây đảm bảo cô ta biết vâng lời ngay, để mặc ông đây điều khiển”.

Ngô Tấn Nguyên đặt một lọ thuốc trên bàn, lắc lắc nói.

“Vậy được, nếu cậu Ngô không sợ cô gái khó bảo này thì tôi lập tức cho người đưa tới”.

“Đi nhanh đi nhanh”.

Cổ Ngọc Đạt hô lớn trong bộ đàm. Không bao lâu có hai người phục vụ kéo theo một cô gái, làn da lộ ra của cô gái chỗ tím chỗ xanh, rõ ràng đã bị đánh đập rất nhiều.

Hai người phục vụ dẫn cô gái này tới phòng VIP. Vương Trạch Nham tùy ý quan sát, bỗng nhiên hắn ta sửng sốt.

Trong nháy mắt, hắn ta chợt đứng lên, mặt đầy kinh hoàng.

Hai người phục vụ kéo cô gái rồi nhét cô ấy vào bên cạnh Ngô Tấn Nguyên. Dường như cô gái tinh thần có chút không rõ, hai mắt mê man bị nhét vào ghế sofa.

Cổ Ngọc Đạt cười nói: “Cậu Ngô, cô nàng này không nghe lời, tôi cho uống chút thuốc rồi, cậu cứ từ từ chơi”.

Ngô Tấn Nguyên cười hì hì nói: “Không thành vấn đề, cô nàng có khó bảo, ông đây cũng phải khiến cô ta ngoan ngoãn”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK