Mục lục
Cự Long Thức Tỉnh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 461

“Haha, làm sao, sợ tôi đoạt mất vị trí trưởng phòng điều tra hình sự của ông à?”, Lục Hi cười đáp.

“Hừ, đừng có tránh nặng tìm nhẹ, nếu cậu không liên quan đến chuyện này thì sao lại biết đầu rồng ở đây chứ?”, Trương Thiệu Phong lạnh lùng nói.

Thật ra lúc này ông ta đã hoảng loạn lắm rồi.

Vừa rồi ông ta nói khoác, nhưng trong nháy mắt Lục Hi đã tìm được đầu rồng, làm ông ta vô cùng xấu hổ.

Hơn nữa, ông ta phân tích cũng hợp lý, nếu Lục Hi không có can hệ gì thì tại sao lại biết đầu rồng ở đây được.

Nhưng có một điều ông ta không hề biết chính là năng lực của Lục Hi là thứ ông ta không thể tưởng tượng nổi.

Đúng lúc này, Vân Thắng Quốc nói.

“Thôi được rồi, anh không biết được năng lực của cậu Lục đâu. Cậu ta sẽ không có liên quan gì đến chuyện này hết. Tìm được đầu rồng rồi thì anh mau đi phá án đi, đừng tốn thời gian ở đây nữa”.

Vân Thắng Quốc biết rõ ràng, đầu rồng là do Lục Hi đưa tới thì sao anh có thể trộm lại được chứ. Trương Thiệu Phong nói sao mà nực cười. Hơn nữa, ông ta cũng đã âm thầm đánh giá kém Trương Thiệu Phong rồi.

Trương Thiệu phong nghe vậy, xanh mặt nói: “Tôi biết rồi bí thư Vân, tôi đi đây”.

Nói xong, ông ta quay người rời đi. Tối nay ông ta đã đủ mất mặt rồi, cũng không còn thể diện ở lại nữa.

Nữ cảnh sát kia cũng đi theo, trước khi đi vẫn không ngừng nhìn Lục Hi với ánh mắt tò mò, lén đánh giá anh.

Sau khi Trương Thiệu Phong đi, Vân thắng Quốc nói: “Cảm ơn cậu Lục, cũng nhờ có cậu, nếu không tôi cũng không biết phải làm sao rồi”.

“Không cần cảm ơn, chuyện nhỏ thôi mà”, Lục Hi bình thản nói.

Vân Thắng Quốc lại nhíu mày nói: “Cậu Lục, tôi còn muốn làm phiền cậu thêm chút nữa, hôm nay cậu có thể ở lại đây bảo vệ đầu rồng không?”

Lục Hi đáp: “Được”.

Vân Thắng Quốc vui mừng khôn xiết. Đầu rồng biến mất quá thần bí, ông ta lúc này không hề yên tâm với lực lượng bảo vệ ở đây chút nào. Có Lục Hi thì đỡ hơn nhiều.

Lúc này, Thạch Kế Đông nói: “Vậy tôi đưa cậu Lục đến phòng khách nhé?”

Lục Hi gật đầu, Vân Thắng Quốc và Thạch Kế Đông đưa anh đến chỗ phòng dành cho khách.

Đến phòng, Vân Thắng Quốc và Lục Hi lại trò chuyện thêm một lúc rồi mới rời đi cùng Thạch Kế Đông. Ngày mai ông ta sẽ có rất nhiều việc, cần nghỉ ngơi sớm.

Lục Hi ném đầu rồng lên giường một lúc rồi chìm vào giấc ngủ.

Nhưng anh cũng biết rõ, kẻ trộm đầu rồng nhất định sẽ xuất hiện trở lại, có lẽ là ngay trong ngày mai thôi.

Sáng sớm hôm sau, khi Lục Hi đang ngủ thì đã bị tiếng đập cửa đánh thức.

Anh rời giường mở cửa, chỉ thấy Vân Thắng Quốc và Thạch Kế Đông dẫn theo một nhóm lính đặc chủng và hai nhân viên ở viện bảo tàng đi đến.

“Cậu Lục, đã đến lúc đưa đầu rồng quay lại phòng trưng bày rồi. Lát nữa các vị khách sẽ tới tham quan”, Vân Thắng Quốc nói.

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK